Cảm ơn cậu vì đã đến, tri kỉ của tôi
2022-11-09 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Cậu người mà tôi xem là tri kỉ, là người tôi thầm hứa phải bảo vệ, yêu thương. Cậu ra đi để lại một hồi ức chẳng thể quên, để lại cho bạn bè nỗi đau chẳng thể nguôi, để lại cho tôi nỗi day dứt. Tôi đau lòng với những hình ảnh về cậu, ghi nhớ đến suốt cuộc đời. Chúc cậu ở thế giới bên kia sống một cuộc sống đúng nghĩa hạnh phúc và bình an. Cảm ơn vì đã đến, tri kỉ của tôi.
***
Tuổi 17 tôi mang theo những kỉ niệm cùng cậu bước tiếp.
Cậu một người vẻ đẹp rực rỡ nhưng đượm buồn như buổi chiều hoàng hôn. Cậu sôi nổi nhưng tĩnh lặng như nước. Cậu hạnh phúc nhưng bất hạnh. Cậu yêu đời nhưng luôn nghĩ đến cái chết. Cậu có tất cả mọi thứ nhưng chẳng có gì.
Tôi và cậu là hàng xóm với nhau, chúng tôi biết nhau từ khi còn rất nhỏ, cùng nhau lớn lên, cùng nhau đi học, gắn bó nhau cũng gần 13 năm chứ ít ỏi gì đâu, ấy vậy mà cuộc sống của cậu với tôi lại đối lập nhau hoàn toàn. Nhờ có ưu điểm về ngoại hình nên cậu được nhiều bạn nữ yêu mến đến cả học sinh nam ai cũng muốn bắt chuyện với cậu ấy.
Chắc có lẽ bởi tính cách hài hước cùng khả năng học tập và chơi thể thao của cậu đều rất cừ nên già trẻ lớn bé ai cũng quý bạn cả. Còn một điều ở cậu mà ai cũng ngưỡng mộ đó là cậu sinh ra trong một gia đình giàu có, có bố và mẹ đều là người có chức có quyền.
Cậu sinh ra đã ở vạch đích còn tôi một người bình thường đến tầm thường. Không có ngoại hình bắt mắt, chẳng giỏi giang gì, gia đình cũng bình thường thôi, lại trầm tính tự ti nên chẳng có người bạn nào ngoài cậu. Vì một người tầm thường như tôi lại đi chung với một người ưu tú như cậu nên không thiếu những lời nói ra nói vào từ những người xung quanh. Thế nhưng tôi chẳng quan tâm mà bỏ ngoài tai những lời xỉa xói đó, bởi tôi biết rằng cậu thực sự tin tưởng tôi và xem tôi như một người bạn thật sự, chỉ mình tôi thôi. Tôi vừa vui vừa buồn vì chính tôi tận mắt chứng kiến cuộc sống mà mọi người hằng mơ ước của cậu.
Chẳng ai biết rằng “những ân huệ trời ban” chỉ là vỏ bọc vô cùng hào nhoáng, một viễn tưởng đẹp đẽ mà mọi người thường nghĩ đằng sau vỏ bọc ấy đã cướp đi tương lai tươi sáng của cậu thiếu niên 17 tuổi.
Đằng sau vẻ mặt hay cười, sau những lời nói hước của cậu là cả một bầu trời tâm sự, một nỗi sầu bi không thể nói thành lời. Cậu dùng nụ cười để che đậy một tâm hồn nhạy cảm, một nội tâm sâu sắc, một trái tim đã vỡ vụn.
Đằng sau gia đình tưởng chừng như hạnh phúc ấy lại là tù ngục không lối thoát đối với cậu. Ba mẹ cậu thật ra cưới nhau vì lợi ích chung của hai gia đình, cuộc hôn nhân của họ không hề có tình yêu, đến với nhau bằng sự sắp đặt có mục đích thì chẳng thể gọi là hạnh phúc.
