Chuyện tình ở New York (Phần 25)
2008-12-19 15:46
Tác giả:
Blog Việt - Ronie khiến tôi nghẹt thở vì anh ta quá bạo liệt, tìm đủ mọi cách để hôn được tôi. Tôi cũng tìm đủ mọi cách để anh ta không hôn được tôi, tôi thét lên: “Bỏ ra, mau lên”. Nhưng Ronie dường như đang lên cơn điên vậy. Ronie rất khỏe và tôi cũng phải cố gắng chống cự rất quyết liệt. Cuối cùng, tôi dùng chiêu cuối cùng, đó là đạp và...tát thật lực. Tôi đạp tung tóe tán loạn, và gần như Ronie đập đầu văng vào tường. Những gì sau đó tôi nhìn thấy, đó là Ronie gục mặt xuống, tay ôm lấy mặt, và những giọt máu đang ri rỉ từ khóe miệng, anh ta đã bị tôi đạp cho chảy cả máu mồm!

Hình ảnh: Theo sadiasews.com
Mọi việc dừng lại, phát hiện ra những giọt máu có lẽ đã khiến Ronie “tỉnh cơn” thì phải. Anh ta với tay lấy cuộn giấy ngay đầu giường và lau miệng. Sau đó rồi lăn đùng ra...cười như điên. Lúc đó tôi vẫn chưa qua cơn thảng thốt, cả người run lên và nóng ran, anh ta vừa lăn ra tôi lại đá cho anh ta một phát cứ như thể Ronie có thể lại lao lại vào tôi một lần nữa. Ronie thốt lên: “Trời ơi, sao em dữ quá vậy, em dữ quá đấy, trời ơi, ghê sợ quá, anh thua em rồi!”. Không nói thêm câu nào, tôi đứng dậy mở cửa đi ra ngay, nhưng chẳng hiểu sao cánh cửa tôi chưa biết cách mở nó cứ ì ra. Ronie đứng dậy, khoác áo, đứng vái trước ảnh mẹ ba cái rồi mở cửa cho tôi. Tôi sửa lại đầu tóc rồi vác một bộ mặt lạnh lùng ra khỏi phòng, đề phòng mấy ông già đánh cờ tò mò vì vừa nghe thấy “tiếng động lạ”. Nhưng cũng... lạ thật, vì họ vẫn say sưa ầm ĩ chả quan tâm gì cả, có một ông ngước lên nhìn tôi rất nhanh rồi cúi xuống chơi tiếp. Ronie chạy theo tôi.
“Này, em, này, em, anh xin lỗi nha, anh xin lỗi, anh xin em đấy, anh không kiềm chế được, anh chỉ muốn hôn em mà thôi”.
Tôi mặc kệ và đi rất nhanh về phía bên tàu (cũng phải đến gần chục con phố), trời khá lạnh và gió. Tôi cảm thấy như mình bị lừa vậy, vừa đi như ma đuổi vừa tự nhủ, may quá, chưa có chuyện gì xảy ra, có chuyện gì, tôi đến chết mất!
Tôi mở di động và gọi điện cho Ryan xem anh đang ở đâu, lúc này tôi cảm thấy mình cần một người để bảo vệ. Ronie chạy theo ngay sát, tôi đứng khựng lại ngăn Ronie và nói: “I’m calling my boyfriend, leave me alone, go home!” (Tôi đang gọi cho bạn trai tôi, để tôi yên, về đi).
“Where are you Ryan?” (Anh đang ở đâu thế Ryan?)
“I’m with my band, where are you calling? I’ll meet you later okie?” (Anh đang ở chỗ ban nhạc, em đang gọi ở đâu thế? Lát anh gặp em nhé!)
“OK”.
Tôi nghe thấy yên tâm hơn khi biết anh sẽ lên đảo gặp tôi.
Tôi gọi điện cho Lavender, không thấy cô ấy nhấc máy. Thực sự lúc này tôi mong có một người để nói chuyện điện thoại. Lúc này Hạnh có lẽ đi học cũng chưa về. Tôi quyết định mặc kệ, điều cần thiết là nhanh chóng lên tàu đi về. Ronie vẫn đi lẵng nhẵng đằng sau, tôi thấy phiền phức quá thể. Cảm giác thật khó chịu và tồi tệ, quả là một bài học lớn. Tôi thấm thía vô cùng vì sự cả tin của mình!
Tàu bên
Tôi gọi lại cho Lavender, chuông reo, và người nhấc máy không phải là Lavender, là bà Mei, tôi thót cả tim
“Yes, you are Kin?” (Cô là Kin?)
“Oh, I’m sorry, just call to ask something urgent” (Ô, tôi xin lỗi, tôi chỉ gọi để hỏi vài thứ cần thiết thôi)
“This is your number?” (Đây là số của cô à?)
“Yes, my number” (Vâng)
“Well, Lavender is very busy at the moment and she’s not willing to take the phone, I hope you understand? Thank you very much for calling but stop bothering her!” (Lavender rất bận và nó cũng không sẵn sàng để nghe điện thoại đâu, tôi hi vọng là cô hiểu? Cảm ơn vì đã gọi nhưng đừng làm phiền nó nữa!)
Bà ta dập máy rất nhanh, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.
Tôi cảm thấy thật nghiêm trọng, đột nhiên, mọi thứ trở nên thật tối tăm. Rồi tôi sẽ không hiểu sao để đến spa mà không bị “trù úm” đây, dù sao bà Mei đã rất tốt với tôi. Tôi mới chỉ học được một vài “ngón nghề” và cũng có những khách hàng đầu tiên của mình, hầu hết là các cô bé tuổi teen con nhà giàu hoặc những phụ nữ da màu trung lưu. Bây giờ bị bà ấy giận không cho học nữa thì sẽ là một điều đáng tiếc to lớn. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng!
Hôm đấy gặp Ryan, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, và tôi cũng tỉnh táo nhanh chóng, không để lộ cho anh biết tôi vừa gặp chuyện. Ryan cầm đến cho tôi một hình cô gái da đỏ bằng đất, nói rằng đó là món quà của một người bạn Chile vừa tặng, Ryan muốn tặng cho tôi, anh gọi tôi là Pocahontas. Tôi giật mình, ngày nhỏ, có một thằng bé người Mỹ gọi tôi là Pocahontas, và đó trở thành biệt danh ngộ nghĩnh của tôi một thời gian. Tôi rất vui và nói rằng anh gọi tôi là Pocahontas nhé? “Of course, she has the most beautiful eyes that I have ever seen” (Tất nhiên rồi, cô ấy có một đôi mắt tuyệt đẹp). “Beautiful and painful?” “So painful, so beautiful”. Ryan rất thích hôn lên đôi mắt của tôi, và sau đó cắn lên tai rồi hít hít mái tóc. Rất ngọt ngào, cảm giác bình yên!
“Hey, would you like to go to
“Picnic, in this weather?” (Pic nic, vào thời tiết này?)
“Why not?” (Tại sao không?)
“OK”

