Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Cuộc đời này có nhiều sân ga và sân ga có anh không còn là đích đến

2020-05-10 01:35

Tác giả: Kim Thiên Di


blogradio.vn - Người yêu cũ vốn dĩ là để quên. Giữa cái thành phố đông đúc này có khi nào tôi và anh lướt qua nhau? Nếu có như vậy thì có lẽ tôi vẫn sẽ mạnh dạn bước đi như hai người xa lạ bởi cuộc đời này sẽ còn nhiều sân ga, và sân ga có anh đã không còn là đích đến…

***

Chớm đông, không khí se lạnh, tôi áp đôi bàn tay vào cốc cà phê nóng, tách cà phê đầu ngày thơm nức quyện trong hương hoa sữa ngào ngạt. Bầu không khí ảm đạm này thật dễ khiến người ta cảm thấy cô đơn… Tôi nghĩ về mối tình đã qua rồi chợt liên tưởng đến một sự so sánh thú vị: tình yêu như cầm trong tay một nắm cát, cầm chặt quá thì đau tay, cầm hờ hững cát đã rơi từ lúc nào, tình yêu cũng vậy, yêu sai cách sẽ khiến tình yêu buông lơi mãi mãi chẳng thể níu lại…

Đời người như những con tàu, để đến được đích cuối cùng phải trải qua bao nhiêu điểm dừng, gặp bao người đặt chân lên mỗi cuộc hành trình dài dằng dặc.Một ngày sau chặng đường dài, tôi chợt nhận thấy sự phản bội đang dần thành hình trong chính cuộc tình dày công vun vén. Tôi lặng lẽ hỏi, anh vẫn thản nhiên chối. Chỉ đến khi tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm rồi đưa ra bằng chứng là những tin nhắn tình cảm mùi mẫn của anh và cô gái ấy thì anh mới luống cuống nhận lỗi và xin tha thứ. Tôi hỏi anh: “Cô gái kia có gì hơn em? Cô gái ấy đã cho anh điều gì? Cô ấy tốt hơn em sao?” Anh ngồi sụp xuống, trầm ngâm đáp: “Cô ấy cho anh thời gian, cô ấy không bận rộn như em…” Một lời nói nhẹ bẫng như cách anh xé nát lòng tin nhưng đủ để tôi co mình sợ hãi khi đứng trước tình yêu bản thân luôn trân quý.

chang_trai_2

Tôi cay đắng nhìn lại mình, thì ra tôi cũng không hề “vô tội” trong chuyện tình cảm như tôi vẫn nghĩ… Những mốc thời gian như thước phim quay chậm tường tận đến từng chi tiết: quãng thời gian sau khi tốt nghiệp đại học, tôi lao đầu vào kiếm tiền để có thể trụ vững tại mảnh đất đô thành màu mỡ, tôi nói với anh sẽ vì tương lai của hai đứa mà cố gắng tích góp tiền mua chung cư, cuộc sống của hai đứa sẽ khá khẩm hơn mà quên mất rằng những cuộc nói chuyện giữa hai đứa thưa thớt dần… Cả tháng trời chúng tôi chỉ gặp nhau đôi lần, chẳng còn những cuộc đi chơi xa, chẳng còn những ngày hẹn hò cuối tuần, chuyện tình của tôi thiếu đi hẳn những sự lãng mạn, những điều nhỏ nhặt và cả những tiếng cười đùa… Thì ra tôi đã sai!

Tim tôi đau, lí trí rối rắm như tơ vò nhưng biết rằng nếu đặt lên bàn cân so đo giữa việc rời xa và tha thứ thì việc rời xa anh là điều khiến tôi đau khổ hơn cả. Và tôi còn tiếc nuối mối tình 7 năm có thừa của hai đứa…

Cuối cùng thì tôi cũng chấp nhận tha thứ cho anh dù trong lòng vẫn còn những nghi hoặc rối bời. Tôi và anh lại ở bên nhau, tôi bỏ bớt vài công việc tay ngang, dành thời gian nhiều hơn cho anh, nấu những món ăn ngon, dành nhiều thời gian vun đắp tình cảm... Tất cả là vì tình yêu dài đằng đẵng như mây trời, vì tôi sợ một ngày anh lại “lạc lối” thế nhưng hình như chừng đó vẫn không đủ. Người tôi yêu lại làm đau tôi một lần nữa, lần này còn đau đớn hơn trăm nghìn lần vì người thứ ba lại chính là cô bạn thân của tôi.

