Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ cần bàn tay anh siết chặt tay em

2016-07-21 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Hãy để cho tình yêu dẫn lối anh nhé? Dù tương lai còn mù mịt lắm, dù khó khăn đang bủa vây phía trước. 5 năm, 10 năm, 15 năm… Rồi cuộc sống sẽ ổn phải không anh? Em tin vào sức mạnh của tình yêu. Em tin rằng điều vĩ đại được góp nhặt từ những thứ bình dị nhất. Trong yêu thương, chúng ta đón nhận tất cả, chấp nhận tất cả và vượt qua tất cả. Chỉ cần bàn tay anh siết chặt tay em…

***

Chồng tương lai của em à!

Đây là bức thư tình đầu tiên em viết giành tặng anh với trọn trái tim chân thành, với ước mong làm động lực để anh cố gắng và vững tin vào tình yêu của em giành cho anh!

Vậy mà cũng bốn năm làm bạn, hai năm tình yêu rồi đấy anh! Anh và em đã cùng hứa sẽ nắm chặt tay nhau đi đến cuối con đường. Cuộc sống hôm nay, với biết bao trăn trở, toan tính, sẽ là lạc lõng nếu còn nhắc đến “một túp lều tranh, hai quả tim vàng” phải không anh? Nhưng em tin, đâu đó trong cuộc sống này, tình yêu vẫn dẫn lối cho con người vững bước. Em cũng tin chúng ta sẽ làm nên điều diệu kì bằng yêu thương và sự chân thành.

Ngày em ra trường với tâm bằng Sư phạm Văn, nhưng đường đời không rộng mở để đón nhận. Em bấp bênh lo sống từng ngày khi chẳng thể nào kiếm được một công việc ổn định ở chốn thành phố này. Em khao khát được đứng trên bục giảng, được nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ. Cuộc sống không đón nhận nhưng vòng tay và trái tim anh đã dang rộng đón em vào yêu thương. Anh vẫn thường an ủi rằng những đứa con của chúng ta chính là học trò dễ thương và tuyệt vời nhất để cô giáo của anh chăm sóc, dạy dỗ. Em mỉm cười và thấy mình mạnh mẽ hơn khi có anh làm điểm tựa nâng đỡ.

Chỉ cần bàn tay anh siết chặt tay em

Anh! Chàng trai hiền lành, chân chất nhất của em. Anh chân thành quá, lại vụng về không biết bày tỏ tình cảm. Người yêu của em ơi! Em thương anh sáu năm ròng phải cực lòng suy nghĩ, chẳng một phút sống hưởng thụ cho riêng mình, cũng chẳng dám tán tỉnh yêu đương như những người con trai khác. Vậy nên, ở cái tuổi “tam thập nhi lập”, em tình cờ là mối tình đầu, cũng là tình cuối của anh.

Anh à, mỗi lần nghĩ tới tương lai, em chỉ biết khóc. Có phải em là cô gái yếu đuối quá không anh? Em nghĩ đến bản thân chênh vênh và tương lai còn nhiều khó khăn. Sau những lo toan, bộn bề của cuộc sống, mệt mỏi nhiều đêm trường, em nhận ra ánh sáng của tình yêu. Tình yêu sẽ vực chúng ta dậy từ trong dông tố, kéo chúng ta ra khỏi vũng bùn của thất vọng, nâng ta lên để sống trọn yêu thương và chắp cánh cho những ước mơ tưởng chừng còn dang dở.

Anh có hiểu em muốn được chia sẻ vui buồn cùng anh mỗi ngày, được lắng nghe những ưu tư trăn trở, được chăm sóc để bù đắp cho anh những tháng ngày qua. Em muốn mỗi sáng mai thức dậy, anh có thêm động lực làm việc cho ngày mới từ ánh mắt và nụ hôn ta trao cho nhau. Rồi mỗi tối đi làm về, anh lại được thở phào nhẹ nhõm trong vòng tay yêu thương, quẳng đi mọi gánh lo rồi chìm vào giấc ngủ say. Những điều ước đó nhỏ bé lắm phải không anh? Nhưng niềm hạnh phúc thì lớn lao khôn tả.

Chỉ cần bàn tay anh siết chặt tay em

Bên anh, em thật sự thấy bình yên chứ không phải thứ cảm xúc dâng trào rồi vụt tắt. Em thích được dựa dẫm và nhỏ bé bên anh vậy đó. Nhờ thế mà em nhận ra anh là người đàn ông chăm chút cho gia đình, có trách nhiệm và đầy yêu thương. Bên anh, em sẽ được bảo vệ, được che chở, được bình yên giữa dòng đời xuôi ngược. Em nhớ, em ghi, em khắc tất cả vào lòng để thêm động lực giúp chúng ta vững bước.

Hãy để cho tình yêu dẫn lối anh nhé? Dù tương lai còn mù mịt lắm, dù khó khăn đang bủa vây phía trước. 5 năm, 10 năm, 15 năm… Rồi cuộc sống sẽ ổn phải không anh? Em tin vào sức mạnh của tình yêu. Em tin rằng điều vĩ đại được góp nhặt từ những thứ bình dị nhất. Trong yêu thương, chúng ta đón nhận tất cả, chấp nhận tất cả và vượt qua tất cả. Chỉ cần bàn tay anh siết chặt tay em…

© Đà Lam – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Chờ đợi yêu thương




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top