Điều bỡ ngỡ của một cô gái ở tuổi 18 trên hành trình theo đuổi ước mơ
2023-01-22 01:20
Tác giả:
Vân Lê
blogradio.vn - Sài Gòn về đêm đẹp vô cùng, những tòa nhà cao chót vót mà tôi phải ngước lên nhìn, những con phố lung linh hay là những khu trung tâm thương mại sầm uất. Nhưng đằng sau khung cảnh hòa nhoáng ấy, tôi còn được chứng kiến những cảnh tượng đau lòng.
***
Tôi - Một cô gái đang ở cái độ tuổi mà mọi người gọi là trưởng thành trên giấy tờ, còn nhận thức thì vẫn như một “tờ giấy trắng” đang phải bươn chải ở một thành phố xa lạ, một nơi mà tôi không hề hiểu rõ về nó. Đến tận bây giờ, khi đã trải qua một khoảng thời gian có lẽ là đủ để tôi bắt đầu thích nghi, tôi thật sự vẫn còn hoài nghi về sự lựa chọn của mình. Liệu đây có phải là con đường mà mày muốn đi? Liệu đây có phải là nơi mà mày muốn sống? Liệu có xứng đáng khi mày phải tạm rời xa quê hương để thực hiện hoài bão ở một nơi xa lạ?

Vốn lớn lên là con út trong gia đình vì thế ba mẹ luôn cố gắng dành những điều tốt đẹp nhất cho tôi, có thể nói tôi là “con gái cưng” trong mắt ba mẹ. Tuy vậy tôi không phải là dạng “tiểu thư đài cát “hay “chân yếu tay mềm” gì và những điều đắng cay ngọt bùi, những đớn đau về cả thể xác lẫn tinh thần tôi đều đã trải qua hết. Thế nhưng trong lần tạm rời xa ngôi nhà của mình để tiếp tục theo đuổi con đường học tập này, tôi vẫn không tránh khỏi những bỡ ngỡ. Tôi cảm thấy thành phố này chật chội vô cùng, mọi người luôn hối hả tiến về phía trước, có lẽ họ quá bận rộn với công việc mưu sinh, quá bận rộn với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Điều đó không cho phép họ dừng lại nghỉ ngơi, vì nếu tạm dừng ở một trạm nào đó, chắc chắn họ sẽ bị bỏ lại phía sau. Và chắc có lẽ, tôi cũng sẽ bị cuốn vào vòng quay ấy. Tôi bắt đầu nghĩ lại lí do tại sao mình lại kiên quyết lựa chọn Sài Gòn đến cùng.
Hồi đó tôi nghĩ Sài Gòn là một “miền đất hứa” với rất nhiều cánh cửa đang rộng mở, ở đó sẽ có chỗ cho tôi trau dồi và phát huy. Thêm vào đó, tôi đã thực sự bị mê hoặc bởi sự hoa lệ của nó, nào là những tòa nhà cao tầng sang trọng hay là những trung tâm thương mại sầm uất mà tôi thấy được qua màn hình điện thoại. Để rồi khi đặt chân đến đây, đối mặt với những sự thay đổi đột ngột, mọi thứ đã khiến tôi choáng ngợp. Tôi cảm thấy ngộp ở nơi đất chật người đông này, thật sự có những lúc tôi đã muốn bỏ lại tất cả mọi thứ để chạy về với gia đình, chạy về để ăn một bữa cơm với ba mẹ vì đã quá ngán với những món ăn ngoài tiệm rồi. Và tôi thấy nhớ cái ngôi nhà ấm cúng mà mình đã gắng bó suốt 18 năm trời ấy.
Nhưng may mắn thay, trong những ngày tôi than vãn với đứa bạn cùng quê vì nhớ nhà, nó đã đồng ý chở tôi vi vu khắp thành phố này. Bọn tôi đã cùng nhau khám phá mọi ngỏ ngách ở đây, và rồi, điều đó khiến tôi hiểu thêm về thành phố này. Sài Gòn về đêm đẹp vô cùng, những tòa nhà cao chót vót mà tôi phải ngước lên nhìn, những con phố lung linh hay là những khu trung tâm thương mại sầm uất. Nhưng đằng sau khung cảnh hòa nhoáng ấy, tôi còn được chứng kiến những cảnh tượng đau lòng. Đúng là Sài Gòn đẹp thật, nhưng là đẹp và diễm lệ với người giàu,...
.jpg)
Ở trong bóng tối vẫn xuất hiện những mảnh đời vất vả mưu sinh để kiếm kế sinh nhai. Hôm ấy, tôi đã bắt gặp những chàng thanh niên kiếm sống bằng nghề múa lửa ở nơi mọi người chờ đèn đỏ, hay là những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn phải bưng trên tay từng rổ xoài, ổi để đi bán, đau lòng hơn là những ông bà đang ở cái tuổi mà đáng lẽ phải nhận được sự phụng dưỡng từ con cháu nhưng vẫn phải còng lưng mà đi bán từng tấm vé số, từng miếng bánh. Khi quan sát thấy họ, có một điều mà tôi nhận ra là dường như mọi người xung quanh có vẻ không quan tâm mấy, tôi biết là điều này là bình thường nhưng khi chứng kiến tận mắt thì vẫn cảm thấy hơi xót xa. Điều ấy khiến tôi nhớ đến câu nói trong tác phẩm “Lão Hạc” của tác giả Nam Cao: “Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng nghĩ đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỉ che lấp mất”.
Và quả thật như vậy, ai cũng có một cuộc sống riêng của mình, chính họ cũng đang phải vật lộn với công việc, với mưu sinh, chính họ cũng đang lo nỗi lo cơm áo gạo tiền cho gia đình mình, vì thế ai ai cũng tiến về phía trước, họ không còn thời gian để giúp người khác, vì họ cũng rất cần sự trợ giúp. Còn một điều nữa có lẽ là vì mọi người sợ lòng tốt của mình bị lợi dụng, thật sự là trong xã hội ngày nay, rất khó để tin tưởng một ai đó bởi thật giả rất lẫn lộn. Tôi biết là mình không thể trách và không có quyền trách sự thờ ơ của mọi người, và cũng biết rằng nhịp sống của Sài Gòn vẫn hối hả như vậy dù có hay không có sự xuất hiện của những con người nhỏ bé ấy. Nhưng ngày hôm ấy, trong tim tôi đã hụt hẫng một chút,…
“Trái đất vẫn cứ quay”, nhịp sống Sài Gòn vẫn cứ hối hả như vậy. Tôi cũng chỉ là một ngọn lửa nhỏ bé trong vô số những ngọn lửa ngày ngày vẫn đang miệt mài cố gắng đốt cháy để bám trụ ở thành phố này. Sự xuất hiện của tôi có lẽ sẽ chẳng có gì ảnh hưởng đến nhịp sống của nó. Và đã đến lúc tôi phải làm quen với xã hội tàn khốc này rồi…
© Vân Lê - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
25 tuổi và khủng hoảng 1/4 cuộc đời | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.