Minh họa: Theo blog Hà Kin
Vậy là tôi sẽ được đi picnic. Lại phải xin Billy nghỉ thôi. Hôm sau tôi đến tiệm và nói với anh về việc tôi bị bà Mei bắt gặp khi gọi điện cho Lavender, và rằng tôi rất lo lắng nếu bà ấy không cho tôi học nghề nữa. Billy thoáng nghĩ ngợi và nói: “Không sao đâu em, bà ấy không làm gì em đâu, em cứ đi làm đi, dù sao cũng cẩn thận nhé!” Tôi cảm thấy bớt u ám hơn và thầm cảm ơn Billy, tôi tin anh đủ khả năng để thuyết phục bà Mei giữ tôi ở lại.
Ronie liên tục gọi điện cho tôi nhưng dứt khoát tôi không nghe máy. Cuối cùng, anh ta để cho tôi một cái voice message: “Anh xin lỗi em, anh vô cùng hối hận, nếu không được gặp em nữa có lẽ anh sẽ đi biệt xứ khỏi chốn này, anh không có ý muốn hại em, anh chỉ muốn được hôn em mà thôi, xin em nhấc máy để nghe anh nói”. Tôi phì cười vì tin nhắn, tôi biết anh ta cũng không dám làm gì quá đáng cả, nhưng tôi thấy mình bị tổn thương lòng tin. Đàn ông, sống một mình, cũng khó tránh khỏi thiếu kiềm chế!
Tôi xin Billy nghỉ ngày chủ nhật từ bây giờ, anh thở dài và đồng ý. Ngày mai tôi sẽ phải xuống tiệm spa. Nghĩ tới vậy đã thấy ớn vô cùng.
12h đêm, cell của tôi réo ầm ĩ, tôi đang xem tivi dở. Số của Lavender, tôi hơi chờn chợn, không hiểu có phải bà Mei gọi hay không nữa, nhưng tôi vẫn nhấc máy vì có thể là cô nàng thì sao. Tiếng của Lavender, hoảng hốt, và như đang khóc:
“Hey, where are you? Damn, I hate this f’cking life, can you help me? Please? Hell life is shit, help me, only you can help me, please, god damn it, please please....STOP IT, LEAVE ME ALONE, OPEN THIS F’CKING DOOR.....F’CK YOU!” (Chị đang ở đâu? Em căm ghét cái cuộc sống này, chị có thể giúp em không? Làm ơn đi, cuộc sống địa ngục này, chỉ có chị giúp được em thôi... Dừng lại đi, để tôi yên, mở cánh cửa chó chết này ra...)
Lavender tuôn ra một tràng rồi thét lên như vậy, rồi cô gái khóc nức nở.
Tôi không thốt lên được gì, cô ấy đang chửi ai vậy? Bà Mei ư? Thật tồi tệ! Chuyện gì đây?
(Còn tiếp)

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

