Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện hai đứa bé

2022-07-11 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Rốt cuộc qua một thời gian ở đây tôi cũng đã hiểu, đây là một ngôi trường nhà giàu, mà phần lớn học sinh ở đây là con em giám đốc trưởng phòng, không thì cũng là những người kinh doanh, việc một đứa bé như Pha, con của một người lao công được học ở đây trở thành trò dè bỉu.

***

Có một lần tôi nằm mơ môt giấc mơ rất là kì lạ, trong giấc mơ, tôi là một cô lao công. Ừ thì giả sử là một cô lao công cũng không có gì là kì lạ, chỉ là tôi không thể phân biệt được đó có phải là giấc mơ hay không.

Những người viết văn như tôi, lúc nào cũng khoác lên mình những bộ cánh xuề xòa và hình dáng thiếu ngủ, thậm chí ít khi chúng tôi chăm chút cho bản thân. Mà thứ duy nhất chúng tôi chăm chút đó là tác phẩm, là đứa con tinh thần của mình. Có nhiều bận, tôi soi gương và không thể nhận ra chính mình trong gương, khi để tác phẩm hoàn thành tôi đã nhốt lì mình trong căn phòng, không cho ai quấy rầy, thậm chí biếng ăn vì không muốn dòng ý tưởng bị cắt đứt giữa chừng. Tôi ốm o, tóc tai rũ rượi, đôi mắt sưng húp. Lại có khi, tôi lăn lộn vào hình ảnh của một nhân vật nào đó, nó thật đến nỗi tôi nghĩ mình đang là nhân vật đó, làm công việc mà họ đang làm, sống bằng cảm xúc họ đang có. Và đó, đó chính là lí do khi tôi nhìn xuống tay mình, bàn tay đã được đeo hai cái bao tay to sụ màu hồng, trên cổ có gác cái cán chổi đang được thòng xuống đất và đeo một cái tạp dề to sụ tôi đã hơi choáng, tôi đã thành một cô lao công.

Việc một cô lao công phải làm là gì nhỉ? Dẫu có hơi bất ngờ nhưng tôi cũng vẫn bắt đầu công việc của mình, tôi bắt đầu lau cầu thang. Trời hãy còn sớm tinh sương, sân trường chẳng có lấy một ai, “Mình làm để ai xem? làm để làm gì?”, ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu tôi thì tôi nghe tiếng nói rất khẽ của hai đứa bé. Một đứa tầm mười ba, đứa kia có vẻ nhỏ hơn một hai tuổi gì đấy, đứa nhỏ hơn vùng vằng khi đứa lớn nắm tay, nó lí nhí còn ánh mắt thì lấm lét như sợ ai bắt gặp: - Em đã bảo anh đừng có lại gần em, đừng có tỏ ra quen em rồi mà.

Đứa lớn vẫn đang cố dúi vào tay đứa nhỏ một ổ bánh mì nhưng bị hất văng rơi xuống đất, nó đứng đó ngẩn ngơ, còn đứa nhỏ thì bỏ chạy vào lớp. “Lại hai đứa bé cãi nhau. Mình thì học được gì khi trở thành một cô lao công nhỉ?”. Bỗng tôi thấy đứa lớn lại gần, cúi chào tôi môt cách lễ phép:

- Chào chị ạ, chị mới tới đây làm sao?

Vài đứa trẻ đi ngang qua nhìn thấy nó nói chuyện với tôi thì bật ra tiếng cười khẩy, tôi nghe thi thoảng còn có tiếng:

- Phải mẹ nó không mày?

- Mẹ nó đâu trẻ vậy.

Bỗng tiếng trống vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, nó cúi chào tôi rồi bảo:

- Em tên là Pha, bữa sau mình nói chuyện tiếp chị nhé?

Thằng bé lách người để xuyên qua đám đông đang nhìn nó cười trêu ghẹo, tôi thấy ánh mắt quen thuộc cũng đang nhìn tôi như vừa ẩn chứa tức giận, vừa ẩn chứa khinh bỉ, vừa ẩn chứa sự tổn thương, đó là ánh mắt của thằng nhóc nhỏ hồi nãy. Tôi nhìn lại mình trong gương: Ơ hay, trông mình cũng đâu có tệ. Đâu có lấm lem lắm đâu, sao đám nhóc lại cười mình nhỉ?”. Rốt cuộc qua một thời gian ở đây tôi cũng đã hiểu, đây là một ngôi trường nhà giàu, mà phần lớn học sinh ở đây là con em giám đốc trưởng phòng, không thì cũng là những người kinh doanh, việc một đứa bé như Pha, con của một người lao công được học ở đây trở thành trò dè bỉu.

- Chị, chị ăn sáng chưa? Hôm nay em lại được gặp chị rồi.

- Thế em ăn chưa? Chị có ít xôi buổi sáng mới nấu đây này.

Lại có vài đứa bé đi qua cười khẩy:

- Ô hay, cái chị ấy không phải mẹ nó mà là chị nó đấy. Đặng thì đưa cả chị vào làm cùng cho có bạn đấy mà.

Tôi không nói gì, mà khi quay qua tôi vẫn thấy Pha cười rất tươi như không có gì xảy ra. Theo sau đám nhóc đang dè bỉu Pha là thằng nhóc hôm bữa, nó nhìn Pha nhưng Pha không dám nhìn nó, cho tới khi nó đi khuất thì Pha ngoái đầu nhìn theo, đôi mắt đượm buồn:

- Thằng nhóc đó là em trai em phải không?

