Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc sống này có bao lâu mà ta lại hững hờ

2019-09-09 01:30

Tác giả: LaKhaDa


blogradio.vn - Tôi yêu say đắm lắm những lần được thả hồn mình vào đúng cái bản ngã tự do, phóng đãng, như chính cái chân phương từ mảnh đất này tạo nên. Tôi cũng tin rằng ngày sau nếu có một lần tái ngộ, chắc là người ta sẽ không bỏ mặc nhau như chưa một lần quen biết.

***

Trời thu, mưa cứ lất phất bay. Qua ô cửa  kính của một tiệm cà phê, tôi ngó ra đường dường như không khí vẫn còn u ám lắm. Có lẽ là dư âm của mấy ngày sau bão. Thời tiết ở đây khác hẳn với cái khí trời đầy khói bụi, ô nhiễm và nóng rang của Sài Gòn. Sáng tới tối, nhiệt độ man mát vô cùng dễ chịu. Trời như thể lập đông. Đắp chăn ngủ là bài bản - theo như lời của những người coi giấc ngủ là nơi để chôn vùi một cá thể sống trong yên bình. Cũng đâu có gì sai! Họ có quyền làm điều đó. 

Có người thì chỉ mong một ngày được ngồi ở nhà nghỉ ngơi, vì khắp mọi nơi trên cái thân xác ấy đã quá rũ rượi, ê ẩm, mệt mỏi sau bao ngày dọn dẹp những tàn dư khi cơn bão đi qua. Còn tôi thì thích ngắm người ta đi qua mặt nhau như chưa từng một lần quen biết. Nhìn cặp cặp ôm ôm, ấp ấp nhau trên mấy chiếc máy chạy lướt qua. Cuộc sống nghiễm nhiên thú vị.

Tôi khép mình trong một góc nhỏ cà phê của người đồng bào Ê đê. Quán khá rộng và mát. Kiểu nhà sàn với chất liệu chính là gỗ, mát lạnh. Ngày cuối tuần, người ta đổ xô vô đây để thư giãn, nói chuyện xôm tụ, vang vọng một góc đường yên ắng.

cuộc sống

Chị H’Lin chủ quán cà phê này ăn mặc hơi hướng fashionista theo kiểu nửa trang phục Ê đê nửa trang phục người Việt. Trông chị rất thời thượng, có khí chất của một nghệ sỹ hòa ca, trên tay là cây đàn ghita, chị dạo mấy phím nghe êm tai:

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay?

Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời

Tay măng trôi trên vùng tóc dài

Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này

Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may

Giọng hát lẫn trong cái suối tóc bồng bềnh làm tôi như thả hồn lạc giữa chốn núi rừng hoang dã. Đời dịu êm khi hồn mình biết lắng đọng. Phải chăng tôi đã yêu mảnh đất này từ lúc nào không hay?

Tôi miên man chìm trong cái khung trời mờ sương của một buổi sáng tinh mơ cuối tuần. Cảnh vật, con người và khí trời dung hòa như đúng cái hàm nghĩa “Thiên thời - Địa lợi - Nhơn hòa”. Thiên tạo đã quá ưu đãi cho con người nơi đây. Mảnh đất tình người mà chắc sẽ lưu luyến lắm nếu có lỡ rời xa.

Nhìn qua song cửa quán, mưa cứ vẫn rả rich rơi, co rúm người vì cái lạnh nhẹ, chị H’Lin cho nhân viên đốt chút củi khô trong cái lò dã chiến đặt giữa quán. Lửa khìa lên tí ánh đỏ. Màu đỏ của ngọn lửa như màu của sự sống nung chảy hừng hực mọi thứ, như đánh giấc mọi tiềm thức còn đang ngái ngủ một cách ảm đạm.

cuộc sống

Có cái cảm giác rất ấm áp như được cứu vớt lên rồi xoa ấm sau một lần ướt nước, tôi hớp một ngụm trà nóng hổi còn nghi ngút khói. Ngộ nhỉ? Trời chưa vào thu sao mà giống lập đông thế này. Nói với chúng bạn, chắc nó bảo tôi vẽ vời, hoán dụ. Chính bản thân tôi cũng chưa một lần được dịp tận hưởng cái là lạ ở xứ này như thế, cũng đã mấy chục mùa hoa cải.

Giọt cà phê nóng chảy từng chút một, ngót khoảng năm bảy phút là khô bã. Cà phê Việt Nam độc, lạ, khác biệt với các nước trời Âu ở cái phin. Không nước nào uống cà phê kiểu ấy. Coi đây như là một sự sáng tạo của dân tộc, của giới thưởng ngoạn cà (cách gọi của người dân bản địa) cũng không quá ngoa lắm. Lạ ở chỗ nữa là người Việt Nam uống cà phê thì có thêm tí “gia vị” cho đậm mùi đậm màu. Này nhé:

Cà phê đen đá thì cho tí đường chút xíu muối bọt vào khuấy lên cho tạo bọt xong cho đá vào. Cũng tùy vùng miền, như nơi này, thì người ta cho hẳn một cục đá to vào trong ly. Ở Sài Gòn thì hầu hết là cho đá bi (loại đá nhỏ dùng để uống với bia).

cuộc sống

Cà phê sữa đá, thì vẫn vậy, và đương nhiên là gia giảm thêm sữa đặc vào theo vị ngọt ít hay nhiều của người uống rồi mới cho đá vào sau cùng. Cà phê sữa đá thì phải đi kèm với ống hút. Tôi cũng không biết “quy tắc” này được khai sinh như thế nào? ra sao? Chỉ biết mỗi lần gọi ly cà phê sữa là quán người ta mang ra như một combo đính kèm. Ta uống như vậy chứ không theo kiểu cách uống của người Âu, người Mỹ, ép cà phê rồi uống tại chỗ. 

Nhưng quan trọng nhất của sự so sánh tôi nói đến nãy giờ đó chính là không gian văn hóa cà phê. Người Việt Nam mình, có thể nói làm bạn với thức ăn nước uống một cách gần gũi và dung dị lắm. Qua mấy giọt chảy cà phê là cả mạch dài những câu chuyện nào vui có, nhẹ nhàng có, hài hước có, và chia sẻ có. Ở cái quán tôi đang ngồi cũng vậy, tự nhiên mọi người thành người thân lúc nào cũng không biết. Chỉ sơ sài mấy hớp cà phê và mấy tiếng đàn mộc giã rồi người ta như bị kéo xích thêm chút nữa và gần nhau hơn. 

Bên trong quán giờ đây gần như một địa điểm sinh hoạt văn hóa ấm cúng. Chúng tôi bỏ mặc mấy cái rít gió hay ra rả của những tàn mưa bên ngoài. Chị H’Lin đàn, chúng tôi thay nhau đồng ca. Lần đầu tôi uống cà phê mà phê đến thế. Phê đến mức quên cả lối ra để chấm dứt cuộc vui, quên cả đồng hồ đeo tay đã điểm giữa trưa.

Ánh nắng dát vào khung cửa báo cho mọi người biết cuộc vui nào cũng có những lúc hợp, tan. Thôi nhé, chào nhau tạm biệt rồi ai lại về nơi ấy. Nhưng tin rằng ngày sau nếu có một lần tái ngộ, chắc là người ta sẽ không bỏ mặc nhau như chưa một lần quen biết. Tôi yêu say đắm lắm những lần được thả hồn mình vào đúng cái bản ngã tự do, phóng đãng, như chính cái chân phương từ mảnh đất này tạo nên. 

© LaKhaDa – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top