Bên kia là con đường
2023-12-30 05:25
Tác giả:
blogradio.vn - Rất gần thôi, là sự thật rồi, giấc mơ đang nằm trong tay nó, chỉ cần nó chăm chỉ và kiên trì đi đến được bước cuối cùng thì lòng mẹ nó sẽ rất nhẹ. Mẹ nó sẽ vui lắm đây.
***
Tính khệ nệ bê cái bàn ra trước nhà cho mẹ. Ngày nào cũng vậy, cứ trước khi đi học thêm là nó phải dọn hàng giúp mẹ. Nói là hàng nhưng thật ra chỉ có một cái bàn và một cái ghế, rồi nó lại lấy mấy cục gạch chèn vào cái bàn cho chắc, còn mẹ nó bê cái chảo và chai dầu to ra sau. Cả chục năm nay hai mẹ con nó sống bằng cái chảo dầu chiên đó, mẹ nó chiên khoai và chuối bán mỗi ngày. Được cái nhà nó ở ngay sát mặt đường, dù cái nhà nhỏ xíu chỉ hơn hai mươi mét vuông nhưng ở ngay con lộ lớn nên người ta qua lại tấp nập mỗi ngày nên mẹ nó bán hàng rất chạy. Rồi bao nhiêu mẹ nó cũng để dành lo cho nó ăn học. Mẹ nó nói nó chỉ cần học giỏi để sau này có được cuộc sống tốt hơn không phải lam lũ kiếm tiền khó nhọc như mẹ nó là được, chỉ cần vậy là bao nhiêu vất vả ngược xuôi gì mẹ nó cũng bay qua được hết.
Nó thương mẹ nó nhất trên đời, nó tin là với những đứa con thì người mẹ là người tuyệt vời nhất trong cuộc đời.
Cũng có lúc nó được nghỉ học nên ra phụ mẹ bán hàng, mẹ nó đứng chiên khoai chiên chuối còn nó gói lại bán cho khách. Mà ngày nào mẹ nó cũng bán đắt lắm, chỉ hơn mười giờ sáng là hết sạch hàng, rồi một giờ chiều mẹ nó dọn ra thì đến năm giờ là hết. Nó nhìn mẹ vất vả mà càng trào lên quyết tâm phải học cho giỏi.
Hôm nay là chủ nhật nên nó được nghỉ học, nó ngồi thừ người ra bên bàn học, mấy đề thi kia nó chỉ làm loáng là xong. Thầy nó nói còn hơn một tuần nữa thầy sẽ phát cho những đề thi rực lửa, nghĩa là nó và các bạn nó sẽ được nếm thử mùi vị của kỳ thi quan trọng nhất của cuộc đời học sinh, của mười hai năm đèn sách là như nào. Nó nhớ thầy nó còn ví von là các em sẽ được thưởng thức hương vị của bão tố êm dịu, để xem các em sẽ vượt qua như nào, nếu ai dưới điểm tám là đừng gặp tôi nữa.
Thầy nó nói vậy đó, và cả lớp học thêm của nó đều le lưỡi. Thầy nó luôn vậy, vừa rất vui vẻ hài hước vừa rất nghiêm khắc. Và có lẽ lớp nó quy tụ toàn là những gương mặt có thành tích đáng gờm trong học tập nên yêu cầu của thầy mới như vậy.

Còn bây giờ nó đang nghĩ ngợi rất lung về chuyện thi đại học của nó. Nó đã đọc rất kỹ và đã tham khảo nhiều trường, những trường mà nó yêu thích có ngành học mà nó yêu thích, thì trường nào cũng có mức học phí cao quá. Đó là chưa nói chi phí ăn ở sinh hoạt ở thành phố lớn trong kia nổi tiếng về giá cả đắt đỏ thì mẹ nó làm sao kham nổi. Mà giấc mơ đại học và con đường sau đại học là giấc mơ nó đã ấp ủ từ những năm ở cấp hai rồi, mẹ nó cũng hay dặn dò và khuyến khích chăm lo cho nó từng li từng tí, cứ mong cho nó vào được đại học để cuộc đời nó sáng sủa hơn, mẹ nó nói vậy.
Nó định nói chuyện với mẹ nó mấy lần mà cứ ngần ngừ. Nó biết mẹ nó rất thiết tha với chuyện nó học đại học nó được vào một trường đại học lớn trong kia để thực hiện giấc mơ của nó, nhưng nó không biết mẹ nó đã tính hết được những chi phí lớn nhỏ khác nhau trong bốn năm sắp tới của nó chưa.
Buổi tối khi hai mẹ con nó ăn cơm xong thì nó quyết định nói chuyện đó với mẹ. Mẹ nó dường như cũng đã biết trước nên không ngạc nhiên, nhưng mẹ nó nói nhất định nó phải vào đại học, còn chuyện học phí thì mẹ nó sẽ thế chấp giấy tờ ngân hàng vay tiền cho nó học rồi mình khỏe mạnh mình sẽ từ từ trả sau. Nó nghe vậy mà thấy thương mẹ nó quá đỗi, rồi gánh nặng sẽ càng nặng trên thân thể gầy của mẹ. Rồi nỗi lo lại chồng chất nỗi lo trong lòng mẹ, một nỗi lo rất thường nhật của cuộc sống này mà nó biết chưa phút nào nguôi đi trong lòng mẹ nó.
