Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước
2021-05-13 01:20
Tác giả:
Leo Trần
blogradio.vn - Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.
***
Một buổi sáng trong lành của tiết trời tháng tư khi tiết trời rục rịch bước sang hè. Tôi dắt vội chiếc xe đạp ra và không quên mang theo chiếc cặp lồng cơm mẹ đã chuẩn bị cho, đội chiếc mũ tai bèo xanh nõn chuối màu đã phai dần vì nắng và bắt đầu cuộc hành trình tới trường.
Ngày mới của tôi bắt đầu cùng với những tia nắng đầu hạ trải đầy khắp đường. Nắng xuyên qua các kẽ lá hai hàng dâu da xoan bên đường, gió đưa mùi thơm thanh thanh của những chùm hóa trắng xoá trên nền lá xanh rờn, trời xanh cao mà chưa thể xua đi mấy đám mây trắng lác đác hờ hững kia. Tôi yêu con đường này, yêu mùi hương này, yêu ánh nắng của sớm mai này, yêu từng cung đường mà tôi đạp qua… Dù đi nửa đường đã mệt lừ rồi nhưng đầu luôn nghĩ phải cố làm sao để đạp được đến trường. Lâu dần thành thói quen nên không thấy mệt nhiều nữa, chỉ sợ những hôm nắng lên sớm thì đến lớp đầm đìa mồ hôi. Quãng đường gần bảy cây số cũng chả là vấn đề gì - tôi tự nói vui bản thân thế!

Tôi theo học tại trường Chuyên của tỉnh nên tuần nào cũng có hai buổi ở lại để chiều học luôn bởi vậy mà không thể thiếu chiếc cặp lồng để mang cơm theo ăn trưa cùng mấy đứa nhà xa trường. Cơm từ sáng nên đến trưa nguội rồi nhưng vẫn còn hương vị của cơm nhà. Mấy đứa xúm lại ăn cơm, chia sẻ đồ ăn của nhau rồi nói đủ mọi thứ chuyện trên đời. Ôn bài cho buổi chiều xong là mấy đứa kê bàn kê ghế cùng nhau lăn ra ngủ cho tới chiều. Cứ thế rồi ba năm cấp ba trôi qua.
Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.
Cũng là khoảng thời gian ba năm nhưng ba năm lên đại học qua nhanh quá. Mùa dâu da xoan trôi qua thật nhanh mà mỗi năm tôi chỉ có dịp nghe thấy mùi hoa một vài lần, nhanh đến nỗi mà tôi chả còn cảm nhân được sợi nắng mai vương qua tay rơi xuống đất, nhanh đến nỗi mà chả kịp ngắm trời xanh đuổi mây ra sao. Giờ cũng không thể cùng mấy đứa bạn ăn cơm hộp mang đi nữa…
Giá như ra đời cũng chỉ như đạp xe từ nhà tới trường, bắt đầu là một ngày khoan khoái, từ từ và có thời gian để nhìn ngắm, để ngửi xung quanh, hay dù mệt cỡ nào cũng phải cố đạp bằng được đến trường. Hay dù người ta có vượt qua tôi bằng xe đạp điện hay cub thì tôi vẫn ung dung đạp xe vì đích đến đằng nào chả là trường. Cái đích ở đời đâu phải ai cũng giống nhau, mình đạp xe còn người khác chắc có máy bay để bay đến nhanh hơn, đỡ mệt. Dù là con đường nào thì bạn muốn đi nhanh hay chậm, bằng cách nào thì đó là lựa chọn riêng của chính bản thân.
Để đi đến một cái đích đi bằng phương tiện gì tốc độ như nào không quan trọng, cốt là ở ý chí chúng ta. Tôi đã có thể làm được như vậy thì sao giờ không cố được nhỉ, bạn cũng có thể!
© Linh Chen - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.








