Cuộc đời này có nhiều sân ga và sân ga có anh không còn là đích đến
2020-05-10 01:35
Tác giả:
TRƯƠNG HƯƠNG LY
blogradio.vn - Người yêu cũ vốn dĩ là để quên. Giữa cái thành phố đông đúc này có khi nào tôi và anh lướt qua nhau? Nếu có như vậy thì có lẽ tôi vẫn sẽ mạnh dạn bước đi như hai người xa lạ bởi cuộc đời này sẽ còn nhiều sân ga, và sân ga có anh đã không còn là đích đến…
***
Chớm đông, không khí se lạnh, tôi áp đôi bàn tay vào cốc cà phê nóng, tách cà phê đầu ngày thơm nức quyện trong hương hoa sữa ngào ngạt. Bầu không khí ảm đạm này thật dễ khiến người ta cảm thấy cô đơn… Tôi nghĩ về mối tình đã qua rồi chợt liên tưởng đến một sự so sánh thú vị: tình yêu như cầm trong tay một nắm cát, cầm chặt quá thì đau tay, cầm hờ hững cát đã rơi từ lúc nào, tình yêu cũng vậy, yêu sai cách sẽ khiến tình yêu buông lơi mãi mãi chẳng thể níu lại…
Đời người như những con tàu, để đến được đích cuối cùng phải trải qua bao nhiêu điểm dừng, gặp bao người đặt chân lên mỗi cuộc hành trình dài dằng dặc.Một ngày sau chặng đường dài, tôi chợt nhận thấy sự phản bội đang dần thành hình trong chính cuộc tình dày công vun vén. Tôi lặng lẽ hỏi, anh vẫn thản nhiên chối. Chỉ đến khi tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm rồi đưa ra bằng chứng là những tin nhắn tình cảm mùi mẫn của anh và cô gái ấy thì anh mới luống cuống nhận lỗi và xin tha thứ. Tôi hỏi anh: “Cô gái kia có gì hơn em? Cô gái ấy đã cho anh điều gì? Cô ấy tốt hơn em sao?” Anh ngồi sụp xuống, trầm ngâm đáp: “Cô ấy cho anh thời gian, cô ấy không bận rộn như em…” Một lời nói nhẹ bẫng như cách anh xé nát lòng tin nhưng đủ để tôi co mình sợ hãi khi đứng trước tình yêu bản thân luôn trân quý.

Tôi cay đắng nhìn lại mình, thì ra tôi cũng không hề “vô tội” trong chuyện tình cảm như tôi vẫn nghĩ… Những mốc thời gian như thước phim quay chậm tường tận đến từng chi tiết: quãng thời gian sau khi tốt nghiệp đại học, tôi lao đầu vào kiếm tiền để có thể trụ vững tại mảnh đất đô thành màu mỡ, tôi nói với anh sẽ vì tương lai của hai đứa mà cố gắng tích góp tiền mua chung cư, cuộc sống của hai đứa sẽ khá khẩm hơn mà quên mất rằng những cuộc nói chuyện giữa hai đứa thưa thớt dần… Cả tháng trời chúng tôi chỉ gặp nhau đôi lần, chẳng còn những cuộc đi chơi xa, chẳng còn những ngày hẹn hò cuối tuần, chuyện tình của tôi thiếu đi hẳn những sự lãng mạn, những điều nhỏ nhặt và cả những tiếng cười đùa… Thì ra tôi đã sai!
Tim tôi đau, lí trí rối rắm như tơ vò nhưng biết rằng nếu đặt lên bàn cân so đo giữa việc rời xa và tha thứ thì việc rời xa anh là điều khiến tôi đau khổ hơn cả. Và tôi còn tiếc nuối mối tình 7 năm có thừa của hai đứa…
Cuối cùng thì tôi cũng chấp nhận tha thứ cho anh dù trong lòng vẫn còn những nghi hoặc rối bời. Tôi và anh lại ở bên nhau, tôi bỏ bớt vài công việc tay ngang, dành thời gian nhiều hơn cho anh, nấu những món ăn ngon, dành nhiều thời gian vun đắp tình cảm... Tất cả là vì tình yêu dài đằng đẵng như mây trời, vì tôi sợ một ngày anh lại “lạc lối” thế nhưng hình như chừng đó vẫn không đủ. Người tôi yêu lại làm đau tôi một lần nữa, lần này còn đau đớn hơn trăm nghìn lần vì người thứ ba lại chính là cô bạn thân của tôi.
