Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

2017-12-14 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Cả hai không vượt qua sự sắp đặt của số mệnh. Thôi thì chúng ta kiếp này chỉ có thể làm người – thương của nhau mà thôi. Và ít ra chúng ta là điều đặc biệt của nhau mà, phải không em?

***

blog radio, Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

Gửi cho thời thanh xuân đẹp đẽ của chúng ta!

Tôi luôn tâm niệm một điều rằng, tất thảy mọi cuộc gặp gỡ trên cõi đời này đều định sẵn với chữ duyên và sự quen biết của tôi và em cũng không ngoài quy luật đó.

Tôi và em học chung trường, lại cùng ngành. Em học dưới tôi hai khóa, ấy vậy mà chẳng hiểu sao những ngày tháng ở giảng đường dài đằng đẵng ấy, tôi và em lại chẳng một lần gặp gỡ. Mà nhiều lúc tự hỏi, liệu những năm tháng đầy hối hả vội vã của tuổi trẻ ấy, chúng ta đã từng vô tình lướt qua nhau chưa? Mà để tận đến khi tôi ra trường thì em và tôi mới biết đến sự tồn tại của nhau. Thành phố giấu đôi ta kỹ quá, để đến khi tìm ra nhau thì hai ta chẳng còn yên vị nơi ấy nữa.

Ngày ấy, em chủ động liên lạc với tôi bởi hai đứa cùng chung một giảng viên hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp. Lúc đầu cả hai chỉ nói về những chuyện học tập, những kinh nghiệm khi làm bài. Dần dần cả hai nói chuyện nhiều hơn, kể cho nhau nghe tất thảy mọi thứ. Chỉ có điều tuyệt nhiên trong những ngày tháng ấy và cho đến bây giờ - tôi và em vẫn chưa từng gặp mặt, dù chỉ một lần thoáng qua. Có phải là duyên mỏng chẳng thể gắn kết chúng ta? Hay chúng ta hữu duyên nhưng vô phận nên mãi cũng chỉ là người xa lạ? Mà không đúng, xa lạ sao được khi mà trong lòng lại dung chứa một loại tình cảm đặc biệt cho đối phương cơ chứ?

Chúng ta hợp nhau đến không ngờ. Đồng thời cả hai còn giống nhau ở sự cứng đầu và bướng bỉnh như nhau. Em vẫn cứ kiên định với tình cảm của mình, mặc cho đôi lần tôi lảng tránh. Còn tôi vẫn cứ mải mê trốn chạy với lòng mình, không dám đối mặt với xúc cảm của bản thân dành cho em. Bởi tôi sợ, mình không đủ xứng đáng với một cô gái tốt như em.

Em báo rằng, em đang quen một người khác, người ấy rất trân quý và yêu thương em. Những cuộc trò chuyện của chúng ta em cứ thao thao bất tuyệt kể về người đàn ông của mình. Em vẽ cho tôi xem một tương lai tươi sáng và hạnh phúc của em. Nhưng rồi, tôi biết được những điều ấy là do chính bản thân em thêu dệt nên, để tôi không phải bận tâm về đoạn tình duyên mà em dành cho tôi. Này cô gái, em tưởng rằng tôi không biết lòng dạ em thế nào ư? Hà cớ gì tự lừa dối mình như vậy? Em có biết, lòng tôi xót xa như thế nào khi thấy em gồng mình lên giả vờ mạnh mẽ như thế không? Những lúc thế ấy, tôi chỉ ước giá như em đang đứng trước mặt tôi sẽ ôm chầm lấy em, cốc đầu em một cái thật mạnh về những việc làm ngốc nghếch của bản thân.

blog radio, Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

Vòng quay của cuộc sống cứ quay đều mỗi ngày, em cũng chẳng còn là cô sinh viên vừa mới ra trường chân ướt chân ráo vừa mới bước chân vào “ngôi nhà xã hội” nữa. Những vướng bận của cơm áo gạo tiền khiến em phải gồng mình lên gánh vác những lo toan của cuộc sống. Nhưng khi trò chuyện cùng tôi, chưa một lần em than vãn về những mệt mỏi, những áp lực em đang gồng gánh trên đôi vai mỏng manh của mình. Em vẫn cứ dịu dàng và ôn nhu như trước, vẫn quan tâm tôi nhiều thật nhiều.

Còn tôi, chẳng còn giữ được sự hiền lành của chàng trai năm nào nữa. Những va chạm cuộc đời khiến tôi trở nên gai góc hơn, sẵn sàng xù lông lên mỗi khi có kẻ muốn tấn công mình. Những lo toan của cuộc sống khiến bản thân nhiều lúc muốn buông bỏ, nhưng rồi chỉ cần nghĩ đến em, tôi lại mạnh mẽ chống chọi với tất thảy khó khăn.

Nhiều lúc thầm hỏi bản thân, chúng ta hiểu nhau đến vậy, thương nhau đến vậy, nhưng tại sao chẳng phải là yêu? Tại sao không gạt bỏ hết tất thảy để đến với nhau? Để tựa vào vai nhau mỗi lúc mệt mỏi khó khăn. Để trao cho nhau những cái ôm giữa tiết trời buốt giá. Để nắm bàn tay dắt nhau qua những bão giông cuộc đời. Và hơn hết để cho thanh xuân cả hai bớt chông chênh hơn. Nhưng rồi cả hai lại không vượt qua sự sắp đặt của số mệnh. Thôi thì chúng ta kiếp này chỉ có thể làm người – thương của nhau mà thôi. Và ít ra chúng ta là điều đặc biệt của nhau mà, phải không em?

Xin mượn câu nói trong cuốn tiểu thuyết Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh để gửi đến em lời chúc “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ”.

© Lạc Vỹ - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

back to top