“Có nụ hồng ngày xưa rớt lại…”
2009-04-27 10:19
Tác giả:
Hi vọng chốn thiên thu bạn sẽ mãi bình an!
“Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây, chút nắng vàng giờ đây cũng vội khép lại từng đêm…”
Đến bây giờ mình vẫn không thể nào tin M. đã vĩnh viễn ra đi…Khi nghe tin Thanh Hải nhắn tin bảo M mất rồi mình đã thực sự choáng váng… Mình mở Album xem lại hình ảnh bạn. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy vẫn còn đây…Mình nhớ
là hôm thứ 5 ngày 5/12/2009. Mình thì vội vội vàng vàng lên phòng Sau đại học làm thủ tục để sáng thứ 3 tuần tới bảo vệ, gặp bạn ở cầu thang, bạn mặc chiếc áo len vàng cao cổ, nụ cười buồn… Bạn hỏi khi nào mình bảo vệ, rồi lo lắng bảo là giờ không biết còn ai để bảo vệ cùng bạn nữa. Bọn mình cũng chỉ hỏi han vài câu. Giờ đây mình mong được nói chuyện thật thật nhiều với bạn nhưng không thể được nữa…
Bọn mình đã cùng kí túc xá
Năm đầu tiên, mình vẫn thường gặp bạn đi cùng Chung qua phòng mình. Thỉnh thoảng bạn vẫn sang Vân béo ở cùng phòng mình mượn sách, vở. Mình ấn tượng bạn vì nụ cười hiền khô nhưng đượm buồn. Mình đã linh cảm một điều bất an và mong “giá như đừng có nụ cười đó…”. Mình thật sự buồn khi điều đó lại xảy ra. Sao ngày ấy mình không tiếp xúc nhiều với bạn, có thể hi vọng sẽ thay đổi được nụ cười ấy, để không có những khép lại buồn như hôm nay.
Khi mình buồn nhất cũng là lúc mình được hòa nhập vào môi trường mới. Không còn sự bon chen, ngột ngạt bên những con chim bói cá hàng ngày xoi nữa. Mình, Thanh Hải và Phượng đã thật sự hồi sinh trong một không gian mới, đầm ấm, tình cảm. Hải và Phượng thì bé nên ngồi lên bàn thứ 3, bạn ngồi đầu bàn thứ 5 và mình ngồi kề bên trong Vân béo bàn thứ 6. Mình nhớ như in dáng ngồi của bạn. Bạn ngồi ngay ngắn, ghi chép cẩn thận. Không như mình khi mình buồn ngủ thì cứ đáy Nhàn hoặc Thu Thủy ngồi sít lại để thầy không thấy. Nhiều khi chán những giờ học tẻ nhạt, mình lại lẳng lặng ra về…hóa ra lại gặp bạn, vẫn nụ cười ấy.

Ảnh minh họa: Stapic
Mình đã cùng lớp CH với bạn
Mình thích nhất là khi bạn mặc chiếc áo dạ màu đồng. Dáng thanh mảnh và yếu đuối nhưng đĩnh đạc ra dáng cô giáo. Nói đến đây, mình lại nhớ lần bạn chỉ dẫn cho chị Sơn mua cách chổi lăn để hút những vết xước, những sợi dạ vón lại trên áo dạ.
Bạn ít đi học vì lí do công việc. Có lần bạn mượn vở tớ xem môn thầy Chu Sơn nhưng lại ngoái đầu lại cười vì không đọc được chữ viết ngoáy của tớ.
Mình nghe Hải kể lại bạn bảo vệ cùng hội đồng với Hải. Hôm đó mình bận nên không sang dự bạn và Hải bảo vệ được. Mình biết Hải rất buồn khi bạn ra đi. Mình thì vẫn không thể nào tin đó là sự thật. Những khi qua cổng trường là mình lại dõi mắt tìm kiếm, mình hi vọng có thể sẽ gặp bạn nhưng không thể rồi.
Mình đã gọi cho chị Xuân…Mình sợ. Vì chị ấy cũng hay buồn. Chị ấy buồn vì nhiều chuyện. Nào chuyện tình cảm ngày xưa giờ vẫn còn như một vết xước không thể nào hằn gắn được. Chị bảo “người ta vẫn nhởn nhơ sống, thay đổi thế mà chị vẫn không thể quên…”. Rồi chuyện công việc, chuyện đố kỵ. Biết chuyện của bạn chị hoảng hốt rồi ngậm ngùi “Sao lại thế à em?”…Và tối hôm qua chị đã nhắn tin rằng “Chị không thể làm được như M. Chị thấy cuộc đời này vô nghĩa nhưng chỉ không đủ can đảm để làm…”. Mình lo cho chị quá. Sao nghiệp chướng văn chương lại ám ảnh lên thân phận của những trái tim yếu đuối?
Bạn đã ra đi. Hải gọi điện bảo chủ nhật có rảnh không rồi bảo sang nhà Thu Bình uống rượu. Mình hiểu bọn nó đang muốn say để quên đi tất cả nhưng những hình ảnh về bạn nhưng không thể nào quên…
Dù sao thì bạn cũng đã lựa chọn một con đường rời xa cõi trần này…Mình cầu mong linh hồn bạn siêu thoát
“Em đi bỏ lại con đường, bờ xa cỏ dại phố phường nhớ em…Ra đi. Em đi. Bỏ lại dặm trường ngàn dâu cô quận muôn trùng nhớ thêm…”
Ho ten: nguoiyeutoi_hanoi |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

