Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng mình

2024-06-26 16:05

Tác giả:


blogradio.vn - Những kỷ niệm của ngày xưa cứ ùa về cứ ào về như dòng thác chảy, mà ta ước gì có nhỏ ở đây để cùng ta ôm hết được cả hai vòng tay. Rồi hai đứa lại khúc khích cười rì rầm rồi hai đứa lại quấn mền thật chặt và nhỏ to cùng nhau trên giường với bao nhiêu điều của con gái, của học hành.

***

Hồng Anh đứng lên mở toang cách cửa sổ, một luồng gió lạnh tràn vào làm cô rùng mình. Cứ ở hoài trong phòng đóng kín cửa lại thì cô thấy ấm nhưng lại ngột ngạt và có vẻ như bị thiếu khí trời sao sao, còn mở cửa ra thì lạnh quá. Bên này đang là mùa lạnh nên Hồng Anh dự định sau này thời tiết ấm lên cô sẽ ra ngoài đi dạo thật nhiều cho bù lại.

Hồng Anh sang đây đã hơn hai năm rồi. Lúc đầu cô nhớ nhà kinh khủng, nhưng nhiệm vụ cô đã nhận rồi và trách nhiệm của cô là phải làm thành công. Vì cô biết không phải ai cũng được giao như vậy, là đi học và bảo vệ luận án tiến sĩ. Mà cô đã có một nền tảng vững chắc từ những năm học đại học, cô nghĩ vậy, nên mọi người mới giao cho cô trọng trách này, thì không lý nào cô lại làm mọi người buồn và thất vọng.

Nhưng hôm nay Hồng Anh không nhớ nhà, buổi gặp rất vô tình sáng hôm qua ở trường làm cô như bị hẫng đi một nhịp trong tim. Những ký ức xưa cứ xô nhau bừng dậy chật căng trong tim cô tưởng như cô không thể chịu nổi và cứ muốn có thêm một trái tim nữa, có thêm nhiều trái tim nữa để chứa cùng.

Sáng hôm qua khi cô lên trường mượn thêm sách, Hồng Anh bất chợt nhìn thấy một dáng người vô cùng quen thuộc đi lướt qua cô. Trong một giây cô liền chạy theo sau như vô thức rồi nhanh chân vượt lên, khi quay lại thì Hồng Anh thất vọng. Không phải là nhỏ rồi, mà sao dáng người lại giống hệt như vậy. Mà cô cũng hay thật, nhỏ sang đây làm gì, bây giờ chắc nhỏ đang miệt mài với gia đình và công việc của nhỏ bên kia, đất nước của cả cô và nhỏ mà cô biết là nhỏ rất yêu.

Hồng Anh ngồi vào bàn, cô gõ chầm chậm vào máy.

“Nhỏ thật thân.

Ta đang nhớ về nhỏ rất nhiều, cũng đang nghĩ về nhỏ rất nhiều. Ta chỉ không thể nhớ rõ ta và nhỏ đã xa cách nhau bao lâu rồi, nhưng sáng hôm qua ta đã gặp một người có dáng người giống hệt nhỏ đó. Rồi lòng ta bỗng cuộn lên vô vàn những con sóng lớn nhỏ, giữa ta và nhỏ là có muôn trùng những kỷ niệm mà ta tin sẽ chẳng có giấy bút nào có thể ghi chép hết được. Dù ta và nhỏ chỉ gặp nhau và thật thân nhau trong đúng một thời gian là năm năm, nhưng có lẽ những gì thuộc về cái gọi về tình cảm, những gì thuộc về trái tim con người thì chẳng có một quy định nào chung được đâu. Vì ngay lần đầu tiên gặp nhau cả ta và nhỏ đã tự thấy có rất nhiều điểm chung điểm giống nhau giữa hai đứa, và cũng có lẽ là vậy mà ta và nhỏ chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ có và tồn tại từ chúng ta. Ta và nhỏ đã rất nhanh bay qua khúc ngoặt đó để rất thân thiết ngay phút ban đầu, và nhỏ cũng thích, cũng biết rõ giống ta vậy, là giữa hai đứa chỉ là chúng mình mà thôi.

