Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn đời vì đã cho con một người mẹ

2020-11-03 01:30

Tác giả: Rượu Tím


blogradio.vn - Cửa xe mở ra, các y tá và bác sĩ đã đứng sẵn đó. Họ ngạc nhiên. Trên khuôn mặt đầy bụi đen và những vết bỏng đỏ, ánh mắt của Nghĩa hạnh phúc đến lạ lùng nhưng chẳng ai hiểu được từ nơi ánh mắt ấy đang ẩn chứa một câu nói “Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã ôm lấy con”.

***

“Mày đã về rồi đấy à, Nghĩa?”.

Tiếng chào niềm nở của bà Tám hàng nước khiến con ngõ nhỏ im ắng cả. Ai nấy đều hướng mắt về chiếc xe máy cà tàng đang tiến vào. Trên xe là một cậu thanh niên còn trẻ, có vẻ đô con lực lưỡng. 

Nghĩa cởi lớp áo khoác và chiếc mũ bảo hiểm để lại. Những ánh nhìn không ngừng soi mói. Chúng gọi nhau, từng cặp mắt bắt đầu chằm chằm vào Nghĩa. Thường thường, không ai dồn sự chú ý vào người lạ quá lâu nhưng vẻ ngoài đó khó có thể làm người ta bỏ qua ngay được. 

Bộ mặt nhem nhuốm, đặc quánh những dầu và mồ hôi. Bộ quần áo trông còn tệ hơn thế, chúng nhàu nát, cũ kĩ và tỏa ra một mùi nồng nặc khói. Như đã thành quen, Nghĩa không tỏ vẻ lúng túng trước sự soi mói xung quanh, cậu đảo mắt liếc nhìn lại họ. Những ánh nhìn tắt ngấm, cả con ngõ lại trở về với không khí ồn ào như lúc ban đầu. Bà Tám lại hỏi, lần này giọng nhỏ hơn

“Hôm nay hết lửa sớm nhỉ?”

“Hết một đám rồi, còn đám mới thì chưa có lệnh. Con tranh thủ về đây một tí”.

tra-da-via-he-3

Nghĩa ngồi phịch xuống cái ghế xếp ngay cạnh quầy nước của bà Tám, đón lấy cốc trà đá mát lạnh và một xấp giấy để lau mồ hôi. Bà Tám chép miệng:

“Đi dẹp lửa xong, nhớ lau ngay cái mặt đi. Mày để thế này rồi đừng hỏi sao mãi không lấy được vợ, con ạ”

“Gớm. Con chưa biết yêu ai, mà cũng chẳng ai yêu con cả. Con chỉ quý dì thôi, dì nhỉ?”

Bà Tám nghe vậy, cười trừ.

“Rõ dẻo miệng, ai dì cháu với mày?”

“Rồi rồi, không dì cháu gì hết. Con muốn bà Tám bán hàng nước làm mẹ của anh Trần Văn Nghĩa đấy, được không?”

“Mày đừng đùa tao nữa”.

“Con đùa bao giờ, mẹ đồng ý đi, mẹ”.

Đây không phải lần đầu tiên Nghĩa nói vậy với bà Tám. Nhưng lần nào bị cậu hỏi, bà cũng ngập ngừng và chưa thể trả lời ngay. Trong lòng bà, thực sự vẫn còn những nỗi mất mát trước kia chưa kịp nguôi ngoai. Và cũng như những lần trước, bà lại muốn nói lảng sang chuyện khác:

“Nghĩa à, mày đã nghe…”.

Bất chợt, chuông điện thoại Nghĩa vang lên. Nghĩa nhìn chiếc máy đang đổ chuông liên hồi rồi lập tức đứng bật dậy. Cậu quơ tay, mắt nhìn bà Tám tỏ ý tạm biệt, rồi vừa bước về phía để xe máy. Từ đầu dây bên kia, một giọng ồm ồm vang lên rất gọn.

“Đại đội yêu cầu triệu tập đồng chí về ngay với tiểu đoàn, gấp rút chuẩn bị cho đợt cứu hộ thứ hai. Xin hết”.

“Tuân lệnh”.

linhcuuhoa

Chỉ vài giây sau, bà Tám đã nghe tiếng động cơ quen thuộc phóng ra xa dần rồi khuất hẳn. Những người khách lại quay về phía bà với khuôn mặt háo hức và tò mò với hy vọng sẽ được nghe nhiều chuyện về cậu Nghĩa kia. Đáp lại họ, bà chỉ nói.

