Cuộc đời mỗi người như một chuyến tàu, hãy sống tốt để khi về sân ga cuối không phải hối tiếc
2020-12-15 01:25
Tác giả:
Hoàng Lục
blogradio.vn - Hãy sống sao cho khi về sân ga cuối cùng, ta đã có thể nắm lấy trong tay điều mình từng mong muốn trong đời, hay để lại hơi ấm, một phần tinh thần, trí tuệ, tình cảm của ta trên chuyến hành trình của những người ở lại.
***
Cuộc đời của mỗi người như một chuyến tàu. Một khi đã bước lên chuyến tàu ấy, chúng ta phải đi qua hết chặng đường này đến chặng đường khác cho đến khi kết thúc cuộc hành trình. Từng chặng đường, từng nhà ga, từng con người trên chuyến tàu sẽ cho mỗi người những trải nghiệm khác nhau và không ai giống ai.
Không như những chuyến tàu khác, chuyến tàu đời là chuyến đi một chiều không có vé khứ hồi, không thể nào dừng lại mãi mãi. Một khi tàu đã khởi hành, không bao giờ ta có cơ hội quay trở lại những nhà ga cũ, dù muốn hay không, cũng như ta không thể tắm lại trên cùng một dòng sông.
Chuyến tàu đi tuổi thơ mãi mãi chỉ là khát vọng của “những đứa trẻ không chịu lớn”.
Tàu lăn bánh qua những bến đỗ kế tiếp nhau, chia cuộc đời thành những quãng đường nhỏ. Có những chặng đường dài khiến ta mệt mỏi, chán chường, xem đó như một gánh nặng trên vai. Nhưng có khi đó lại là một niềm thích thú vô tận mà ta luôn hào hứng đón nhận và mong muốn được chia sẻ với người khác. Dù sao đi nữa, từng chặng đường đều để lại cho mỗi người một ấn tượng in sâu trong tâm trí bất kể đó là ấn tượng xấu hay đẹp.
Nếu xem từng chặng đường là cơ hội để ta cảm nhận cuộc sống thì mỗi khi tàu dừng bánh ở nhà ga là lúc mỗi người tự nghĩ về chặng đường đã qua. Trong khoảng lặng ấy, mỗi người tự chiêm nghiệm lại cuộc đời, rút ra những bài học cho bản thân và lựa chọn cho mình một cơ hội mới, một tương lai mới.
Việc lựa chọn ở lại bến đỗ hay tiếp tục đi đường nào, trên chuyến tàu nào không phải lúc nào cũng dễ dàng vì ta phải đắn đo, suy nghĩ về nhiều thứ. Khi đã lựa chọn, mỗi người có thể hài lòng hoặc hối hận với quyết định của mình.
Tất nhiên, có những người sẽ ở lại con tàu cũ, đi tiếp trên con đường mình đã chọn. Tuy nhiên, một số khác lại chọn đi chuyến tàu khác, trên cuộc hành trình khác vì muốn thách thức, thay đổi bản thân hay trải nghiệm những điều mới mẻ, hoặc đơn giản vì cuộc đời buộc họ phải làm thế.
Thậm chí, có trường hợp người ta sẽ chọn ở lại bến tàu nào đó yên bình nhất đối với họ, tự buồn bã, khổ sở hay hạnh phúc với quyết định của mình. Một trong số họ ở lại vì đã lỡ chuyến tàu của cuộc đời mình hoặc mong chờ một “chuyến tàu trong mơ” tốt hơn, đẹp hơn.
Trên chuyến tàu cuộc đời, bao giờ cũng có những người mà ta yêu thương, gắn bó mật thiết hay những người xa lạ cùng đi với ta suốt quãng đường dài.
Có những người vội vã bước lên tàu rồi rời đi, nhanh đến nỗi ta chưa kịp nhìn thấy dáng hình của họ. Có những hành khách cùng hay khác toa tàu luôn âm thầm hướng về ta dù ta có lưu tâm đến họ hay không. Và cũng có những người mà ta đặt tất cả niềm vui, nỗi buồn, sự tin yêu, hy vọng, khiến cho ta nhung nhớ triền miên, khắc khoải mong chờ khi họ xa rời.
Hạnh phúc thay những ai may mắn có bạn đồng hành, sẵn lòng chia sẻ buồn, vui, hờn giận, đau khổ hay bất kỳ cung bậc cảm xúc đời thường nào, thậm chí cứu vớt cuộc đời họ khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng, soi sáng cho họ sau những biến cố đau thương.
Vui thay những ai có cơ hội được gặp những tấm gương lớn mang lại những điều quý giá hay những hành khách có khả năng truyền cảm hứng, giúp họ mở mang tầm hiểu biết trên bất kỳ lĩnh vực nào.
Cảm thương thay cho những ai lên toa tàu cô đơn, lạnh lẽo, thiếu vắng tình thương hay bị hắt hủi, dối lừa cho đến khi xuống tàu.
