Cảm ơn cậu vì đã đến, tri kỉ của tôi
2022-11-09 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Cậu người mà tôi xem là tri kỉ, là người tôi thầm hứa phải bảo vệ, yêu thương. Cậu ra đi để lại một hồi ức chẳng thể quên, để lại cho bạn bè nỗi đau chẳng thể nguôi, để lại cho tôi nỗi day dứt. Tôi đau lòng với những hình ảnh về cậu, ghi nhớ đến suốt cuộc đời. Chúc cậu ở thế giới bên kia sống một cuộc sống đúng nghĩa hạnh phúc và bình an. Cảm ơn vì đã đến, tri kỉ của tôi.
***
Tuổi 17 tôi mang theo những kỉ niệm cùng cậu bước tiếp.
Cậu một người vẻ đẹp rực rỡ nhưng đượm buồn như buổi chiều hoàng hôn. Cậu sôi nổi nhưng tĩnh lặng như nước. Cậu hạnh phúc nhưng bất hạnh. Cậu yêu đời nhưng luôn nghĩ đến cái chết. Cậu có tất cả mọi thứ nhưng chẳng có gì.
Tôi và cậu là hàng xóm với nhau, chúng tôi biết nhau từ khi còn rất nhỏ, cùng nhau lớn lên, cùng nhau đi học, gắn bó nhau cũng gần 13 năm chứ ít ỏi gì đâu, ấy vậy mà cuộc sống của cậu với tôi lại đối lập nhau hoàn toàn. Nhờ có ưu điểm về ngoại hình nên cậu được nhiều bạn nữ yêu mến đến cả học sinh nam ai cũng muốn bắt chuyện với cậu ấy.
Chắc có lẽ bởi tính cách hài hước cùng khả năng học tập và chơi thể thao của cậu đều rất cừ nên già trẻ lớn bé ai cũng quý bạn cả. Còn một điều ở cậu mà ai cũng ngưỡng mộ đó là cậu sinh ra trong một gia đình giàu có, có bố và mẹ đều là người có chức có quyền.
Cậu sinh ra đã ở vạch đích còn tôi một người bình thường đến tầm thường. Không có ngoại hình bắt mắt, chẳng giỏi giang gì, gia đình cũng bình thường thôi, lại trầm tính tự ti nên chẳng có người bạn nào ngoài cậu. Vì một người tầm thường như tôi lại đi chung với một người ưu tú như cậu nên không thiếu những lời nói ra nói vào từ những người xung quanh. Thế nhưng tôi chẳng quan tâm mà bỏ ngoài tai những lời xỉa xói đó, bởi tôi biết rằng cậu thực sự tin tưởng tôi và xem tôi như một người bạn thật sự, chỉ mình tôi thôi. Tôi vừa vui vừa buồn vì chính tôi tận mắt chứng kiến cuộc sống mà mọi người hằng mơ ước của cậu.
Chẳng ai biết rằng “những ân huệ trời ban” chỉ là vỏ bọc vô cùng hào nhoáng, một viễn tưởng đẹp đẽ mà mọi người thường nghĩ đằng sau vỏ bọc ấy đã cướp đi tương lai tươi sáng của cậu thiếu niên 17 tuổi.
Đằng sau vẻ mặt hay cười, sau những lời nói hước của cậu là cả một bầu trời tâm sự, một nỗi sầu bi không thể nói thành lời. Cậu dùng nụ cười để che đậy một tâm hồn nhạy cảm, một nội tâm sâu sắc, một trái tim đã vỡ vụn.
Đằng sau gia đình tưởng chừng như hạnh phúc ấy lại là tù ngục không lối thoát đối với cậu. Ba mẹ cậu thật ra cưới nhau vì lợi ích chung của hai gia đình, cuộc hôn nhân của họ không hề có tình yêu, đến với nhau bằng sự sắp đặt có mục đích thì chẳng thể gọi là hạnh phúc.