“Lính cứu hỏa đấy”.

Nắng chiều đã dần tắt, khách ngồi lại quán nước cũng ít đi. Bà Tám lặng thinh, ngồi đợi nốt vài chú xe ôm còn uống chè nguội với thuốc lào ở đó. Đồng hồ đã điểm sáu rưỡi hơn, lúc dọn hàng xong cũng phải gần bảy giờ.

Ngày nào bà Tám với Nghĩa cũng ăn cơm muộn. Ngày nào hai người cũng chờ nhau để cùng về. Vì họ sống cạnh nhau trong một căn chung cư cuối ngõ, cùng bầu bạn để bớt đi nỗi cô đơn thường trực mỗi ngày. Nhưng giữa hai người luôn có gì thân thiết và bền chặt hơn cả tình bạn. Mọi góc khuất trong cuộc đời Nghĩa, bà Tám đều nhìn thấu cả. Bà tin rằng, mình là người duy nhất đã có thể thuyết phục anh chàng nói ra sự thật về bản thân hiện tại.

Họ đã làm hàng xóm của nhau từ tận tám năm về trước. Nhưng bà phải đợi thêm ba năm ròng mới biết được câu chuyện cuộc đời của cậu bé hai mươi tuổi ấy. 

Nghĩa chưa bao giờ nói cho người ngoài rằng anh là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ vì một vụ hỏa hoạn lớn. Mỗi khi được hỏi lý do vì sao theo đuổi nghề lính cứu hỏa, Nghĩa chỉ trả lời vỏn vẹn “Trông các chú rất ngầu!” chứ không nói về quá khứ sầu muộn trước kia. Nhưng bà Tám thì khác, Nghĩa không giấu giếm điều gì. 

tuoi-gia

Cậu yêu mến và thương bà hết mực. Như một người mẹ. Bà hoàn toàn hiểu điều đó. Bà cũng thấy chạnh lòng khi thấy trong lòng cậu đang khao khát hình bóng một người thân. Nhưng, bà lại không thể trở thành bóng hình ấy, bà sợ một lần nữa, điều đó sẽ xảy đến làm bà bỗng mất đi tất cả.

Khi bà Tám còn ngồi bần thần mãi thì nghe tiếng còi quen thuộc ngoài ngõ. Cậu Nghĩa mới đã nhanh nhẹn đỡ hộ bà Tám một hàng ghế nhựa dài, buộc cả quầy nước vào sau xe. Nghĩa dìu bà Tám lên, rồi nói.

“Hôm nay ăn gì hả mẹ?”.

“Đã bảo rồi, tao không mẹ con gì với mày”.

Nghĩa chỉ cười

“Con mua được canh gà hầm mẹ thích ăn đấy, lát nữa con mang sang cùng ăn nhé!”.

Một làn gió biển lướt nhẹ qua làm bà Tám bỗng chợt thấy trong lòng vui vui.

Cơm nước xong, bà Tám lật đật đi sang nhà cậu Nghĩa, gọi lớn.

“Có qua đây ăn không thì bảo”.

“Vâng, đợi con sang ngay”.

Căn chung cư tồi tàn ấy chỉ vỏn vẹn có cậu Nghĩa với bà Tám thuê trọ. Từ ngày có cậu Nghĩa bầu bạn, cuộc sống của bà Tám trở nên ấm áp hơn hẳn. Ít ra, bà cũng nhận được những quan tâm chi chút vào độ tám lăm - cái tuổi gần đất xa trời. Nghĩa nhìn mâm cơm, ngạc nhiên.

“Hôm nay là ngày gì mà sao mẹ nấu nhiều món vậy? Hai người ăn không hết mất”.

“Mày phải ăn nhiều vào đấy, hôm nay chẳng chạy hai ca rồi còn gì?”.

mamcomgiadinh

Nói rồi, bà Tám xới một bát cơm đầy, đưa cho Nghĩa. Bà lấy phần mình rồi vừa ăn, vừa nhìn cậu lính cứu hỏa đang ngồi trước mặt. Nghĩa ăn được bốn bát cơm. No nê, cậu ngả đầu ra sau ghế.

“Cơm mẹ nấu lúc nào cũng ngon thật. Con đã đến bao nhiêu nhà hàng cao cấp rồi, nhưng không thấy cái vị quen mà hấp dẫn như thế này đâu”.

Bà Tám nhìn anh cười lớn.

“Chỉ được cái nịnh là giỏi”.