Đáng trách thay những kẻ lên tàu chỉ tranh thủ hưởng thụ vật chất hay mưu tính làm điều gì đó xấu xa, ích kỷ với những người mình đã, đang hoặc sẽ gặp, để rồi đau đớn rời khỏi tàu.
Thế đấy, trên chuyến tàu chung, mỗi hoa mỗi hương, mỗi nhà mỗi cảnh. Ai cũng có cơ hội cảm nhận cuộc sống theo cách mình muốn. Đừng mải mê nhìn con tàu của người khác, cũng đừng đợi đến chặng đường cuối cùng mới thấy mình còn may mắn hơn nhiều người ngoài kia.
Hãy nhìn qua ô cửa sổ của mình và tận hưởng từng phút giây khi tàu lăn bánh qua những miền quê có cánh đồng vàng ươm thơm hương lúa, với tiếng sáo diều vi vu - một cảnh vật thật nên thơ đưa ta vào miền đồng thoại nhẹ nhàng, thanh khiết.
Khi tàu đi qua những vùng xa xôi, hẻo lánh với tầng tầng lớp lớp đồi núi trập trùng, hùng vĩ và những cánh rừng nguyên sơ xanh thẳm hút tầm nhìn. Những danh lam thắng cảnh đậm chất quê hương được nhào nặn từ bàn tay tạo hóa của mẹ thiên nhiên.
Những thành phố hiện đại với ánh đèn đường lấp lánh, công trình này nối tiếp công trình kia tạo ra một không gian diễm lệ, hào nhoáng. Hay từng con phố cổ thấp thoáng gánh hàng rong ven đường, dãy lồng đèn xanh đỏ, những bức tường rêu phong cùng hàng cây cổ kính hàng trăm năm tuổi.
Từng cảnh một hiện lên đẹp đến nao lòng như trong lời ru mẹ hát thuở còn nằm nôi. Cả những làn điệu quê hương, từng nền văn hóa cổ truyền…, tất cả đều là món quà dành cho ta trên cuộc hành trình này.
Ai cũng có quyền khẳng định mình, tự làm mình đẹp lên hay xấu đi trong mắt những hành khách đi chung, nhưng lại không có quyền xâm phạm đến băng ghế riêng của người khác khi họ không cho phép. Vì thế, nếu là những người cùng chung chuyến tàu, hãy sống một cách nhân văn nhất có thể.
Hãy tạo ra những cuộc hội ngộ đầy ý nghĩa, cùng trải nghiệm, tận hưởng những điều lý thú, để lại những kỷ niệm hay tình cảm sâu sắc, đẹp đẽ cho nhau. Hoặc ít nhất, đừng làm người khác buồn lòng hay đau khổ vì những toan tính, ích kỷ của chính mình.
Thiết nghĩ, trong cuộc đời, không phải ai cũng lên được “chuyến tàu trong mơ” của mình. Ngoài kia, còn biết bao người, cho đến cuối cùng, vẫn lạc lối đâu đó hoặc có khi không phải là bến đỗ yên bình, không có bất kỳ ý niệm nào về ước mơ và hạnh phúc.
Có những người sống lay lắt, nương nhờ băng ghế của ai đó hoặc một góc tối tăm, cũ kỹ trên con tàu. Song, đáng thương nhất vẫn là những người ở trong một toa tàu sang trọng, đầy đủ tiện nghi, nhưng tinh thần mất đi tự do, sống như cái xác không hồn. Nếu bạn không gặp những nỗi bất hạnh như vậy, hãy là một vị khách vui vẻ trên chuyến tàu của cuộc đời mình.
Con tàu đời đi qua hàng trăm nhà ga, chia ly là điều không thể tránh khỏi. Có những sân ga đem lại niềm vui hội ngộ thì phải có những bến đỗ của sự chia xa. Có lần giã từ sẽ gặp lại nhau, nhưng cũng có lần lại là vĩnh biệt.
Tạm biệt một người thân thương hay một ai đó mới vừa quen biết đều để lại trong ta một sự bùi ngùi luyến tiếc, một cảm giác không đành lòng.
Những người đã đi qua cuộc đời không thể mãi mãi ở bên ta, nói ví von là bữa tiệc nào cũng có lúc tàn. Vì thế, đừng để sự chia ly kéo lùi cuộc sống của ta, hãy biến đó thành động lực để tiến về phía trước.
Mỗi lần vui vẻ tận hưởng cuộc sống, mỗi lần bớt đi sự buồn bã, tuyệt vọng vì những biến cố đau thương hay mỗi lần sống vì mọi người đều làm cho chuyến tàu đời bớt nặng nề, thêm thú vị.
Hãy sống sao cho khi về sân ga cuối cùng, ta đã có thể nắm lấy trong tay điều mình từng mong muốn trong đời, hay để lại hơi ấm, một phần tinh thần, trí tuệ, tình cảm của ta trên chuyến hành trình của những người ở lại. Hãy nhớ rằng “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”.
© Hoàng Lục - blogradio.vn
Xem thêm: Chuyến tàu thanh xuân trễ hẹn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.