Từ khi cậu ra đời đến khi biết nhận thức cậu chẳng cảm nhận được tình yêu thương mà ba mẹ dành cho mình, cậu luôn nỗ lực hết mình cố gắng từng ngày lại từng ngày chỉ để nhận được một ánh nhìn quan tâm và công nhận của họ thôi ấy vậy mà thứ cậu nhận được chỉ là sự thờ ơ và lạnh nhạt. Nhà là nơi bình yên nhất, là nơi để ta trở về sau bao ngày vất vả, nhưng với cậu đó là nơi cậu không muốn đến nhất. Vì sao không nói là về mà lại là đến? Vì với cậu nơi đó không gọi là nhà.
Ba mẹ cậu đều có tình nhân ở bên ngoài. Chính họ đã tự tay gieo cho cậu mầm mống của “căn bệnh quái ác”. Cậu nói với tôi cậu yêu cuộc sống này vô cùng, cuộc sống ý nghĩa như vậy, sinh mạng quý giá như thế nhưng cậu chẳng thể ngừng nghĩ về cái chết.
Cậu hiểu và trân quý khi cậu được sống và hít thở thế nhưng cuộc đời cậu quá khắc nghiệt nó đánh bật hết những niềm tin cuộc sống còn sót lại trong cậu khiến cậu chơi vơi trong bóng tối không lối thoát. Mọi người đều nói cậu vừa lọt lòng đã có mọi thứ trong tay, nhưng tình cảm ruột thịt thiêng liêng cậu còn chẳng biết cũng chẳng có thì những thứ khác đều hóa hư vô mà thôi.
15 tuổi cậu nói với tôi, cậu trầm cảm.
Trong mắt tôi cậu là người cô đơn nhất, bất hạnh nhất nhưng cậu lại là người kiên cường nhất mạnh mẽ nhất. Tôi thương cậu như thế tôi luôn bên cậu làm hết khả năng mình có thể để kéo cậu ra khỏi vũng lầy ấy. Chia sẻ, động viên tạo niềm vui cho cậu là những gì tôi đã làm, làm hết sức với mong muốn mình sẽ là “nhà” của cậu. Nhưng tàn nhẫn thay, ngày hôm đó cậu nói với tôi là cậu mắc chứng trầm cảm. Tôi đã rất rối loạn.
Những gì tôi đã làm khi ấy là ở bên cạnh cậu và san sẻ cùng cậu với hy vọng cậu sẽ vượt qua thời khoảng thời gian khủng hoảng này. Nhưng mọi thứ thường không như ta mong muốn, tôi đã cố gắng làm mọi điều để giữ cậu ở lại, nhưng mọi thứ đều tiêu tan trong một đêm. Cậu đã cãi vã với ba mình vì đã vô tình đẩy ngã người tình của ông ấy, ông ấy đã hét lên, với một người mang trong mình tâm bệnh như cậu thì câu nói này chẳng khác gì con dao chí mạng đối với cậu cả.
Tối hôm đó tôi vẫn nhắn tin trò chuyện với cậu như bình thường cậu đã tâm sự với tôi, tôi đã khá bất bình vì thái độ của ba cậu, còn an ủi cậu hết lời nhưng vì bận bịu việc trong nhà nên kết thúc cuộc trò chuyện sớm nhưng tôi đã hứa với cậu cuối tuần sẽ dẫn cậu đi chơi để giải tỏa. Vậy mà, lời hứa chưa thành cậu đã bỏ tôi mà đi. Dòng cuối cùng cậu nhắn với tôi “Cảm ơn mày rất nhiều, Py. Mong mày một đời an vui”.
Cậu sống mãi ở tuổi 17, tôi bàng hoàng chẳng khóc nổi. Sự đau buồn tiếc thương nghẹn nơi cổ họng. Tôi tự trách bản thân mình vì sao không quan tâm cậu nhiều hơn để cậu một mình trong đêm đau thương ấy, trách cậu vì sao không vì những người yêu thương mình mà dừng lại.
Cậu người mà tôi xem là tri kỉ, là người tôi thầm hứa phải bảo vệ, yêu thương. Cậu ra đi để lại một hồi ức chẳng thể quên, để lại cho bạn bè nỗi đau chẳng thể nguôi, để lại cho tôi nỗi day dứt. Tôi đau lòng với những hình ảnh về cậu, ghi nhớ đến suốt cuộc đời. Chúc cậu ở thế giới bên kia sống một cuộc sống đúng nghĩa hạnh phúc và bình an. Cảm ơn vì đã đến, tri kỉ của tôi.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.





