Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc sống này có bao lâu mà ta lại hững hờ

2019-09-09 01:30

Tác giả: LaKhaDa


blogradio.vn - Tôi yêu say đắm lắm những lần được thả hồn mình vào đúng cái bản ngã tự do, phóng đãng, như chính cái chân phương từ mảnh đất này tạo nên. Tôi cũng tin rằng ngày sau nếu có một lần tái ngộ, chắc là người ta sẽ không bỏ mặc nhau như chưa một lần quen biết.

***

Trời thu, mưa cứ lất phất bay. Qua ô cửa  kính của một tiệm cà phê, tôi ngó ra đường dường như không khí vẫn còn u ám lắm. Có lẽ là dư âm của mấy ngày sau bão. Thời tiết ở đây khác hẳn với cái khí trời đầy khói bụi, ô nhiễm và nóng rang của Sài Gòn. Sáng tới tối, nhiệt độ man mát vô cùng dễ chịu. Trời như thể lập đông. Đắp chăn ngủ là bài bản - theo như lời của những người coi giấc ngủ là nơi để chôn vùi một cá thể sống trong yên bình. Cũng đâu có gì sai! Họ có quyền làm điều đó. 

Có người thì chỉ mong một ngày được ngồi ở nhà nghỉ ngơi, vì khắp mọi nơi trên cái thân xác ấy đã quá rũ rượi, ê ẩm, mệt mỏi sau bao ngày dọn dẹp những tàn dư khi cơn bão đi qua. Còn tôi thì thích ngắm người ta đi qua mặt nhau như chưa từng một lần quen biết. Nhìn cặp cặp ôm ôm, ấp ấp nhau trên mấy chiếc máy chạy lướt qua. Cuộc sống nghiễm nhiên thú vị.

Tôi khép mình trong một góc nhỏ cà phê của người đồng bào Ê đê. Quán khá rộng và mát. Kiểu nhà sàn với chất liệu chính là gỗ, mát lạnh. Ngày cuối tuần, người ta đổ xô vô đây để thư giãn, nói chuyện xôm tụ, vang vọng một góc đường yên ắng.

cuộc sống

Chị H’Lin chủ quán cà phê này ăn mặc hơi hướng fashionista theo kiểu nửa trang phục Ê đê nửa trang phục người Việt. Trông chị rất thời thượng, có khí chất của một nghệ sỹ hòa ca, trên tay là cây đàn ghita, chị dạo mấy phím nghe êm tai:

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay?

Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời

Tay măng trôi trên vùng tóc dài

Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này

Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may

Giọng hát lẫn trong cái suối tóc bồng bềnh làm tôi như thả hồn lạc giữa chốn núi rừng hoang dã. Đời dịu êm khi hồn mình biết lắng đọng. Phải chăng tôi đã yêu mảnh đất này từ lúc nào không hay?

Tôi miên man chìm trong cái khung trời mờ sương của một buổi sáng tinh mơ cuối tuần. Cảnh vật, con người và khí trời dung hòa như đúng cái hàm nghĩa “Thiên thời - Địa lợi - Nhơn hòa”. Thiên tạo đã quá ưu đãi cho con người nơi đây. Mảnh đất tình người mà chắc sẽ lưu luyến lắm nếu có lỡ rời xa.

Nhìn qua song cửa quán, mưa cứ vẫn rả rich rơi, co rúm người vì cái lạnh nhẹ, chị H’Lin cho nhân viên đốt chút củi khô trong cái lò dã chiến đặt giữa quán. Lửa khìa lên tí ánh đỏ. Màu đỏ của ngọn lửa như màu của sự sống nung chảy hừng hực mọi thứ, như đánh giấc mọi tiềm thức còn đang ngái ngủ một cách ảm đạm.

cuộc sống

Có cái cảm giác rất ấm áp như được cứu vớt lên rồi xoa ấm sau một lần ướt nước, tôi hớp một ngụm trà nóng hổi còn nghi ngút khói. Ngộ nhỉ? Trời chưa vào thu sao mà giống lập đông thế này. Nói với chúng bạn, chắc nó bảo tôi vẽ vời, hoán dụ. Chính bản thân tôi cũng chưa một lần được dịp tận hưởng cái là lạ ở xứ này như thế, cũng đã mấy chục mùa hoa cải.

Giọt cà phê nóng chảy từng chút một, ngót khoảng năm bảy phút là khô bã. Cà phê Việt Nam độc, lạ, khác biệt với các nước trời Âu ở cái phin. Không nước nào uống cà phê kiểu ấy. Coi đây như là một sự sáng tạo của dân tộc, của giới thưởng ngoạn cà (cách gọi của người dân bản địa) cũng không quá ngoa lắm. Lạ ở chỗ nữa là người Việt Nam uống cà phê thì có thêm tí “gia vị” cho đậm mùi đậm màu. Này nhé:

Cà phê đen đá thì cho tí đường chút xíu muối bọt vào khuấy lên cho tạo bọt xong cho đá vào. Cũng tùy vùng miền, như nơi này, thì người ta cho hẳn một cục đá to vào trong ly. Ở Sài Gòn thì hầu hết là cho đá bi (loại đá nhỏ dùng để uống với bia).

cuộc sống

Cà phê sữa đá, thì vẫn vậy, và đương nhiên là gia giảm thêm sữa đặc vào theo vị ngọt ít hay nhiều của người uống rồi mới cho đá vào sau cùng. Cà phê sữa đá thì phải đi kèm với ống hút. Tôi cũng không biết “quy tắc” này được khai sinh như thế nào? ra sao? Chỉ biết mỗi lần gọi ly cà phê sữa là quán người ta mang ra như một combo đính kèm. Ta uống như vậy chứ không theo kiểu cách uống của người Âu, người Mỹ, ép cà phê rồi uống tại chỗ. 

Nhưng quan trọng nhất của sự so sánh tôi nói đến nãy giờ đó chính là không gian văn hóa cà phê. Người Việt Nam mình, có thể nói làm bạn với thức ăn nước uống một cách gần gũi và dung dị lắm. Qua mấy giọt chảy cà phê là cả mạch dài những câu chuyện nào vui có, nhẹ nhàng có, hài hước có, và chia sẻ có. Ở cái quán tôi đang ngồi cũng vậy, tự nhiên mọi người thành người thân lúc nào cũng không biết. Chỉ sơ sài mấy hớp cà phê và mấy tiếng đàn mộc giã rồi người ta như bị kéo xích thêm chút nữa và gần nhau hơn. 

Bên trong quán giờ đây gần như một địa điểm sinh hoạt văn hóa ấm cúng. Chúng tôi bỏ mặc mấy cái rít gió hay ra rả của những tàn mưa bên ngoài. Chị H’Lin đàn, chúng tôi thay nhau đồng ca. Lần đầu tôi uống cà phê mà phê đến thế. Phê đến mức quên cả lối ra để chấm dứt cuộc vui, quên cả đồng hồ đeo tay đã điểm giữa trưa.

Ánh nắng dát vào khung cửa báo cho mọi người biết cuộc vui nào cũng có những lúc hợp, tan. Thôi nhé, chào nhau tạm biệt rồi ai lại về nơi ấy. Nhưng tin rằng ngày sau nếu có một lần tái ngộ, chắc là người ta sẽ không bỏ mặc nhau như chưa một lần quen biết. Tôi yêu say đắm lắm những lần được thả hồn mình vào đúng cái bản ngã tự do, phóng đãng, như chính cái chân phương từ mảnh đất này tạo nên. 

© LaKhaDa – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top