Những gì ta sắp viết ra đây thì ta tin nhỏ cũng rất nhớ, chẳng phải ta và nhỏ đã rất giống nhau mà.

Lần đầu tiên ta gặp nhỏ là trong lớp học, lúc đó thầy đã giảng bài được khoảng mười lăm phút thì nhỏ bước vào. Ta thấy nhỏ rụt rè và có phần hơi sợ nữa ngồi xuống, mà thật là nhân duyên đã sắp đặt trước là nhỏ ngồi xuống ngay cạnh ta. Rồi nhỏ cứ ngước nhìn lên phía thầy, vì đó đang là những giờ học về giáo dục công dân cho sinh viên những khóa đầu tiên nên có nhiều sinh viên bị nhập học muộn, ta nhìn qua nhỏ và thoáng nghĩ vậy, nên thầy cô sẽ không điểm danh và không chấm điểm. Rồi nhỏ hỏi ta câu đầu tiên là có ghi chép nhiều chưa cho nhỏ mượn vở chép lại, còn ta hỏi nhỏ tên gì, đó là lần đầu chúng mình đã quen nhau.

“Mình tên Yên Bình, còn bạn?”

“Mình là Hồng Anh, tên của bạn đẹp quá nhưng hơi bị ngược.”

“Bạn nói vậy là sao, chưa ai nói tên mình bị ngược?”

“Vì người ta hay nói là bình yên, và hay chúc nhau như vậy nên mình mới nói tên bạn bị ngược. Nhưng mình rất thích, đó là một cái tên rất đẹp.”

Lúc đó ta đã kịp nhìn kỹ nhỏ và thấy sao nhỏ giống ta quá. Cũng mái tóc như vậy, cũng dáng người như vậy, cũng cái vẻ cương nghị mà dứt khoát như vậy trên gương mặt. Rồi sau đó chúng mình càng thân hơn khi nhà hai đứa là ở gần nhau, rồi có lúc là ta chạy qua nhà nhỏ có lúc là ngược lại. Rồi cả mẹ nhỏ và má của ta cũng xem nhỏ và ta như con cái trong nhà như người thân trong nhà luôn, có thể nói cười có thể cùng ăn uống vui vẻ với nhau, cả chiếc xe đạp của hai đứa cũng giống nhau luôn. Rồi ta và nhỏ đã cùng có nghìn nghìn lần những vòng xe lăn hoài trên con đường đến trường như vậy. Mà khi ta nói ta lớn hơn nhỏ một tuổi vì năm ngoái ta thi rớt thì nhỏ vẫn không thay đổi cách xưng hô, vậy là chúng mình đã thân càng thân hơn.

