Tớ đã thay đổi thật nhiều sau những chuyến đi một mình.
2022-06-11 01:25
Tác giả:
Kim Kim
blogradio.vn - Họ cũng nói là tớ thay đổi, thấy con bé này gan dạ hơn, hay cười đùa và có nhiều chuyện hơn trước rồi.
***
Chào cậu, hôm nay tớ muốn tản mạn một chút về những thay đổi to lớn sau 6 tháng đi du lịch bụi một mình, khám phá Việt Nam của tớ.
Thật sự có nhiều cảm xúc lúc này. Thành thật thì nó là một bước ngoặt lớn. Nó đến làm tớ thay đổi nhiều suy nghĩ về thế giới này, về cái gọi là khác biệt. Thế giới bao la như vậy, trước kia tớ luôn cho rằng mình đã tìm hiểu đủ, đã thấy hết trên Ti vi, còn hay có nhiều suy nghĩ chê cười người khác vì họ khác biệt, không giỏi hay không xinh đẹp theo khái niệm hạn hẹp của mình.
.jpg)
Sự trưởng thành này không biết có được tính không, tớ đã không còn sợ thế giới nữa. Chà, trước đây tớ rất nhát, thậm chí là cự tuyệt khi phải đến một nơi với khí hậu, con người, văn hóa và cả đồ uống mới nữa.
Có lẽ, sau một đêm đen tĩnh mịch trong rừng, sau một lần bên đống lửa lúc cháy lúc tắt hay cơn mưa rào bất chợt nơi hoang vu thực sự còn kinh khủng hơn, còn mang nhiều niềm khiếp sợ hơn. Thậm chí đã có lúc tớ không thể ngủ nguyên đêm vì tiếng côn trùng và cả gió rít, thật lạnh sống lưng.
Và sau lần đầu tiên phải cố gắng trải nghiệm đó lại thành thói quen lúc nào không hay. Buổi tối yên tĩnh thật tốt, đống lửa cháy mới ấm áp làm sao, thiên nhiên cứ vậy trở nên gần gũi hơn, an yên hơn. Nhờ vậy mà hơn chục lần sau ở trong rừng, tớ thấy thoải mái lắm. Vì thật ra, rừng không đáng sợ, chỉ là ta chưa đủ kỹ năng và kiến thức để trải nghiệm, để thư giãn với thiên nhiên.
Cũng nhờ vậy, sau mỗi chuyến đi, quay về nhà, gặp những khó khăn thường nhật lại thấy cỏn con và đáng yêu biết mấy. Thấy những lời càm ràm của anh nhân viên cửa hàng thật dễ nghe, thấy kiến Ba Khoang cũng không hét toáng lên nữa. Thậm chí tớ còn quảng giao lạ thường, cứ vậy mà nói chuyện thật tự nhiên với người khác như không hề có rào cản nào giống trước đây vậy.
Tớ đã ghi chú lại rất rõ, đã tích được rất nhiều kinh nghiệm đi rừng, đi du lịch một mình. Cũng biết làm thế nào khi bị lạc, làm sao để tìm nước trong rừng, giữ bình tĩnh,… cũng bỏ túi thêm nhiều địa điểm du lịch tâm đắc trong cuốn sổ bé nhỏ.
Nói đến cuốn sổ này, đó là kênh Youtube đã theo tớ 6 tháng, nơi mà tớ ghi lại và chia sẻ hành trình này với bạn bè, người thân và cả những người xa lạ nữa.
Họ cũng nói là tớ thay đổi, thấy con bé này gan dạ hơn, hay cười đùa và có nhiều chuyện hơn trước rồi.
Còn nhiều điều khác nữa, từ việc kiếm tiền là cho du lịch, ngày ngày thức dậy viết lách là cho du lịch hay đi làm không mệt mỏi cũng vì nó, vì những chuyến khám phá mới lạ.

Tớ hay nghĩ về tương lai sau này, đi đến tận nhiều nước xa xôi, đi xem hoa tulip ở Hà Lan, ăn món thịt xông khói cổ nhất ở Tây Ban Nha, chụp lại thật nhiều ảnh đẹp, trải nghiệm văn hóa độc đáo của họ rồi lại kịp đăng lên kênh youtube nhỏ, mong mọi người ở nhà thấy được nhiều hơn về thế giới xinh đẹp này.
Từ đó, một cô bé hay nhút nhát và mang nhiều thiên kiến xã hội đã quảng giao nhiều hơn, đã biết tôn trọng khác biệt. Cuộc sống tớ không hẳn là phất lên hay thay đổi 180 độ vì nó, mà đó như một ánh sáng nhỏ, nhưng rất sáng, dẫn đường, để tớ vượt qua chông gai, vượt qua những lần tự hoài nghi bản thân.
Dẫu việc đi du lịch, đặc biệt là trải nghiệm một mình có thực sự đem đến nhiều thử thách, nỗi sợ và cả lo ngại về an toàn. Nhưng cũng vì thế, tớ biết chuẩn bị và đối mặt, thậm chí là chấp nhận chúng như việc thuận theo tự nhiên.
Cuối cùng, tớ mong, những chuyến đi bé nhỏ có thể phần nào giúp bạn bè và người thân mạnh mẽ và vui vẻ mỗi ngày.
Cố lên!
© Kim Kim - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại? | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.