Bỗng nhiên, nét mặt Nghĩa thay đổi. Cậu trông nghiêm túc hơn, gieo ánh mắt tha thiết vào cái nhìn của bà cụ như muốn nói ra một chuyện gì tối quan trọng. Nghĩa mở lời.

“Con mất mẹ lúc còn bảy tuổi. Đến bây giờ, mười tám năm qua nhưng con vẫn còn nhớ được nhiều thứ. Mẹ của con, dù bề ngoài tỏ ra lạnh lùng, thô lỗ, nhưng bà thực sự bà rất thương yêu gia đình. 

Mẹ của con, là người luôn nhận về những nỗi buồn của người khác, nhưng không bao giờ chịu san sẻ những cảm xúc đau đớn cho ai. Con đã tưởng chừng như mất mẹ thật rồi, cho tới khi con đến nơi đây. 

Bấy nhiêu năm qua, con đứng vững được là vì mẹ, con lạc quan và tự tin cũng vì mẹ. Mẹ à, cũng đến tuổi này rồi, mẹ không định quên đi mọi chuyện trước kia, sống vui vẻ để hai cha con anh ấy yên lòng ư? Con chỉ cầu khẩn mẹ một điều “hãy coi con như một người thân, một đứa con trai, để con có cơ hội được thấy lại điều mà mười tám năm trước kia, con đã mất. Mẹ đồng ý với con nhé?””.

mamcom

Bà Tám ngồi lặng thinh, đầu cúi xuống mâm cơm đang ăn dở. Nghĩa yêu mến bà như một người mẹ thực lòng, bà biết chứ! Và bà cũng rất muốn đón nhận điều ấy như một lẽ tự nhiên. Bà mong mỏi đến một ngày nào đó, bà sẽ ôm nó vào lòng, nói với nó hai tiếng: “Con trai”.  

Bà ước ao vô cùng cái cảnh đoàn viên ấy, khi thằng Nghĩa có một gia đình nhỏ, bà sẽ bồng cháu mình đi dạo khắp con ngõ hàng nước và hãnh diện khoe đó là đứa cháu nội mình.

Nhưng trời ơi. Bà lại ước, giá như thằng Nghĩa không làm nghề cứu hỏa, không ngày đêm đem thân mình cho lửa đốt, thì bà đã yên lòng mà đồng ý ngay được. 

Giá như nó trở thành một nông dân, một gã xe ôm, hay tay phụ hồ thì lúc này hai người đã là mẹ con. Bà lại nghĩ “số phận của thằng Nghĩa cũng giống như đứa con trai của bà trước kia”. Người đàn bà nghèo khổ, cô độc ấy cũng đã từng hạnh phúc vì có được một đứa con trai. 

Thằng Tôn loắt choắt, đáng yêu đã giúp bà nguôi ngoai nỗi nhớ người chồng đang ở nơi biên ải. Thế rồi, ngày tháng sum vầy qua đi, Tôn mới đôi mươi đã đi theo con đường của cha nó. Bà chấp nhận rời xa những hạnh phúc cá nhân để tiễn con lên đường ra trận, không rơi giọt lệ nào. Nhưng hòa bình lập lại, bà chỉ còn có thể đứng ở mái hiên vắng lạnh mà nhìn cảnh gia đình người khác đoàn viên. 

Bà nhận được hai tấm giấy báo tử. Bà đã không khóc, bà giấu nỗi lòng đang tan nát vào trong mình để nó ngày ngày trở về đay nghiến và giày xéo trái tim đã vụn nát của bà.

bo-me

Bà ngẩng mặt lên nhìn Nghĩa, cậu vẫn đang nhìn bà tha thiết chờ đợi sự đồng thuận của bà. Bà Tám càng thấy được cái sự sống mong manh của nó. Nếu coi Nghĩa như một người con, bà sợ rằng chính mình sẽ phải đối mặt với điều đó “một tấm giấy báo tử đột ngột”.

“Nghĩa à! Có những ám ảnh mà ta với con không thể nào quên. Con không quên được cái chết của cha mẹ mình, rồi mãi khao khát tình cảm gia đình. Còn ta, khó nguôi được sự ra đi của chồng con, rồi cứ sống thế này trong cô độc. 

Ta không muốn coi con như một đứa con trai khi ngày nào nhìn thấy con thì mọi nỗi đau trước kia cứ ùa về. Ngờ đâu, nỗi đau khổ khi mất con, sẽ lại còn khủng khiếp gấp bội lần. Tốt hơn hết, ta và con cứ như những người hàng xóm tốt, cùng ăn tối, cùng trò chuyện,...”.

