Đêm mong manh
2023-12-21 05:25
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi nhìn vào đêm ở ngoài cửa sổ, người ta vẫn nói là đêm đen, người ta vẫn nói là bóng tối. Người ta vẫn nói là bóng đêm nhưng tôi lại luôn cảm nhận đêm có một màu trắng, một màu trắng trong suốt có lúc đến lạnh lẽo và cô đơn.
***
Đêm nay có vẻ như yên tĩnh hơn mọi đêm mà tôi trực, tôi gấp lại tập hồ sơ bệnh án cuối cùng rồi vươn vai đứng lên làm mấy động tác thể dục cho đỡ mỏi người. Một cái ngáp chợt đến nhắc tôi đêm đã khuya rồi và cơn buồn ngủ đang kéo tới. Tôi rót một ly nước và uống hết cho tỉnh táo lại thì điện thoại reng lên.
Tôi đứng trước một bệnh nhân đã rất lớn tuổi, bác ấy vừa mới được xuất viện cách đây chưa được một tuần rồi bây giờ lại phải nhập viện lại. Tôi cảm được sự nguy hiểm và sự khẩn cấp khi nghe con gái bác nói sơ qua tình trạng của bác. Bác đang ăn tối thì bỗng nhiên thấy rất mệt ở tim đến nỗi không thở được và người nhà đã phải gọi cấp cứu.
Tôi đứng lâu bên bác. Cũng giống như rất nhiều những bệnh nhân khác đã từng cấp cứu ở đây, một bệnh viện lớn nhất của tỉnh mà tôi đã gắn bó công việc trong mấy chục năm, thì cái cảnh những dây nhợ những máy móc nhùng nhằng quanh người bệnh là tôi đã quá quen thuộc. Tôi nhìn màn hình và trấn an người nhà là bác đang trong giai đoạn an toàn, còn phải theo dõi tiếp tục và chắc phải nằm lâu hơn đợt trước. Vì cô con gái của bác nói lần trước bác cũng mệt nhưng ít hơn, không làm cả nhà hoảng lên như lần này vì sợ bác ra đi.
Tôi chẳng nhớ mình đã có mấy trăm mấy nghìn đêm trực trong bệnh viện như vậy rồi, mà trực có nghĩa là thức trắng. Cũng có những đêm thức trắng êm đềm, tôi không biết nói sao nữa, vì những đêm đó người bệnh tạm ổn và ngủ được yên giấc, và không có ca cấp cứu nào. Còn có những đêm thức trắng đầy giông bão, là có những ca cấp cứu liên hồi và tôi phải căng mắt căng mình ra để dành lại sự sống cho họ. Những bệnh nhân, những con người đang chờ mong một phép màu nơi chúng tôi, mà tôi chỉ có thể làm hết sức mình. Và tôi cũng chẳng nhớ đã bao nhiêu lần phải nói với người nhà của họ, người thân của họ câu nói đó:
Tôi rất tiếc.

Tôi cũng không nhớ từ lúc nào nữa, có lẽ là lâu lắm rồi. Từ lúc tôi còn là một bác sĩ tập sự mới chân ướt chân ráo bước vào nghề, từ lúc tôi mới chỉ đọc được tên mình được phân công trực đêm đầu tiên ở nơi đây, cho đến lúc bác sĩ trực chính trong ca thì tôi luôn có cảm giác đó cảm xúc đó. Rằng những đêm dài thật lạnh và cũng thật nóng sao, cứ cho tôi cái cảm giác mong manh đến dễ vỡ như này. Tôi đã trót yêu cái công việc mà sự sống chết của con người là phụ thuộc rất nhiều vào đôi tay và khối óc của tôi, của bao người làm công việc giống tôi. Không biết họ có cảm giác đó giống tôi không, rằng cứ đêm xuống ở nơi chốn này là những đêm vô cùng mong manh. Mà tôi cứ như một người to lớn nhất vĩ đại nhất cố dùng hết sức mình để bao bọc lấy, để ôm hết được, dành hết được sự sống về cho bao người, cho dù họ là bất cứ ai.
Nếu mọi người biết được tôi đang chảy nước mắt trong mấy ngày nay. Anh ấy là một người quen của tôi, đầu tiên là như thế, là nhà tôi đang cần sửa lại một chút nên đã có người giới thiệu anh ấy cho tôi. Rồi chúng tôi trao đổi công việc và anh ấy đã làm rất tốt công việc cho tôi. Tôi cũng biết được anh ấy dù đã lớn tuổi nhưng vẫn còn đi làm quản lý ở một nhà hàng lớn trong thành phố. Tôi nhìn anh ấy mạnh khỏe nhanh nhẹn đi lại nói cười như vậy, mới cách đây chỉ có hơn một tháng, sao giờ đây lại ra đi nhanh thế này.
Anh ấy đi làm về vào một buổi chiều muộn và nói thấy rất mệt ở tim nên người nhà vội vã chở anh ấy đến bác sĩ. Rồi khi về nhà anh ấy có đỡ hơn nên vợ anh ấy mới không cho anh ấy nhập viện, ai ngờ đâu hơn hai giờ sáng anh ấy lại lên cơn mệt và không thể thở nổi. Khi chờ xe tới để cho anh nhập viện thì anh đã ngừng thở rồi.