Yên Bình, ta vẫn hay gọi tên nhỏ trong tim ta. Nhỏ có nhớ cái lần cả lớp mình biểu diễn văn nghệ, hôm đó ta nhận một vai trong một vở kịch, mà trang phục ta bắt buộc phải mặc là một cái váy màu xanh rất đẹp. Nhưng tối hôm đó sau cánh gà trong chỗ thay đồ quá tối nên ta đã mặc bị trái, vậy là nhỏ phát hiện ra và nói ta vào mặc lại. Ta mà xuất hiện như vậy trên sân khấu chắc mọi người sẽ cười nổ tung luôn, giờ nghĩ lại mà ta vẫn còn cười đó. Rồi hai năm trời chúng mình cùng đi học xa nhà nữa, cái gì cũng chung, ăn chung, ngủ chung, học chung, mà ta nhớ nhất những đêm khuya ta và nhỏ thức để học rồi hai đứa chia nhau ăn cùng một gói mì tôm. Không phải là thiếu mì mà là ta và nhỏ thích ăn như vậy. Ta nhớ nhỏ bẻ đôi gói mì rồi cắm nước sôi rồi chế vào tô, vậy là hai đứa tạm no bụng để học tiếp. Ta nhớ những lần cả lớp hay họp mặt ở nhà của nhỏ vì nhà nhỏ rộng lắm, ta thích nhất nguyên một vườn cây thật xanh trước sân nhà mà ba nhỏ hay chăm sóc mỗi ngày. Mà ta cũng biết cả lớp mình sẽ không quên được cái ngày hôm đó, cả lớp tổ chức đúc bánh xèo ở nhà nhỏ, lúc kết thúc thì trên bàn còn đến mấy dĩa đầy ắp bánh xèo vì ăn không hết. Ta cũng nhớ món bánh bột lọc mà nhỏ rất thích ăn, món bánh canh bún nữa, sao cái gì nhỏ và ta cũng thích giống nhau vậy không biết. Mà chắc chắn bây giờ nghĩ lại nhớ lại thì ai cũng biết ngày xưa ta và nhỏ là một cặp đôi giống hệt như cặp đôi yêu nhau vậy đó. Thỉnh thoảng cả ta và nhỏ đều nhắc đến và cùng nhìn nhau cười. Vì hai đứa mình từ đầu tóc đến áo quần đến cả đôi giày cũng giống hệt nhau, người nào không biết nhìn vào sẽ nghĩ là chị em sinh đôi. Mà nhỏ học giỏi hơn ta nhiều môn, còn ta cũng có lúc vượt qua nhỏ một chút ở những môn chung. Mà ta nhớ mãi những lúc cô giáo phát bài ra mà ta nhiều điểm hơn thì nhỏ cứ quay nhìn ta đăm đăm, ta đọc được suy nghĩ của nhỏ lúc đó là sao bạn giỏi vậy không biết. Rồi khi cả lớp bầu chức bí thư thì nhỏ cứ không chịu làm cứ đẩy qua cho ta.

Yên Bình, nhỏ đang ở đâu giờ này. Nhỏ vẫn nhớ những con đường thật đẹp và rất nhiều thơ mộng của một thành phố thật xa nơi đây khi ta và nhỏ cùng được học ở đó. Rồi chúng mình đã tung tăng khắp nơi đã được quen được gặp biết bao những người bạn, những người anh những người chị khác. Chắc nhỏ vẫn còn nhớ mấy anh bên trường y, lúc đó nhóm mấy anh là thân nhất với nhóm của mình, mà nhỏ cũng ít tuổi nhất trong nhóm. Nhỏ không quên mấy anh đâu, ta biết chắc, vì mấy anh đó rất chú ý và rất thích nhỏ, hi hi, thật vậy mà.

Lần cuối cùng ta và nhỏ được gặp nhau là lúc nào ta cũng chẳng nhớ nữa, chỉ nhớ hai đứa cùng mấy bạn nữa đã đi dự phỏng vấn rồi được công ty nhận vào làm ngay sau đó. Nhưng ta và nhỏ làm ở hai nơi khác nhau, rồi sau đó nhỏ chuyển qua giáo dục là ta và nhỏ dần xa nhau. Hình như cuộc sống luôn như thế, cứ công việc cứ gia đình rồi bao nhiêu mối quan tâm lo lắng khác cứ đẩy ta và nhỏ ngày một xa nhau. Ta nhớ cả ta và nhỏ đã đi dự đám cưới của lớp phó học tập lớp mình ngày nào, mà nhỏ đến tận nhà chở ta đi, rồi được gặp nhau mấy lần nữa rồi xa luôn.

