Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bên kia là con đường

2023-12-30 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Rất gần thôi, là sự thật rồi, giấc mơ đang nằm trong tay nó, chỉ cần nó chăm chỉ và kiên trì đi đến được bước cuối cùng thì lòng mẹ nó sẽ rất nhẹ. Mẹ nó sẽ vui lắm đây.

***

Tính khệ nệ bê cái bàn ra trước nhà cho mẹ. Ngày nào cũng vậy, cứ trước khi đi học thêm là nó phải dọn hàng giúp mẹ. Nói là hàng nhưng thật ra chỉ có một cái bàn và một cái ghế, rồi nó lại lấy mấy cục gạch chèn vào cái bàn cho chắc, còn mẹ nó bê cái chảo và chai dầu to ra sau. Cả chục năm nay hai mẹ con nó sống bằng cái chảo dầu chiên đó, mẹ nó chiên khoai và chuối bán mỗi ngày. Được cái nhà nó ở ngay sát mặt đường, dù cái nhà nhỏ xíu chỉ hơn hai mươi mét vuông nhưng ở ngay con lộ lớn nên người ta qua lại tấp nập mỗi ngày nên mẹ nó bán hàng rất chạy. Rồi bao nhiêu mẹ nó cũng để dành lo cho nó ăn học. Mẹ nó nói nó chỉ cần học giỏi để sau này có được cuộc sống tốt hơn không phải lam lũ kiếm tiền khó nhọc như mẹ nó là được, chỉ cần vậy là bao nhiêu vất vả ngược xuôi gì mẹ nó cũng bay qua được hết.

Nó thương mẹ nó nhất trên đời, nó tin là với những đứa con thì người mẹ là người tuyệt vời nhất trong cuộc đời.

Cũng có lúc nó được nghỉ học nên ra phụ mẹ bán hàng, mẹ nó đứng chiên khoai chiên chuối còn nó gói lại bán cho khách. Mà ngày nào mẹ nó cũng bán đắt lắm, chỉ hơn mười giờ sáng là hết sạch hàng, rồi một giờ chiều mẹ nó dọn ra thì đến năm giờ là hết. Nó nhìn mẹ vất vả mà càng trào lên quyết tâm phải học cho giỏi.

Hôm nay là chủ nhật nên nó được nghỉ học, nó ngồi thừ người ra bên bàn học, mấy đề thi kia nó chỉ làm loáng là xong. Thầy nó nói còn hơn một tuần nữa thầy sẽ phát cho những đề thi rực lửa, nghĩa là nó và các bạn nó sẽ được nếm thử mùi vị của kỳ thi quan trọng nhất của cuộc đời học sinh, của mười hai năm đèn sách là như nào. Nó nhớ thầy nó còn ví von là các em sẽ được thưởng thức hương vị của bão tố êm dịu, để xem các em sẽ vượt qua như nào, nếu ai dưới điểm tám là đừng gặp tôi nữa.

Thầy nó nói vậy đó, và cả lớp học thêm của nó đều le lưỡi. Thầy nó luôn vậy, vừa rất vui vẻ hài hước vừa rất nghiêm khắc. Và có lẽ lớp nó quy tụ toàn là những gương mặt có thành tích đáng gờm trong học tập nên yêu cầu của thầy mới như vậy.

Còn bây giờ nó đang nghĩ ngợi rất lung về chuyện thi đại học của nó. Nó đã đọc rất kỹ và đã tham khảo nhiều trường, những trường mà nó yêu thích có ngành học mà nó yêu thích, thì trường nào cũng có mức học phí cao quá. Đó là chưa nói chi phí ăn ở sinh hoạt ở thành phố lớn trong kia nổi tiếng về giá cả đắt đỏ thì mẹ nó làm sao kham nổi. Mà giấc mơ đại học và con đường sau đại học là giấc mơ nó đã ấp ủ từ những năm ở cấp hai rồi, mẹ nó cũng hay dặn dò và khuyến khích chăm lo cho nó từng li từng tí, cứ mong cho nó vào được đại học để cuộc đời nó sáng sủa hơn, mẹ nó nói vậy.

Nó định nói chuyện với mẹ nó mấy lần mà cứ ngần ngừ. Nó biết mẹ nó rất thiết tha với chuyện nó học đại học nó được vào một trường đại học lớn trong kia để thực hiện giấc mơ của nó, nhưng nó không biết mẹ nó đã tính hết được những chi phí lớn nhỏ khác nhau trong bốn năm sắp tới của nó chưa.

Buổi tối khi hai mẹ con nó ăn cơm xong thì nó quyết định nói chuyện đó với mẹ. Mẹ nó dường như cũng đã biết trước nên không ngạc nhiên, nhưng mẹ nó nói nhất định nó phải vào đại học, còn chuyện học phí thì mẹ nó sẽ thế chấp giấy tờ ngân hàng vay tiền cho nó học rồi mình khỏe mạnh mình sẽ từ từ trả sau. Nó nghe vậy mà thấy thương mẹ nó quá đỗi, rồi gánh nặng sẽ càng nặng trên thân thể gầy của mẹ. Rồi nỗi lo lại chồng chất nỗi lo trong lòng mẹ, một nỗi lo rất thường nhật của cuộc sống này mà nó biết chưa phút nào nguôi đi trong lòng mẹ nó.