Cậu Nghĩa và bà Tám không ai nói với nhau câu gì cả. Khi những ánh mắt giao nhau, chúng trở nên ngại ngùng, khó tỏ. Nghĩa thở dài, đứng dậy bước ra cửa.

“Thôi, cháu về”

Đã mấy ngày trôi qua, bà Tám không nhận được tin gì về Nghĩa. Những lúc dọn hàng, bà lại lủi thủi một mình. Đi qua cửa nhà Nghĩa đóng kín, bà đâm lo. Có hôm, bà dọn hàng sớm, thuê xe ôm chở đến tận cổng đồn cứu hỏa để hỏi thăm tin tức của Nghĩa. Họ bảo Nghĩa ở lại đồn đã mấy ngày nay nhưng hỏi lí do, cậu không trả lời. 

trada

Bà Tám lại quay về. Nghĩa không tới, bà chỉ nấu cho mình một bát cơm và vài ba con tép. Không khí trong nhà vắng lặng hẳn đi. Thiếu tiếng cười, thiếu giọng kể chuyện và một ánh đèn từ phòng bên cạnh. “Chắc nó phải giận mình lâu lắm!”, bà nghĩ thế.

Gần một tuần trời, bà Tám sống như vậy. Hôm nay, bà lại chuẩn bị dọn hàng từ sớm. Bước chân nặng nề qua cửa, bà mất mười phút mới ra đến chỗ dọn hàng nước. Thêm mười phút nữa để bày biện bàn ghế và đồ đạc. Bà Tám đang mải đun ấm trà thì đột nhiên có tiếng cô Nhiên kêu lên thất thanh.

“Bà Tám ơi. Không hay rồi…”

“Sao thế? Có chuyện gì không hay?”

“C...Cậu Nghĩa!”.

“Nghĩa? Nó làm sao, nói nhanh tôi nghe đi!”.

“Cậu Nghĩa đi dẹp đám cháy ở quán Bình Ly ngoài phố kia, nghe nói bị kẹt trong đấy luôn rồi, mà lửa lớn quá, họ vẫn cố nhưng cậu Nghĩa chưa thoát được”.

Chưa nghe cô Nhiên nói hết lời, bà Tám đã tái mặt đi, chạy mê man ra ngoài phố. Cô Nhiên mải chạy theo đằng sau, thở hổn hển. Đám đông ở trước mặt, phải lên vài trăm mét mới đến nơi. 

Bà Tám chạy bình bịch, chân dậm mạnh lên vỉa hè. Bà xô đẩy tất cả mọi người, ngày càng lấn lên trên. Có lửa ở đằng kia, Nghĩa ơi! Nhưng những rào ngăn cách và người dân đã kéo bà lại! Không thể cho phép một cụ bà tới nơi nguy hiểm như vậy. Bà như điên dại, gào lớn

“Tránh ra. Tôi phải đến chỗ đám cháy, có người thân tôi ở đó. Mọi người làm ơn với”.

linhcuuhoa1

Mặc kệ bà Tám cầu xin, giãy giụa, chống cự thế nào nhưng tuổi bà đã cao, sức yếu nên không thể vùng thoát khỏi đám đông. Và thế, bà cứ mãi bị kẹt lại trong vô vọng. Đến nước này, bà đành chỉ la lớn lên, mong sao người bên trong đám cháy nghe thấy.

“Nghĩa ơi, con có ở trong đấy không?”

“Ra đây gặp mẹ đi con ơi”.

“Mẹ xin lỗi, mẹ cầu xin con đấy. Con ơi, đừng bỏ cuộc”.

“Con ơi, con còn phải sống thật lâu chứ. Con còn chưa lấy vợ, còn chưa sinh cho mẹ một đứa cháu nội nữa mà.

Bà Tám thét lớn một hồi rồi kiệt sức. Bà mất đà, khuỵu xuống, không thể nói được gì. Chỉ có đôi mắt vẫn sáng rực và đầm lệ vẫn mở, nhưng tia hy vọng đã dần tắt. Quá muộn

Đám lửa vẫn tiếp tục cháy bùng lên dữ dội. Trước mắt mọi người, sức nóng kinh khủng bốc lên, khói tỏa ngun ngút đen kịt một vùng trời. Nơi căn nhà đang bị thiêu đốt, có những số phận mong manh chuẩn bị đi tới một vùng sâu thẳm và bí mật.