Kết quả của kỳ thi chẳng nằm ngoài mong đợi và dự đoán của mọi người, điểm số của nó còn hơn cả kỳ vọng nữa, nhưng mọi người đều thấy nó không vui. Nó vẫn canh cánh suy nghĩ về học phí và thấy như có lỗi với mẹ nó. Rồi thêm bốn năm học nữa cũng phải mấy trăm triệu chứ không ít, rồi biết đến khi nào mới có thể trả hết cho ngân hàng để lấy giấy tờ về. Mà hàng bánh chuối và bánh khoai của mẹ nó chỉ đủ rau cháo và chi tiêu cho những gì thiết thực nhất, cần thiết nhất cho mỗi ngày cho hai mẹ con nó mà thôi.
Đã lâu lắm nó mới có được một ngày thư giãn như vậy, đây là thời gian nó được rảnh nhiều nhất vì đã thi xong, chỉ còn chờ khăn gói hành trang lên đường đi học. Mấy bạn nó cũng đậu giống nó, đã rủ nhau cùng vô đó cùng ở chung một nơi, nó thấy yên tâm và vững lòng vì nó biết nó luôn có các bạn bên cạnh. Một tình bạn thân thiết và thương yêu nhau bao năm đủ cho nó niềm tin và sức mạnh để bước. Nó cũng vậy, cũng luôn giúp đỡ và hỗ trợ cho các bạn trong học tập hết sức có thể.
.jpg)
Nó lướt qua mail, chắc chẳng có email mới nào đâu, vì ai cũng đang xả hơi và tạm nghỉ dưỡng sức cho một đoạn đường gian khó tiếp theo. Nhưng nó chợt khựng lại, có một dòng chữ thật đen đang hiện ra, rất lạ, nó click chuột vào và ngạc nhiên đọc rồi nghẹn lại sung sướng. Người ta gởi mail thông báo cho nó là nó được nhận học bổng cho học kỳ đầu tiên của năm học đầu tiên, và nếu nó vẫn duy trì được thành tích đó thì sẽ được nhận tiếp tục trong học kỳ sau.
Nó muốn gọi to lên mẹ ơi mà sao mãi không cất giọng được, niềm hạnh phúc quá bất ngờ làm nó nghẹn ngào đến run rẩy. Cuối cùng rồi những cố gắng không ngừng nghỉ của nó cũng được đáp lại, cuối cùng nó cũng chạm tay được đến giấc mơ rồi. Rất gần thôi, là sự thật rồi, giấc mơ đang nằm trong tay nó, chỉ cần nó chăm chỉ và kiên trì đi đến được bước cuối cùng thì lòng mẹ nó sẽ rất nhẹ. Mẹ nó sẽ vui lắm đây. Cái nhà này cũng vui nữa, nó nhìn khắp ngôi nhà bé xíu của hai mẹ con nó mà cứ muốn nhảy lên reo vui, ha ha, nhà sẽ ở lại bên mẹ bên ta nhé, không đi lên ngân hàng nữa đâu.
Trong phút chốc, nó thấy nó giống đứa trẻ lên ba đang được mẹ cho kẹo, rồi bỗng nhiên nó nảy ra một ý. Chiều nay nó sẽ rủ các bạn nó đến và đãi một chầu chuối chiên và bánh khoai chiên đã đời luôn, chắc chắn mẹ nó sẽ rất vui.
Nó gõ mấy dòng cảm ơn với cái mail rồi gập máy lại.
…
Nó đã nghe mấy câu dặn dò đó của mẹ không biết bao nhiêu lần rồi, mà mẹ nó cứ đòi đóng cửa nhà để theo nó. Mẹ nó nói muốn tận mắt nhìn thấy nó ổn định chỗ ăn ở và học tập rồi mới yên tâm. Nhưng nó nói nó lớn rồi, mà các bạn nó cũng đi một mình chứ có ba mẹ theo đâu, đứa nào cũng được ưu tiên được ở ký túc xá của trường nên chẳng có gì phải lo.
Nó là đứa cuối cùng bước lên xe. Nó quay lại nhìn ngôi nhà và nhìn mẹ nó lần nữa. Con sẽ luôn như vậy, luôn học giỏi cho mẹ được cười. Nó nhìn sang bên kia đường trước khi băng qua và từ giây phút đó nó biết đây sẽ là con đường nó bắt đầu một cuộc đời mới, một quãng đường mới. Sẽ có nhiều thử thách sẽ có nhiều khúc quanh co ngặt nghèo, chỉ cần nó vững tin chỉ cần nó vẫn luôn giữ được là chính nó thì con đường vẫn cứ thẳng tắp cho nó đi.
Nó ôm ba lô lên xe mà còn quay lại nhìn mẹ nó. Con đi đây, mẹ hãy tin con sẽ luôn gọi mẹ như lúc nào, con thích được gọi mẹ như thế, mẹ ơi.
Xe lăn bánh, bỏ lại con đường lùi dần về phía sau. Nó biết nhiệm vụ của nó từ phút này là vậy, là bước tiếp những bước chân trên những con đường đang chờ đợi nó, phía trước và cả phía xa nữa.
Con sẽ bước được, vì con luôn có mẹ.
Nó ôm chặt cái ba lô mà tưởng như hơi ấm của mẹ đang truyền qua người nó, đầy yêu thương, đầy tin tưởng.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đến Khi Nào Chúng Ta Gặp Lại Nhau - Phần Cuối | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.






