Cuộc sống này có bao lâu mà ta lại hững hờ
2019-09-09 01:30
Tác giả:
LaKhaDa
blogradio.vn - Tôi yêu say đắm lắm những lần được thả hồn mình vào đúng cái bản ngã tự do, phóng đãng, như chính cái chân phương từ mảnh đất này tạo nên. Tôi cũng tin rằng ngày sau nếu có một lần tái ngộ, chắc là người ta sẽ không bỏ mặc nhau như chưa một lần quen biết.
***
Trời thu, mưa cứ lất phất bay. Qua ô cửa kính của một tiệm cà phê, tôi ngó ra đường dường như không khí vẫn còn u ám lắm. Có lẽ là dư âm của mấy ngày sau bão. Thời tiết ở đây khác hẳn với cái khí trời đầy khói bụi, ô nhiễm và nóng rang của Sài Gòn. Sáng tới tối, nhiệt độ man mát vô cùng dễ chịu. Trời như thể lập đông. Đắp chăn ngủ là bài bản - theo như lời của những người coi giấc ngủ là nơi để chôn vùi một cá thể sống trong yên bình. Cũng đâu có gì sai! Họ có quyền làm điều đó.
Có người thì chỉ mong một ngày được ngồi ở nhà nghỉ ngơi, vì khắp mọi nơi trên cái thân xác ấy đã quá rũ rượi, ê ẩm, mệt mỏi sau bao ngày dọn dẹp những tàn dư khi cơn bão đi qua. Còn tôi thì thích ngắm người ta đi qua mặt nhau như chưa từng một lần quen biết. Nhìn cặp cặp ôm ôm, ấp ấp nhau trên mấy chiếc máy chạy lướt qua. Cuộc sống nghiễm nhiên thú vị.
Tôi khép mình trong một góc nhỏ cà phê của người đồng bào Ê đê. Quán khá rộng và mát. Kiểu nhà sàn với chất liệu chính là gỗ, mát lạnh. Ngày cuối tuần, người ta đổ xô vô đây để thư giãn, nói chuyện xôm tụ, vang vọng một góc đường yên ắng.

Chị H’Lin chủ quán cà phê này ăn mặc hơi hướng fashionista theo kiểu nửa trang phục Ê đê nửa trang phục người Việt. Trông chị rất thời thượng, có khí chất của một nghệ sỹ hòa ca, trên tay là cây đàn ghita, chị dạo mấy phím nghe êm tai:
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay?
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may
Giọng hát lẫn trong cái suối tóc bồng bềnh làm tôi như thả hồn lạc giữa chốn núi rừng hoang dã. Đời dịu êm khi hồn mình biết lắng đọng. Phải chăng tôi đã yêu mảnh đất này từ lúc nào không hay?
Tôi miên man chìm trong cái khung trời mờ sương của một buổi sáng tinh mơ cuối tuần. Cảnh vật, con người và khí trời dung hòa như đúng cái hàm nghĩa “Thiên thời - Địa lợi - Nhơn hòa”. Thiên tạo đã quá ưu đãi cho con người nơi đây. Mảnh đất tình người mà chắc sẽ lưu luyến lắm nếu có lỡ rời xa.
Nhìn qua song cửa quán, mưa cứ vẫn rả rich rơi, co rúm người vì cái lạnh nhẹ, chị H’Lin cho nhân viên đốt chút củi khô trong cái lò dã chiến đặt giữa quán. Lửa khìa lên tí ánh đỏ. Màu đỏ của ngọn lửa như màu của sự sống nung chảy hừng hực mọi thứ, như đánh giấc mọi tiềm thức còn đang ngái ngủ một cách ảm đạm.

Có cái cảm giác rất ấm áp như được cứu vớt lên rồi xoa ấm sau một lần ướt nước, tôi hớp một ngụm trà nóng hổi còn nghi ngút khói. Ngộ nhỉ? Trời chưa vào thu sao mà giống lập đông thế này. Nói với chúng bạn, chắc nó bảo tôi vẽ vời, hoán dụ. Chính bản thân tôi cũng chưa một lần được dịp tận hưởng cái là lạ ở xứ này như thế, cũng đã mấy chục mùa hoa cải.
Giọt cà phê nóng chảy từng chút một, ngót khoảng năm bảy phút là khô bã. Cà phê Việt Nam độc, lạ, khác biệt với các nước trời Âu ở cái phin. Không nước nào uống cà phê kiểu ấy. Coi đây như là một sự sáng tạo của dân tộc, của giới thưởng ngoạn cà (cách gọi của người dân bản địa) cũng không quá ngoa lắm. Lạ ở chỗ nữa là người Việt Nam uống cà phê thì có thêm tí “gia vị” cho đậm mùi đậm màu. Này nhé:
Cà phê đen đá thì cho tí đường chút xíu muối bọt vào khuấy lên cho tạo bọt xong cho đá vào. Cũng tùy vùng miền, như nơi này, thì người ta cho hẳn một cục đá to vào trong ly. Ở Sài Gòn thì hầu hết là cho đá bi (loại đá nhỏ dùng để uống với bia).

Cà phê sữa đá, thì vẫn vậy, và đương nhiên là gia giảm thêm sữa đặc vào theo vị ngọt ít hay nhiều của người uống rồi mới cho đá vào sau cùng. Cà phê sữa đá thì phải đi kèm với ống hút. Tôi cũng không biết “quy tắc” này được khai sinh như thế nào? ra sao? Chỉ biết mỗi lần gọi ly cà phê sữa là quán người ta mang ra như một combo đính kèm. Ta uống như vậy chứ không theo kiểu cách uống của người Âu, người Mỹ, ép cà phê rồi uống tại chỗ.
Nhưng quan trọng nhất của sự so sánh tôi nói đến nãy giờ đó chính là không gian văn hóa cà phê. Người Việt Nam mình, có thể nói làm bạn với thức ăn nước uống một cách gần gũi và dung dị lắm. Qua mấy giọt chảy cà phê là cả mạch dài những câu chuyện nào vui có, nhẹ nhàng có, hài hước có, và chia sẻ có. Ở cái quán tôi đang ngồi cũng vậy, tự nhiên mọi người thành người thân lúc nào cũng không biết. Chỉ sơ sài mấy hớp cà phê và mấy tiếng đàn mộc giã rồi người ta như bị kéo xích thêm chút nữa và gần nhau hơn.
Bên trong quán giờ đây gần như một địa điểm sinh hoạt văn hóa ấm cúng. Chúng tôi bỏ mặc mấy cái rít gió hay ra rả của những tàn mưa bên ngoài. Chị H’Lin đàn, chúng tôi thay nhau đồng ca. Lần đầu tôi uống cà phê mà phê đến thế. Phê đến mức quên cả lối ra để chấm dứt cuộc vui, quên cả đồng hồ đeo tay đã điểm giữa trưa.
Ánh nắng dát vào khung cửa báo cho mọi người biết cuộc vui nào cũng có những lúc hợp, tan. Thôi nhé, chào nhau tạm biệt rồi ai lại về nơi ấy. Nhưng tin rằng ngày sau nếu có một lần tái ngộ, chắc là người ta sẽ không bỏ mặc nhau như chưa một lần quen biết. Tôi yêu say đắm lắm những lần được thả hồn mình vào đúng cái bản ngã tự do, phóng đãng, như chính cái chân phương từ mảnh đất này tạo nên.
© LaKhaDa – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