Bà trân trân nhìn đám lửa và hình như qua đôi mắt ướt lệ, căn nhà đã bớt sáng hơn, sức nóng cũng giảm dần. Bây giờ, chỉ còn lại tiếng vòi phun nước, tiếng la ó của người dân xung quanh đường, và tiếng hấp hối của tòa nhà, toàn bộ kết cấu đang dần đổ sập. 

linhcuuhoa2_(1)

Tim bà như vỡ nát khi thấy cảnh căn nhà chỉ còn là đống tro tàn đỏ rực. Nhưng trước khoảnh khắc ấy, bà như thấy một hình bóng quen thuộc xuất hiện. Một tia hy vọng nhói lên, khiến bà Tám gượng dậy được, mắt vẫn không rời đám cháy. 

Bóng đen ấy bỗng chạy vụt về phía bà. Tim bà như bước hụt một nhịp và như đã chết lặng đi trong giây phút ngóng chờ. Khuôn mặt của thằng Nghĩa! Bộ mặt nhem nhuốm, đặc quánh những dầu và mồ hôi. Chỉ có đôi mắt là còn trong trẻo, và nụ cười gần gũi thân thương. Bà Tám chỉ tin điều đó là sự thật khi anh vừa chạy đến với bà, vừa hân hoan gọi.

“Mẹ ơi”.

Bà Tám cuống cuồng bước về phía Nghĩa. Hai người ôm chầm lấy nhau trong sự xúc động vô cùng.

“Mẹ tưởng con đã không qua khỏi”.

“Mẹ ơi! Bây giờ mẹ đã chấp nhận con rồi chứ?”.

Bà Tám chỉ gật đầu, trên môi tự cười mãn nguyện.

“Con bị phỏng nhiều lắm đúng không? Mình đến bệnh viện trước nhé!”.

Trên chuyến xe cứu thương, Nghĩa nắm lấy tay mẹ không buông. Bà Tám xúc động không kìm được nước mắt.

“Nếu như con không thoát ra khỏi đó, mẹ sẽ vô cùng hối hận vì đã từ chối con. Đến bây giờ, mẹ mới biết được, mẹ đã coi con là con trai mình từ rất lâu rồi, chỉ thiếu chút dũng cảm để hoàn toàn chấp nhận mà thôi. Nỗi đau khi mất con, có lẽ chẳng là gì so với nỗi đau khi con ra đi mà chúng ta chưa thể sống như một gia đình”.

mecontrai1

Nghe mẹ nói, Nghĩa nhíu mày, rất hiếm khi anh khóc. Anh sụt sùi, nhìn mẹ.

“Lúc bị kẹt trong đám cháy, con đã tưởng mình không thể nào thoát ra được. Con đã tưởng chừng mình có thể buông xuôi, để về với cõi mà cha mẹ mình đang sống. Nhưng vào lúc ấy, có một giọng nói níu con lại, nó cho con một động lực nào đó, rằng con phải tiếp tục sống để bảo vệ một người mẹ ở trên đời. Con đã đi về phía giọng nói ấy, và tìm được lối ra”.

Cửa xe mở ra, các y tá và bác sĩ đã đứng sẵn đó. Họ ngạc nhiên. Trên khuôn mặt đầy bụi đen và những vết bỏng đỏ, ánh mắt của Nghĩa hạnh phúc đến lạ lùng nhưng chẳng ai hiểu được từ nơi ánh mắt ấy đang ẩn chứa một câu nói “Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã ôm lấy con”.

© Rượu Tím - blogradio.vn

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Rồi cũng sẽ quên được thôi

Rồi cũng sẽ quên được thôi

Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là tổn thương. Cảm ơn anh đã cho em hiểu thế nào là sai lầm. Sai thì có thể sửa nhưng liệu rằng đến khi nào những tổn thương, đau đớn trong em mới có thể vơi đi.

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Ngụp lặn bể tình mới thấu, đã yêu thì phải kinh qua thương tổn

Ngụp lặn bể tình mới thấu, đã yêu thì phải kinh qua thương tổn

Tình yêu không phải tấm vé một chiều đến với hạnh phúc vĩnh cửu. Không có vùng đất huyền diệu nào mà những người đang yêu mãi mãi hòa hợp. Nơi mọi lời thương tổn luôn được cất lại đầu môi để không thành lời làm người kia đau đớn. Nơi lứa đôi mãi mãi trân trọng và bảo bọc lấy nhau khỏi thế giới vồn vã ngoài kia. Không có đâu. Đã là tình yêu, thì phải kinh qua thương tổn.