Tôi biết được ngay sau đó vì bạn tôi, cũng là bạn của anh ấy đã gọi điện báo tôi biết. Tôi cứ ngồi lặng đi thật lâu như vậy. Nếu anh ấy nhập viện đúng đêm hôm đó thì chắc giờ đây tôi và anh ấy đang nói chuyện cùng nhau, vì đêm đó là đêm tôi trực, và chắc chắn anh ấy sẽ nhập viện nơi tôi làm việc, vì nhà anh ấy gần đó nhất.
Mấy ngày nay tôi cứ nhớ hình ảnh anh ấy khi anh ấy đang sửa nhà cho tôi, chỉ có một buổi tối là xong vì rất ít thôi nhưng tôi và anh ấy đã nói chuyện đã quen nhau rất vui vẻ. Tôi nhớ mãi nụ cười tươi và dáng người gầy gầy nhanh nhẹn của anh, sao người ta có thể đi mãi mãi nhanh đến vậy. Tôi biết anh ấy còn nhiều việc, còn đam mê với công việc rất nhiều mà anh ấy vẫn chưa làm xong kia mà, anh ấy đã nói với tôi như vậy. Rồi chúng tôi còn hỏi tuổi còn hỏi công việc của nhau, anh ấy còn dặn tôi nếu cần làm thêm thì cứ gọi anh ấy.
.jpg)
Tôi nhìn vào điện thoại, tên của anh ấy vẫn còn đây, những câu nói đầy hài hước và vui nhộn của anh ấy như vẫn còn đây nhưng anh ấy đã xa rồi. Bây giờ anh ấy đang nằm yên trong một nhà thờ với bức ảnh nhỏ xíu. Người ta nói đời là cõi tạm, chưa bao giờ tôi thấy thấm ý nghĩa của từ đó như lúc này. Thôi thì cứ xem như người ta có mặt để được dạo chơi trong cuộc đời rồi đến lúc người ta phải rời đi về một nơi thật xa, cõi tạm chỉ cho người ta ghé chân đến và quy định người ta có mặt đến lúc đó đến giờ phút đó là phải rời đi.
Anh ấy đã rời đi khỏi đây trong đêm, cũng là một đêm mong manh dường nào với bao người khác. Nhưng dấu chấm của anh ấy đã xuất hiện nên anh ấy đã ôm lấy nó rồi, còn những người còn lại còn tiếp tục với sự sống với cuộc đời này, sẽ vẫn tiếp tục với hành trình với chuyến đi của riêng mỗi người. Tôi chỉ tin là với bất cứ ai cũng vậy, với anh ấy cũng vậy, dù có rời xa nhưng người ta sẽ nhắc mãi nhắc hoài anh ấy. Một người rời đi thì người ấy vẫn sẽ sống mãi trong ký ức trong nỗi nhớ của những người ở lại.
Đêm nay yên tĩnh thật nhiều, chỉ có đúng một ca cấp cứu là bác ấy, nhưng hiện thời bác ấy đã ổn. Tôi nhìn vào đêm ở ngoài cửa sổ, người ta vẫn nói là đêm đen, người ta vẫn nói là bóng tối. Người ta vẫn nói là bóng đêm nhưng tôi lại luôn cảm nhận đêm có một màu trắng, một màu trắng trong suốt có lúc đến lạnh lẽo và cô đơn.
Tôi nhìn dãy hành lang thật dài phía trước và tự hỏi tôi đã đi bao nhiêu bước chân trên đó. Tôi đã đi những nhịp chân lúc chậm rãi lúc hối hả là tổng cộng bao nhiêu lần, mà sao cái cảm giác cứ mỗi đêm về là một màu trắng mong manh cứ như ùa đến gần tôi, cứ như vây xung quanh tôi. Tôi lại phải cứ bước đi và dang hai tay ra thật khỏe thật mạnh để xua bớt đi để mang lại sự yên tâm và ấm áp cho bao người.
Tôi nhìn những dãy phòng bệnh với những giường bệnh san sát nhau, tôi nhìn những người nhà của họ, người ngồi người nằm tràn ra cả hành lang kia, rồi bất chợt tôi nhìn lên cửa phòng. Dòng chữ bác sĩ trực và ngay bên cạnh là tên tôi là chữ Nhi thật lớn kia, sao vẫn chẳng đủ sức để làm mờ đi trong tôi cái cảm giác mong manh đó. Hay là điều đó chẳng còn là cảm giác nữa mà là rất thật với tôi ở mỗi đêm trực nơi đây, vì khi người ta cầm lại được điều gì thật mong manh thì điều đó sẽ đáng quý biết chừng nào.
Tôi mở cửa phòng và bước vào, hơi lạnh từ cái máy điều hòa tỏa ra làm tôi thoáng rùng mình. Tôi ngồi vào bàn và nhắm mắt, nghe tim mình vẫn còn nỗi đau về anh ấy. Nghe tim mình vẫn còn chật căng một ước muốn từ mấy chục năm nay, là dành về là ôm được trong tay những điều mong manh nhất, như những đêm dài như những đêm trắng của tôi.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Và Chỉ Còn Tình Yêu Ở Lại | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.