nguoi-thu-ba

Hóa ra những cuộc đi chơi của tôi và anh với cô bạn thân vừa bị đổ vỡ trong tình cảm đã khiến hai người họ nảy sinh tình cảm với nhau. Bằng một cách lố bịch, chính tôi đã thành chiếc cầu mai mối cho tình cảm của họ mất rồi… Lần này anh thật khác, chẳng có sự níu kéo nào, cũng chẳng có sự giải thích, có lẽ họ đang say đắm trong thứ men tình mới mẻ, hào nhoáng mà quên bẵng đi sự hiện diện của tôi... Đàn ông một lần phản bội có thể do trái tim chệch hướng nhưng lần thứ hai thì là bản chất rồi, lầm tưởng lớn nhất của kẻ si tình là tin rằng người cũ từng phản bội có thể quay lại cùng mình viết tiếp bản tình ca…

Khoảng thời gian sau khi chia tay thật tồi tệ! Đêm về là lúc tôi cô đơn nhất, tôi vùi mình vào những kỉ niệm chung đôi, để rồi hoài niệm, tiếc nuối và thao thức. Nước mắt tôi cứ thế vô thức tuôn ra, ướt nhẹp gối để đến sáng hôm sau tôi lại vội vàng cất giữ những thứ cảm xúc kia, che dấu một cách vụng về những quầng thâm mắt do mất ngủ sau lớp trang điểm dày cộp, những nỗi nghẹn đắng giấu sâu vào tim để không ai thấy cho đến một ngày tôi nhìn mình trong gương rồi thoảng thốt. Tại sao tôi lại phải giày vò bản thân trong những hoài niệm và tình yêu cho một kẻ không xứng đáng? Tại sao tôi phải để tâm đến một người bạn thân đã cướp đi chính người yêu của mình cơ chứ? Tôi học cách yêu thương bản thân mình nhiều hơn, là phụ nữ muốn biến mình thành công chúa thì phải tự đeo vương miện cho mình trước đã…

san-ga-cuoc-doi

Một năm sau, điện thoại hiện lên dòng chữ hiện lên từ số điện thoại quen thuộc: “Dạo này em ổn không? Anh sai rồi! Anh muốn gặp em!” Tôi lẳng lặng cười, tim đã thôi đau, nước mắt cũng chẳng còn rơi trong vô thức và tất nhiên cũng chẳng có cuộc gặp nào nữa... Đã xa rồi cái thời khờ dại yêu người hơn cả bản thân, cứ lao lên phía trước trong khi bản thân mình đang rướm máu… Tôi chẳng còn hận anh, bởi chính những va vấp, những sự “yêu sai” lần lượt của tôi và anh trong suốt thời thanh xuân đã giúp tôi mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn theo đúng nghĩa… Nếu không có những va vấp thì đâu còn sự trọn vẹn của thanh xuân…
Tôi quay lưng bước đi trên con đường nhiều lá rụng, bỏ lại một giọt nắng rơi rớt bên hiên vắng. Đến một ngày đủ “chín” bất chợt tôi nhận ra rằng những đốm lửa tàn đã nguội tắt, chẳng còn những nuối tiếc, tủi hờn, chẳng còn những “mùa nhớ”. Thì ra chia tay không đáng sợ như người ta vẫn thường nghĩ, cái sai là cứ cố chấp chạy theo những thứ đã vượt quá tầm tay.

Tôi và anh đã đi qua những mùa thu nhưng khác lối. Bàn tay anh ấm trong bàn tay khác, còn tôi đưa tay đón lá úa rụng xoay tròn giữa trời. Cho đến một ngày, khi nắng ấm mang bình yên đến, có một bàn tay mạnh mẽ và ấm áp đan chặt những ngón tay mềm, tôi đã có thể mỉm cười êm đềm và tự tại… Không có cuộc chia ly xưa kia liệu tôi có thể có được bình yên này?

Người yêu cũ vốn dĩ là để quên. Giữa cái thành phố đông đúc này có khi nào tôi và anh lướt qua nhau? Nếu có như vậy thì có lẽ tôi vẫn sẽ mạnh dạn bước đi như hai người xa lạ bởi cuộc đời này sẽ còn nhiều sân ga, và sân ga có anh đã không còn là đích đến…

© Kim Thiên Di – blogradio.vn

Xem thêm: Tháng 5, chúng ta chọn chia tay

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Kim Thiên Di

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top