Ta có quay về ngôi trường đó, ngôi trường nơi ta và nhỏ được gặp nhau và thân nhau. Mình đã bỏ qua luôn giai đoạn gọi là quen nhau vì chúng mình đã thân và thật thân nhau ngay từ đầu, rất nhanh và rất thương. Mà cả ta và nhỏ sẽ không bao giờ giải thích được là vì sao, là vì đâu, để bây giờ ta ngồi đây và cứ nhớ về nhỏ thật nhiều. Những kỷ niệm của ngày xưa cứ ùa về cứ ào về như dòng thác chảy, mà ta ước gì có nhỏ ở đây để cùng ta ôm hết được cả hai vòng tay. Rồi hai đứa lại khúc khích cười rì rầm rồi hai đứa lại quấn mền thật chặt và nhỏ to cùng nhau trên giường với bao nhiêu điều của con gái, của học hành. Mà ta nhớ những lần nhỏ khoe ta những lá thư của mẹ nhỏ viết cho nhỏ khi mình đi học xa nhà, những lá thư của người yêu của nhỏ gởi về từ một đất nước xa xôi. Ta nhìn gương mặt nhỏ ngời sáng và cứ thầm mong cho hạnh phúc mãi mãi song hành cùng nhỏ.

Ta chỉ viết được vậy thôi, còn rất nhiều rất nhiều những điều khác mà ta tin là nhỏ muốn chỉ có ta và nhỏ cùng biết. Nếu thích nếu nhỏ đọc được những gì ta viết hôm nay thì nhỏ có thể viết thêm vào nếu nhỏ muốn, thì cũng chỉ có ta và nhỏ biết thôi mà. Thành phố này vẫn xinh đẹp vẫn bình yên giống hệt như cái tên của nhỏ đó, mà mỗi con đường mỗi con phố ta vẫn đi qua mỗi ngày hay những khi có việc đều gợi lên trong ta hình bóng của nhỏ. Chỉ có năm năm mà thôi, chỉ thật thân đúng là năm năm, nhưng nhỏ cũng đúng là người bạn thân duy nhất mà ta đã gọi ngay từ phút đầu tiên là chúng mình. Rồi sau này cũng vậy, nếu một lần nào đó nếu một ngày nào đó ta gặp lại nhỏ, chắc ta cũng chỉ kêu lên đúng một từ đó, ta không biết nói thêm gì nữa, để biết tình cảm giữa ta và nhỏ là vẫn nguyên vẹn như xưa. Dù hai đứa đã bị công thêm mấy chục tuổi nữa rồi, ta sẽ vẫn gọi như vậy trước nhỏ.

Là chúng mình nhé.

Một cô bạn thật nhỏ với cái dáng người nhỏ mong manh với mái tóc dài ngang lưng đen bóng, với nước da trắng mịn và với cái nhìn như soi tỏ lòng người. Ta vẫn nhớ bộ áo quần nhỏ mặc khi ta gặp nhỏ lần đầu. Ta vẫn nhớ dáng nhỏ ngồi cặm cụi bên bàn học với bao nhiêu là sách vở, và ta vẫn nhớ những lần hai đứa tung tăng bên nhau, vì lúc đó ta và nhỏ đều đang trong độ tuổi đẹp nhất mà.

 

“Xe đạp ơi đã xa rồi còn đâu

Bao ngày thơ thoáng như một giấc mơ

Xe đạp ơi những vất vả ngày ấy

Cho lòng tôi nhớ thương hoài chẳng nguôi

Quay đều quay đều quay đều

Mối tình ngày xưa yêu dấu

Quay đều quay đều quay đều

Nhớ hoài những vòng xe”

 

Ta đang gọi tên nhỏ, Yên Bình. Những ngày xưa, những con đường, những lớp học, những ngôi trường, những hàng quán, những bè bạn, những hàng cây, và cả biển nữa, cả thành phố nhỏ này nữa. Có phải tất cả những điều đó đã làm nên ta và nhỏ, của tình yêu thương, của hai trái tim giống nhau đến không ngờ. Và tất cả đã làm nên ta và nhỏ rất nhanh là của nhau vậy đó, chỉ với hai tiếng chúng mình.

Nếu gặp lại, nhỏ sẽ gọi giống ta vậy nhé, chỉ cần vậy thôi, cứ nhìn nhau và gọi, chúng mình.

Ta mong vậy và ta cũng chờ vậy, nhỏ có đợi ta không?”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Duyên Cạn Thì Nên Buông Đừng Cố Níu Kéo | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top