Hóa ra những cuộc đi chơi của tôi và anh với cô bạn thân vừa bị đổ vỡ trong tình cảm đã khiến hai người họ nảy sinh tình cảm với nhau. Bằng một cách lố bịch, chính tôi đã thành chiếc cầu mai mối cho tình cảm của họ mất rồi… Lần này anh thật khác, chẳng có sự níu kéo nào, cũng chẳng có sự giải thích, có lẽ họ đang say đắm trong thứ men tình mới mẻ, hào nhoáng mà quên bẵng đi sự hiện diện của tôi... Đàn ông một lần phản bội có thể do trái tim chệch hướng nhưng lần thứ hai thì là bản chất rồi, lầm tưởng lớn nhất của kẻ si tình là tin rằng người cũ từng phản bội có thể quay lại cùng mình viết tiếp bản tình ca…
Khoảng thời gian sau khi chia tay thật tồi tệ! Đêm về là lúc tôi cô đơn nhất, tôi vùi mình vào những kỉ niệm chung đôi, để rồi hoài niệm, tiếc nuối và thao thức. Nước mắt tôi cứ thế vô thức tuôn ra, ướt nhẹp gối để đến sáng hôm sau tôi lại vội vàng cất giữ những thứ cảm xúc kia, che dấu một cách vụng về những quầng thâm mắt do mất ngủ sau lớp trang điểm dày cộp, những nỗi nghẹn đắng giấu sâu vào tim để không ai thấy cho đến một ngày tôi nhìn mình trong gương rồi thoảng thốt. Tại sao tôi lại phải giày vò bản thân trong những hoài niệm và tình yêu cho một kẻ không xứng đáng? Tại sao tôi phải để tâm đến một người bạn thân đã cướp đi chính người yêu của mình cơ chứ? Tôi học cách yêu thương bản thân mình nhiều hơn, là phụ nữ muốn biến mình thành công chúa thì phải tự đeo vương miện cho mình trước đã…
Một năm sau, điện thoại hiện lên dòng chữ hiện lên từ số điện thoại quen thuộc: “Dạo này em ổn không? Anh sai rồi! Anh muốn gặp em!” Tôi lẳng lặng cười, tim đã thôi đau, nước mắt cũng chẳng còn rơi trong vô thức và tất nhiên cũng chẳng có cuộc gặp nào nữa... Đã xa rồi cái thời khờ dại yêu người hơn cả bản thân, cứ lao lên phía trước trong khi bản thân mình đang rướm máu… Tôi chẳng còn hận anh, bởi chính những va vấp, những sự “yêu sai” lần lượt của tôi và anh trong suốt thời thanh xuân đã giúp tôi mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn theo đúng nghĩa… Nếu không có những va vấp thì đâu còn sự trọn vẹn của thanh xuân…
Tôi quay lưng bước đi trên con đường nhiều lá rụng, bỏ lại một giọt nắng rơi rớt bên hiên vắng. Đến một ngày đủ “chín” bất chợt tôi nhận ra rằng những đốm lửa tàn đã nguội tắt, chẳng còn những nuối tiếc, tủi hờn, chẳng còn những “mùa nhớ”. Thì ra chia tay không đáng sợ như người ta vẫn thường nghĩ, cái sai là cứ cố chấp chạy theo những thứ đã vượt quá tầm tay.
Tôi và anh đã đi qua những mùa thu nhưng khác lối. Bàn tay anh ấm trong bàn tay khác, còn tôi đưa tay đón lá úa rụng xoay tròn giữa trời. Cho đến một ngày, khi nắng ấm mang bình yên đến, có một bàn tay mạnh mẽ và ấm áp đan chặt những ngón tay mềm, tôi đã có thể mỉm cười êm đềm và tự tại… Không có cuộc chia ly xưa kia liệu tôi có thể có được bình yên này?
Người yêu cũ vốn dĩ là để quên. Giữa cái thành phố đông đúc này có khi nào tôi và anh lướt qua nhau? Nếu có như vậy thì có lẽ tôi vẫn sẽ mạnh dạn bước đi như hai người xa lạ bởi cuộc đời này sẽ còn nhiều sân ga, và sân ga có anh đã không còn là đích đến…
© Kim Thiên Di – blogradio.vn
Xem thêm: Tháng 5, chúng ta chọn chia tay
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống




