Đại dịch qua đi, tình người còn mãi...
2023-07-12 00:05
Tác giả:
duong_2104
blogradio.vn - Hệt như ngọn lửa nhỏ đã cứu rỗi một linh hồn kiệt quệ, vô vọng đến đáng thương giữa đêm đông rét buốt.
***
Vào những ngày đầu năm 2020, Việt Nam vẫn là đất nước nhộn nhịp, căng tràn sức sống. Nhưng rồi một việc khiến cả nước bàng hoàng đã xảy đến. Vào ngày 23 tháng 1 năm 2020, trường hợp đầu tiên mắc COVID-19 do virus SARS-CoV-2 gây ra được xác nhận tại Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam: gồm 1 người Trung Quốc 66 tuổi đi từ Vũ Hán đến Hà Nội để thăm con trai sống ở Việt Nam, và con trai 28 tuổi người bị cho là đã bị lây bệnh từ cha mình khi họ gặp gỡ tại Nha Trang. Tất cả mở đầu cho một trận đại dịch nguy hiểm bậc nhất từ trước đến nay.
Đại dịch xảy đến khi đất nước còn nhiều khó khăn và thiếu thốn. Mặc dù đã có sự chuẩn bị tâm thế đối mặt khi các nước trên Thế giới lần lượt ghi nhận các ca bệnh đầu tiên, nhưng đất nước ta vẫn không thể tránh khỏi những tổn thất nặng nề cả về vật chất lẫn tinh thần. Sau nhiều cố gắng của Đảng và nhà nước, của cả nhân dân Việt Nam trong công tác phòng chống dịch COVID-19, tình hình nước ta đã có nhiều chuyển biến rõ rệt, nhưng chúng ta vẫn không thể nào quên đi được giai đoạn khủng hoảng ấy. Sự bùng nổ của đại dịch đến nay đã khiến hơn 43000 người tử vong. Có người nói rằng, người ở lại mới chính là người đau lòng nhất, họ phải gánh chịu nỗi mất mát cả một quãng đời còn lại mà không gì có thể bù đắp được. Toàn nước Việt Nam đã khóc: khóc cho cha mẹ già, khóc cho con cái trẻ, khóc cho đứa cháu còn thơ, khóc cho người tình yêu thương, khóc cho những người anh em cùng chung dòng máu, và cũng khóc cho chính những người đồng bào khốn khổ.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư - cây bút nổi tiếng với “Cánh đồng bất tận”, đã viết về Sài Gòn những ngày đại dịch:
“Quyển từ điển riêng của bạn từ lâu đã nghèo nàn, giờ thêm nhiều trang trắng. Không còn rạp chiếu phim, nhà sách, cả quán nước cũng phù phiếm xa vời. Có lần thử điền vào mớ từ mà lúc này mọi người đang truyền tay nhau, những chánh niệm, tỉnh thức nhưng bạn vội gạch đè, biết còn lâu mình mới đủ thấu hiểu chúng.
Như vô thường vậy, bạn tưởng đã thông tỏ rồi, sao lại thất thần khi thấy khói lên từ nhà hỏa táng. Nắm tro chắc phải chờ người nhận vì thân quyến còn mắc kẹt sau những sợi dây giăng. Trắc ẩn thì cực hạn, nhưng bất lực cũng theo đó mà thít chặt, bóp nghẹt. Bạn nhận ra mớ từ vừa mất đi của mình bé mọn vô phương, ngoài kia nhiều người chỉ có đói, kiệt quệ, vô vọng, tang thương trong cái mùa hè thê lương này.”
“Một biến cố nào đó có thể biến một ngày bình yên trở thành đáng sợ. Thế nhưng giữa lúc mọi thứ xáo trộn, hỗn loạn, vẫn có những con người vượt qua được nỗi sợ hãi và trung thành với lòng nhân hậu của mình.” (Khuyết danh)
Đại dịch gây ra nhiều khó khăn đối với rất nhiều người. Con người ta đang đau, vậy họ có thể quên đi cái đau của mình mà quan tâm người khác sao? Nhưng có một Việt Nam như thế, bỏ qua mọi thứ, đồng bào Việt Nam vẫn hướng về nhau. Đau lòng là không thể mất đi, nhưng sự ấm áp tình người giữa chốn đau lòng này mới chính là điều đáng được trân quý nhất. Hệt như ngọn lửa nhỏ đã cứu rỗi một linh hồn kiệt quệ, vô vọng đến đáng thương giữa đêm đông rét buốt.
Sự lãnh đạo kiên quyết, đúng đắn, những sách lược vẹn toàn, tinh thần “chống dịch như chống giặc” của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, Bộ Y tế, Bộ Ngoại giao, các bộ, ngành liên quan. Các địa phương, cùng hơn 90 cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài cùng vào cuộc với sứ mệnh đem nguồn vaccine quý giá về cho Nhân dân. Sự cố gắng bất kể ngày đêm của các bác sĩ, bệnh viện hoạt động 24/24, nếu như không đủ lại mở thêm bệnh viện dã chiến. Tôi đã nhìn thấy sự mất mát của một tập thể người mang sứ mệnh níu giữ mạng sống của các bệnh nhân, khi may mắn không mỉm cười, cánh cửa của sự sống không mở ra với họ. Sự túc trực ngày đêm của lực lượng vũ trang, giữ gìn an ninh trật tự, đôi bàn tay cầm súng giờ đây thay vào thời điểm này đã biến thành cầm những túi đồ ăn cứu đói, tiếp tế vào vùng phong tỏa. Sự chấp hành rất tốt quy định của Chính phủ, những quy định về giãn cách, phong tỏa, những “quy tắc 5 không” được người dân vận dụng một cách triệt để, tinh thần trách nhiệm cộng đồng được nêu cao. Không ít chủ trọ tại các tỉnh trong cả nước đã quyết định miễn, giảm tiền thuê phòng trọ cho sinh viên và người lao động nghèo; hay các câu lạc bộ thiện nguyện tổ chức chương trình tặng mì tôm, trứng, gạo… và một số nhu yếu phẩm khác. Nhiều máy “ATM gạo nghĩa tình” nhằm góp phần chung tay hỗ trợ, san sẻ khó khăn với người nghèo bị ảnh hưởng do dịch COVID-19 với thông điệp: “Ai cần cứ đến lấy, nếu khó khăn, hãy lấy 1 gói mỗi ngày”...
.jpg)
Gia Bảo (Nhà báo, nhà văn, Phó TBT Báo Khăn Quàng Đỏ) cũng đã viết: “Và đúng là có tiếng người lao xao, tiếng bước chân lên cầu thang gỗ. Chị hé cửa, mấy cô cậu thanh niên khẩu trang che nửa mặt, chị nhìn được mỗi đôi mắt lấp lánh cười, cứ như mấy đứa nhỏ ở tầng trệt… Chúng mang lên nào gạo, nào sữa, nào lạp xưởng, bột nêm, cả xà bông và khẩu trang nữa… Chị cười mà nước mắt nóng hổi…
Nắng tràn qua cửa…”
Tất cả những cố gắng trên đều xuất phát từ lòng nhân ái, từ truyền thống “lá lành đùm lá rách” của dân tộc ta. Lòng nhân hậu trong đại dịch không những không mất đi, thay vào đó càng bùng nổ mạnh mẽ trong cơn khốn khó.
“Đây là tín ngưỡng đơn giản của tôi. Không cần thánh đường, không cần triết lý phức tạp. Khối óc của chúng ta, trái tim của chúng ta chính là thánh đường; triết lý là lòng nhân hậu.” (Đạt Lai Lạt Ma XIV)
Có lẽ chính vì thế, Việt Nam mới có thể ứng phó xuất sắc với nỗi ám ảnh của toàn thế giới, trở thành “viên ngọc sáng giá” trong công tác phòng, chống đại dịch COVID-19. Lịch sử không thể bị lãng quên, mọi sự nỗ lực dẫn đến thành công của Việt Nam ta hôm nay chính là minh chứng cho niềm tin, sức sống mà lòng nhân ái chính là điểm nhấn cho toàn dân tộc.
Đại dịch không hoàn toàn biến mất, nó chỉ đang chực chờ, ẩn nấp, hệt con hổ đói meo mốc lâu ngày rình mồi trong hóc tối, chỉ chờ thời cơ mà vung bộ vuốt sắc nhọn hòng đoạt lấy sinh mệnh của từng người. Chính vì thế, chúng ta không bao giờ được chủ quan mà lơ là trong công tác phòng, chống đại dịch COVID-19, mỗi người dân, mỗi đơn vị phải luôn phối hợp với chỉ đạo của Chính phủ, cùng nhau nêu cao tinh thần cảnh giác một cách tuyệt đối. Hãy hành động vì những mất mát là quá lớn, đừng để bất cứ ai phải hi sinh, đừng để đất nước lại khóc!
Đại dịch qua đi, tình người còn mãi...
© duong_2104 - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Thư Gửi Em. Tôi Thương Em Nhiều | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.






