Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điều bỡ ngỡ của một cô gái ở tuổi 18 trên hành trình theo đuổi ước mơ

2023-01-22 01:20

Tác giả: Vân Lê


blogradio.vn - Sài Gòn về đêm đẹp vô cùng, những tòa nhà cao chót vót mà tôi phải ngước lên nhìn, những con phố lung linh hay là những khu trung tâm thương mại sầm uất. Nhưng đằng sau khung cảnh hòa nhoáng ấy, tôi còn được chứng kiến những cảnh tượng đau lòng.

***

Tôi - Một cô gái đang ở cái độ tuổi mà mọi người gọi là trưởng thành trên giấy tờ, còn nhận thức thì vẫn như một “tờ giấy trắng” đang phải bươn chải ở một thành phố xa lạ, một nơi mà tôi không hề hiểu rõ về nó. Đến tận bây giờ, khi đã trải qua một khoảng thời gian có lẽ là đủ để tôi bắt đầu thích nghi, tôi thật sự vẫn còn hoài nghi về sự lựa chọn của mình. Liệu đây có phải là con đường mà mày muốn đi? Liệu đây có phải là nơi mà mày muốn sống? Liệu có xứng đáng khi mày phải tạm rời xa quê hương để thực hiện hoài bão ở một nơi xa lạ?

Vốn lớn lên là con út trong gia đình vì thế ba mẹ luôn cố gắng dành những điều tốt đẹp nhất cho tôi, có thể nói tôi là “con gái cưng” trong mắt ba mẹ. Tuy vậy tôi không phải là dạng “tiểu thư đài cát “hay “chân yếu tay mềm” gì và những điều đắng cay ngọt bùi, những đớn đau về cả thể xác lẫn tinh thần tôi đều đã trải qua hết. Thế nhưng trong lần tạm rời xa ngôi nhà của mình để tiếp tục theo đuổi con đường học tập này, tôi vẫn không tránh khỏi những bỡ ngỡ. Tôi cảm thấy thành phố này chật chội vô cùng, mọi người luôn hối hả tiến về phía trước, có lẽ họ quá bận rộn với công việc mưu sinh, quá bận rộn với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Điều đó không cho phép họ dừng lại nghỉ ngơi, vì nếu tạm dừng ở một trạm nào đó, chắc chắn họ sẽ bị bỏ lại phía sau. Và chắc có lẽ, tôi cũng sẽ bị cuốn vào vòng quay ấy. Tôi bắt đầu nghĩ lại lí do tại sao mình lại kiên quyết lựa chọn Sài Gòn đến cùng.

Hồi đó tôi nghĩ Sài Gòn là một “miền đất hứa” với rất nhiều cánh cửa đang rộng mở, ở đó sẽ có chỗ cho tôi trau dồi và phát huy. Thêm vào đó, tôi đã thực sự bị mê hoặc bởi sự hoa lệ của nó, nào là những tòa nhà cao tầng sang trọng hay là những trung tâm thương mại sầm uất mà tôi thấy được qua màn hình điện thoại. Để rồi khi đặt chân đến đây, đối mặt với những sự thay đổi đột ngột, mọi thứ đã khiến tôi choáng ngợp. Tôi cảm thấy ngộp ở nơi đất chật người đông này, thật sự có những lúc tôi đã muốn bỏ lại tất cả mọi thứ để chạy về với gia đình, chạy về để ăn một bữa cơm với ba mẹ vì đã quá ngán với những món ăn ngoài tiệm rồi. Và tôi thấy nhớ cái ngôi nhà ấm cúng mà mình đã gắng bó suốt 18 năm trời ấy.

Nhưng may mắn thay, trong những ngày tôi than vãn với đứa bạn cùng quê vì nhớ nhà, nó đã đồng ý chở tôi vi vu khắp thành phố này. Bọn tôi đã cùng nhau khám phá mọi ngỏ ngách ở đây, và rồi, điều đó khiến tôi hiểu thêm về thành phố này. Sài Gòn về đêm đẹp vô cùng, những tòa nhà cao chót vót mà tôi phải ngước lên nhìn, những con phố lung linh hay là những khu trung tâm thương mại sầm uất. Nhưng đằng sau khung cảnh hòa nhoáng ấy, tôi còn được chứng kiến những cảnh tượng đau lòng. Đúng là Sài Gòn đẹp thật, nhưng là đẹp và diễm lệ với người giàu,...

Ở trong bóng tối vẫn xuất hiện những mảnh đời vất vả mưu sinh để kiếm kế sinh nhai. Hôm ấy, tôi đã bắt gặp những chàng thanh niên kiếm sống bằng nghề múa lửa ở nơi mọi người chờ đèn đỏ, hay là những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn phải bưng trên tay từng rổ xoài, ổi để đi bán, đau lòng hơn là những ông bà đang ở cái tuổi mà đáng lẽ phải nhận được sự phụng dưỡng từ con cháu nhưng vẫn phải còng lưng mà đi bán từng tấm vé số, từng miếng bánh. Khi quan sát thấy họ, có một điều mà tôi nhận ra là dường như mọi người xung quanh có vẻ không quan tâm mấy, tôi biết là điều này là bình thường nhưng khi chứng kiến tận mắt thì vẫn cảm thấy hơi xót xa. Điều ấy khiến tôi nhớ đến câu nói trong tác phẩm “Lão Hạc” của tác giả Nam Cao: “Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng nghĩ đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỉ che lấp mất”.

Và quả thật như vậy, ai cũng có một cuộc sống riêng của mình, chính họ cũng đang phải vật lộn với công việc, với mưu sinh, chính họ cũng đang lo nỗi lo cơm áo gạo tiền cho gia đình mình, vì thế ai ai cũng tiến về phía trước, họ không còn thời gian để giúp người khác, vì họ cũng rất cần sự trợ giúp. Còn một điều nữa có lẽ là vì mọi người sợ lòng tốt của mình bị lợi dụng, thật sự là trong xã hội ngày nay, rất khó để tin tưởng một ai đó bởi thật giả rất lẫn lộn. Tôi biết là mình không thể trách và không có quyền trách sự thờ ơ của mọi người, và cũng biết rằng nhịp sống của Sài Gòn vẫn hối hả như vậy dù có hay không có sự xuất hiện của những con người nhỏ bé ấy. Nhưng ngày hôm ấy, trong tim tôi đã hụt hẫng một chút,…

“Trái đất vẫn cứ quay”, nhịp sống Sài Gòn vẫn cứ hối hả như vậy. Tôi cũng chỉ là một ngọn lửa nhỏ bé trong vô số những ngọn lửa ngày ngày vẫn đang miệt mài cố gắng đốt cháy để bám trụ ở thành phố này. Sự xuất hiện của tôi có lẽ sẽ chẳng có gì ảnh hưởng đến nhịp sống của nó. Và đã đến lúc tôi phải làm quen với xã hội tàn khốc này rồi…

© Vân Lê - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

25 tuổi và khủng hoảng 1/4 cuộc đời | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top