Pha hơi choáng váng nửa muốn từ chối, nửa lại không, nó như đang dằn xé giữa việc nói thật và nói dối, cuối cùng nó thở hắt ra:

- Nó là em trai của em, học khóa dưới, tên nó là Ny, nhưng chị đừng nói với ai nhé? Cả trường chưa ai biết nó cũng là con của lao công đâu.

Pha và Ny là con của cô lao công trước kia làm ở trường này, Pha được học bổng nên vào đây còn Ny thì vào học nhờ đóng tiền. Vì Pha vô tư nên cũng thú nhận mình là con cô lao công một cách không tư lự, và từ lúc đó người trong trường nhìn em bằng ánh mắt khác, thấy được điều đó, Ny gần như tìm một lối thoát khác cho mình, nó tự cắt đứt mọi liên hệ với anh trai ngay khi đến cổng trường. Dù anh nó có bị vùi dập nhường nào thì tuyệt nhiên nó không hề hó hé vì không muốn bị liên luy. Tôi nhìn mấy đứa thi thoảng đi qua quăng cốc sữa chuối về phía Pha, nó chỉ lẳng lặng lấy cây lau nhà của tôi lau sạch, tôi hắng giọng:

- Chị lau được mà, đây là công việc của chị. Em làm mấy đứa càng chọc em thêm.

- Không sao đâu chị. Em thích thì em làm, người ta phán xét thế nào, miễn em thấy đúng là được.

Tôi định quay sang bảo nó quả là một thằng nhóc ngang bướng nhưng khi nhìn vào mắt nó, đôi mắt ươn ướt của nó chực như khóc tới nơi, có chăng những lời nó nói hồi nãy không phải là nó đang nói với tôi mà là nó tự an ủi trấn tĩnh chính mình. Bất giác như cảm thấy có ánh mắt nào đang dõi theo phía sau mình, quay lại tôi thấy thằng nhóc Ny đang đứng đó nhìn anh nó, đôi mắt nó như có gì đó muốn lại gần nhưng trước mặt nó là một bức tường không thể (hay không muốn) đập do chính nó tạo ra. Thằng Pha vừa đứng dậy vào lớp thì thằng Ny chạy tới bên tôi:

- Chị, chị đưa cái này cho anh hai bôi vô nhen, không để lại sẹo, bôi liền đi.

Tôi nhìn xuống hũ thuốc nhỏ bật cười còn thằng nhóc thì chạy biến. Có vẻ có những thứ không dễ dàng mất đi. Bẵng đi ít lâu, nhìn đi nhìn lại xuống bộ đồ mình vẫn là bộ đồ màu xanh công nhân, đôi tay đang mang vẫn là đôi bao tay nhựa, và chiếc ủng cao su, thậm chí thứ luôn “dựa” vào tôi mỗi ngày còn là cái cây lau nhà, tôi chợt tỉnh. Hóa ra mình vẫn đang là một cô lao công, một cô lao công ngày ngày nhìn những đứa trẻ lớn lên và không can thiệp vào cuộc sống của chúng. Bởi với tôi, khi tôi đụng chạm thay đổi cuộc sống của nhân vật tôi đã để chúng mất đi cái “thật” của mình mà chỉ áp đặt chúng theo ý tôi.

Cho tới một ngày, khi tôi đang bắt đầu mang đôi ủng vào, tôi nghe tiếng í ới phía sau sân trường, chỗ hồ bơi của lũ nhỏ, tôi thiết nghĩ: Mới sáng sớm thế này, chưa tới giờ tập bơi mà”, tôi chạy như bay về phía hồ bơi. Ở đó có khoảng ba bốn đứa trẻ đang bị ngạt nước, í ới trong hồ, tôi chỉ kịp la lên vì không biết bơi thì nhanh như cắt một hình bóng nhỏ xíu nhảy như bay xuống hồ, đó là Pha. Nó kéo từng đứa dưới hồ lên, còn tôi thì kéo những đứa ở gần vào bờ, hồ bơi khá sâu so với tôi. Kéo được đứa thứ cuối cùng lên thì thằng Pha bị đuối nước, ở trên bờ thằng Ny khóc như điên, luôn miệng kêu cứu, tôi đánh liều nhảy ùm xuống, cũng may đám trẻ kêu la dữ quá, có người tới cứu cả tôi lẫn Pha. Ny quỳ sụp bên anh trai khi người ta đang sơ cứu, luôn miệng:

- Cứu anh hai em đi, cứu giùm anh hai em… Anh hai, anh hai…

Những đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt, Ny gần như không quan tâm tới xung quanh nữa, giờ trong mắt nó chỉ có anh nó. Còn tôi, tôi cũng bất tỉnh sau pha “anh hùng rơm” của mình. Khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang gục trên bàn với một mớ bản thảo xung quanh, tôi tự đánh vào mặt mình, chỉnh lại gọng kính của mình, à, thì ra tôi đã lại là một nhà văn. Vậy còn câu chuyện vừa rồi? Nó ra sao? Anh em Pha Ny như thế nào? Và quan trong hơn, nó… có thật không?

Phải ít lâu sau đó tôi mới quay lại ngôi trường đó, Không khí vẫn như vậy, dù giờ tôi có ăn bận khác, họ vẫn gọi tôi là cô lao công, tôi nhìn thấy vài đứa trẻ nhìn tôi bằng ánh mắt rất khác, những đứa trẻ ấy giống những đứa trẻ đã bắt nạt Pha, và cũng là những đứa trẻ được Pha cứu. Tôi nhìn ra sân trường có hai bóng hình quen thuộc đang choàng tay nhau đi vào, và những đứa trẻ chúng chào nhau rất tự nhiên. Thấy tôi, bỗng Pha, vẫy vẫy tay:

- Chị, em gặp lại chị rồi.

- A, thì ra chúng là có thật.

© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top