Kết quả của kỳ thi chẳng nằm ngoài mong đợi và dự đoán của mọi người, điểm số của nó còn hơn cả kỳ vọng nữa, nhưng mọi người đều thấy nó không vui. Nó vẫn canh cánh suy nghĩ về học phí và thấy như có lỗi với mẹ nó. Rồi thêm bốn năm học nữa cũng phải mấy trăm triệu chứ không ít, rồi biết đến khi nào mới có thể trả hết cho ngân hàng để lấy giấy tờ về. Mà hàng bánh chuối và bánh khoai của mẹ nó chỉ đủ rau cháo và chi tiêu cho những gì thiết thực nhất, cần thiết nhất cho mỗi ngày cho hai mẹ con nó mà thôi.

Đã lâu lắm nó mới có được một ngày thư giãn như vậy, đây là thời gian nó được rảnh nhiều nhất vì đã thi xong, chỉ còn chờ khăn gói hành trang lên đường đi học. Mấy bạn nó cũng đậu giống nó, đã rủ nhau cùng vô đó cùng ở chung một nơi, nó thấy yên tâm và vững lòng vì nó biết nó luôn có các bạn bên cạnh. Một tình bạn thân thiết và thương yêu nhau bao năm đủ cho nó niềm tin và sức mạnh để bước. Nó cũng vậy, cũng luôn giúp đỡ và hỗ trợ cho các bạn trong học tập hết sức có thể.

Nó lướt qua mail, chắc chẳng có email mới nào đâu, vì ai cũng đang xả hơi và tạm nghỉ dưỡng sức cho một đoạn đường gian khó tiếp theo. Nhưng nó chợt khựng lại, có một dòng chữ thật đen đang hiện ra, rất lạ, nó click chuột vào và ngạc nhiên đọc rồi nghẹn lại sung sướng. Người ta gởi mail thông báo cho nó là nó được nhận học bổng cho học kỳ đầu tiên của năm học đầu tiên, và nếu nó vẫn duy trì được thành tích đó thì sẽ được nhận tiếp tục trong học kỳ sau.

Nó muốn gọi to lên mẹ ơi mà sao mãi không cất giọng được, niềm hạnh phúc quá bất ngờ làm nó nghẹn ngào đến run rẩy. Cuối cùng rồi những cố gắng không ngừng nghỉ của nó cũng được đáp lại, cuối cùng nó cũng chạm tay được đến giấc mơ rồi. Rất gần thôi, là sự thật rồi, giấc mơ đang nằm trong tay nó, chỉ cần nó chăm chỉ và kiên trì đi đến được bước cuối cùng thì lòng mẹ nó sẽ rất nhẹ. Mẹ nó sẽ vui lắm đây. Cái nhà này cũng vui nữa, nó nhìn khắp ngôi nhà bé xíu của hai mẹ con nó mà cứ muốn nhảy lên reo vui, ha ha, nhà sẽ ở lại bên mẹ bên ta nhé, không đi lên ngân hàng nữa đâu.

Trong phút chốc, nó thấy nó giống đứa trẻ lên ba đang được mẹ cho kẹo, rồi bỗng nhiên nó nảy ra một ý. Chiều nay nó sẽ rủ các bạn nó đến và đãi một chầu chuối chiên và bánh khoai chiên đã đời luôn, chắc chắn mẹ nó sẽ rất vui.

Nó gõ mấy dòng cảm ơn với cái mail rồi gập máy lại.

Nó đã nghe mấy câu dặn dò đó của mẹ không biết bao nhiêu lần rồi, mà mẹ nó cứ đòi đóng cửa nhà để theo nó. Mẹ nó nói muốn tận mắt nhìn thấy nó ổn định chỗ ăn ở và học tập rồi mới yên tâm. Nhưng nó nói nó lớn rồi, mà các bạn nó cũng đi một mình chứ có ba mẹ theo đâu, đứa nào cũng được ưu tiên được ở ký túc xá của trường nên chẳng có gì phải lo.

Nó là đứa cuối cùng bước lên xe. Nó quay lại nhìn ngôi nhà và nhìn mẹ nó lần nữa. Con sẽ luôn như vậy, luôn học giỏi cho mẹ được cười. Nó nhìn sang bên kia đường trước khi băng qua và từ giây phút đó nó biết đây sẽ là con đường nó bắt đầu một cuộc đời mới, một quãng đường mới. Sẽ có nhiều thử thách sẽ có nhiều khúc quanh co ngặt nghèo, chỉ cần nó vững tin chỉ cần nó vẫn luôn giữ được là chính nó thì con đường vẫn cứ thẳng tắp cho nó đi.

Nó ôm ba lô lên xe mà còn quay lại nhìn mẹ nó. Con đi đây, mẹ hãy tin con sẽ luôn gọi mẹ như lúc nào, con thích được gọi mẹ như thế, mẹ ơi.

Xe lăn bánh, bỏ lại con đường lùi dần về phía sau. Nó biết nhiệm vụ của nó từ phút này là vậy, là bước tiếp những bước chân trên những con đường đang chờ đợi nó, phía trước và cả phía xa nữa.

Con sẽ bước được, vì con luôn có mẹ.

Nó ôm chặt cái ba lô mà tưởng như hơi ấm của mẹ đang truyền qua người nó, đầy yêu thương, đầy tin tưởng.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đến Khi Nào Chúng Ta Gặp Lại Nhau - Phần Cuối | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

back to top