12 con giáp chọn váy gì đi tiệc cuối năm để sự nghiệp hanh thông, thăng quan phát tài

12 con giáp chọn váy gì đi tiệc cuối năm để sự nghiệp hanh thông, thăng quan phát tài

Cuối năm nhiều công ty tổ chức tiệc cuối năm để tổng kết lại năm cũ và chào đón năm mới sắp tới với nhiều phát triển rực rỡ hơn. Vậy những cô nàng thuộc 12 con giáp, bạn đã biết nên chọn đồ thế nào để cầu chúc sự nghiệp hanh thông, thăng quan phát tài trong năm tới hay chưa. Đừng bỏ qua những gợi ý dưới đây để có được outfit đi tiệc cuối năm chuẩn đẹp và may mắn nhất.

Ta cứ yêu

Ta cứ yêu

Ta cứ yêu cho đời thêm tươi trẻ Dẫu biết rằng phía trước lắm khổ đau Cũng chẳng cần để ý đến ngày sau Tình yêu ấy bền chặt hay rạn vỡ.

Cậu ngọt ngào như ly trà hoa đậu biếc

Cậu ngọt ngào như ly trà hoa đậu biếc

Thoát khỏi sự đẹp đẽ diệu kì ấy tôi mới giật mình nhận ra lời cậu ấy vừa nói, “người con gái đầu tiên tớ thích”. Đúng là tôi, cậu ấy cũng thích tôi. Nghĩ đến đây đôi má đỏ ửng lên thật may là không còn ai trong lớp. Tôi vội cất chai nước đậu biếc màu xanh, đuổi theo Minh. Cảm giác lúc ấy trở nên ngọt ngào quá đỗi.

Bình yên trong chính sự đơn độc

Bình yên trong chính sự đơn độc

Trải qua bao lần thất tình, tình yêu có hay không đối với em lại nhẹ nhàng như nước. Tình yêu đến em sẽ dang rộng tay và đón nhận bằng hết thảy niềm hân hoan, còn không, em vẫn mãn nguyện với hiện tại. Em vẫn sẽ ôm lấy bản thân mình. Em đơn độc chứ không hề cô độc, mà đơn độc là một phần tất yếu mà người trưởng thành nào cũng phải trải qua.

Nữ nhân sinh vào năm này, năm 2021 sẽ gặp sao cát tinh, cuộc sống gặp nhiều may mắn

Nữ nhân sinh vào năm này, năm 2021 sẽ gặp sao cát tinh, cuộc sống gặp nhiều may mắn

Tử vi học có nói, trong năm Tân Sửu 2021 này, những người sinh vào những năm này sẽ có sao cát tinh chiếu mệnh bao gồm sao Thái Âm, sao Thái Dương, sao Mộc Đức. Đây được xem là sao cát tinh trong những sao Cửu diệu. Sao cát tinh là những sao tốt. Mệnh chủ có những sao này chiếu mệnh thì cuộc sống trong năm Tân Sửu 2021 sẽ gặp được nhiều may mắn, không chỉ có khởi sắc và quan tộc, tài vận mà đời sống tinh thần cũng viên mãn, đi đến đâu cũng có quý nhân chiếu cố, làm gì cũng dễ dàng thành công. Cùng xem những người sinh vào năm nào thì sẽ được sao cát tinh chiếu mệnh trong năm nay nhé!

Bước sang tháng 2/2021: Top con giáp vượng phúc vượng tài, tình tiền như ý, vinh hoa phú quý ập xuống đời

Bước sang tháng 2/2021: Top con giáp vượng phúc vượng tài, tình tiền như ý, vinh hoa phú quý ập xuống đời

Số phận an bài, chỉ cần đồng hồ điểm 0h ngày 1/2/2021 những con giáp may mắn này sẽ như chuột sa chĩnh gạo, tiền ùa đến tận giường. Làm chơi hưởng thật, phú quý an nhàn, cứ thế mà giàu chính là lộc lá trời đã an bài cho top con giáp may mắn nhất tháng 2/2021 này.

Những điều mà người có trí thông minh cảm xúc không bao giờ làm

Những điều mà người có trí thông minh cảm xúc không bao giờ làm

Thay vì cố gắng cải thiện những kỹ năng nâng tầm trí tuệ cảm xúc, ngay từ đầu hãy cố gắng xác định và loại bỏ những thói quen xấu đang kìm hãm trí tuệ xúc cảm của bạn.

back to top