Từ khi cậu ra đời đến khi biết nhận thức cậu chẳng cảm nhận được tình yêu thương mà ba mẹ dành cho mình, cậu luôn nỗ lực hết mình cố gắng từng ngày lại từng ngày chỉ để nhận được một ánh nhìn quan tâm và công nhận của họ thôi ấy vậy mà thứ cậu nhận được chỉ là sự thờ ơ và lạnh nhạt. Nhà là nơi bình yên nhất, là nơi để ta trở về sau bao ngày vất vả, nhưng với cậu đó là nơi cậu không muốn đến nhất. Vì sao không nói là về mà lại là đến? Vì với cậu nơi đó không gọi là nhà.
Ba mẹ cậu đều có tình nhân ở bên ngoài. Chính họ đã tự tay gieo cho cậu mầm mống của “căn bệnh quái ác”. Cậu nói với tôi cậu yêu cuộc sống này vô cùng, cuộc sống ý nghĩa như vậy, sinh mạng quý giá như thế nhưng cậu chẳng thể ngừng nghĩ về cái chết.
Cậu hiểu và trân quý khi cậu được sống và hít thở thế nhưng cuộc đời cậu quá khắc nghiệt nó đánh bật hết những niềm tin cuộc sống còn sót lại trong cậu khiến cậu chơi vơi trong bóng tối không lối thoát. Mọi người đều nói cậu vừa lọt lòng đã có mọi thứ trong tay, nhưng tình cảm ruột thịt thiêng liêng cậu còn chẳng biết cũng chẳng có thì những thứ khác đều hóa hư vô mà thôi.
15 tuổi cậu nói với tôi, cậu trầm cảm.
Trong mắt tôi cậu là người cô đơn nhất, bất hạnh nhất nhưng cậu lại là người kiên cường nhất mạnh mẽ nhất. Tôi thương cậu như thế tôi luôn bên cậu làm hết khả năng mình có thể để kéo cậu ra khỏi vũng lầy ấy. Chia sẻ, động viên tạo niềm vui cho cậu là những gì tôi đã làm, làm hết sức với mong muốn mình sẽ là “nhà” của cậu. Nhưng tàn nhẫn thay, ngày hôm đó cậu nói với tôi là cậu mắc chứng trầm cảm. Tôi đã rất rối loạn.
Những gì tôi đã làm khi ấy là ở bên cạnh cậu và san sẻ cùng cậu với hy vọng cậu sẽ vượt qua thời khoảng thời gian khủng hoảng này. Nhưng mọi thứ thường không như ta mong muốn, tôi đã cố gắng làm mọi điều để giữ cậu ở lại, nhưng mọi thứ đều tiêu tan trong một đêm. Cậu đã cãi vã với ba mình vì đã vô tình đẩy ngã người tình của ông ấy, ông ấy đã hét lên, với một người mang trong mình tâm bệnh như cậu thì câu nói này chẳng khác gì con dao chí mạng đối với cậu cả.
Tối hôm đó tôi vẫn nhắn tin trò chuyện với cậu như bình thường cậu đã tâm sự với tôi, tôi đã khá bất bình vì thái độ của ba cậu, còn an ủi cậu hết lời nhưng vì bận bịu việc trong nhà nên kết thúc cuộc trò chuyện sớm nhưng tôi đã hứa với cậu cuối tuần sẽ dẫn cậu đi chơi để giải tỏa. Vậy mà, lời hứa chưa thành cậu đã bỏ tôi mà đi. Dòng cuối cùng cậu nhắn với tôi “Cảm ơn mày rất nhiều, Py. Mong mày một đời an vui”.
Cậu sống mãi ở tuổi 17, tôi bàng hoàng chẳng khóc nổi. Sự đau buồn tiếc thương nghẹn nơi cổ họng. Tôi tự trách bản thân mình vì sao không quan tâm cậu nhiều hơn để cậu một mình trong đêm đau thương ấy, trách cậu vì sao không vì những người yêu thương mình mà dừng lại.
Cậu người mà tôi xem là tri kỉ, là người tôi thầm hứa phải bảo vệ, yêu thương. Cậu ra đi để lại một hồi ức chẳng thể quên, để lại cho bạn bè nỗi đau chẳng thể nguôi, để lại cho tôi nỗi day dứt. Tôi đau lòng với những hình ảnh về cậu, ghi nhớ đến suốt cuộc đời. Chúc cậu ở thế giới bên kia sống một cuộc sống đúng nghĩa hạnh phúc và bình an. Cảm ơn vì đã đến, tri kỉ của tôi.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.





