Hồi ký mắt biển lặng
2023-12-16 05:25
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi biết sẽ có những nỗi buồn riêng, nhưng chúng chẳng kéo ta xuống tận cùng của tuyệt vọng đâu, vì sau đó, tôi đã gặp lại một cô Oanh rất khác!
***
Có lần tôi tâm sự với một người bạn rằng, dù tôi yêu quý và trân trọng những người phụ nữ, tôi cũng sẽ chẳng bao giờ muốn trở thành họ. Vì sao ư? Có lẽ vì tôi thấy được họ đã gánh chịu lên cuộc đời mình quá nhiều sự đau đớn. Cả cô Oanh cũng vậy.
Những ngày còn là một đứa nhóc học mẫu giáo, tôi hay cùng mẹ chiều chiều sang nhà cô Oanh chơi. Nhà cô cách nhà tôi chừng năm căn nhà nhỏ và một con mương. Cô là thợ may. Một thú vui trẻ con của tôi hồi đó là được vùi mình vào đống quần áo đầy ắp, ngửi mùi của bàn ủi nóng hổi di trên mặt vải, lục tìm vỏ những cuộn chỉ nhỏ có in hình gấu trúc để xếp hình, hay lấy phấn vải hồng vẽ hình những bông hoa năm cánh ra bàn may.
Ký ức đã chẳng còn nhiều vào giờ phút tôi viết những dòng này, chắc đâu đó chỉ còn lại hình ảnh một người đàn bà thật xinh đẹp. Một nét xinh dân dã của miền quê nhưng không hề đại trà, chẳng hề biết đến những phấn, những son. Khuôn mặt khiến người ta chỉ nghĩ đến một người đàn bà giàu có, an nhàn chứ không phải là một thợ may lam lũ. Còn thêm chiếc máy may đời cũ màu đen rỉ sét, từng bước chân cô giậm là một hàng dài những âm thanh êm ái, dịu dàng, cứ thế vụt qua tâm trí bé nhỏ, khiến tôi chú tâm lắng nghe hàng giờ liền.
Thế rồi bẵng đi một thời gian, tôi đã từng quên hẳn người phụ nữ ấy. Nói là do cô chẳng phải người thân của tôi thì cũng đúng. Mãi đến hơn mười năm sau, khi tôi đang luyện thi vào cấp ba, tôi mới được mẹ kể cho nghe về tình cảnh của cô hiện giờ. Thì ra đời người thay đổi chóng vánh đến vậy!
Vài năm nay, chồng cô đã mắc một chứng bệnh di truyền, có ảnh hưởng nặng đến não, không còn làm chủ được hành vi, đến mức cô phải xích chồng lại một góc giường, rồi hàng ngày đút ăn, dọn vệ sinh tại chỗ cho chồng. Bệnh giờ thì chẳng thể nào chạy chữa nổi.

Tôi cũng từng thấy cánh cửa nhà cô được khép kín, làm lại bằng tôn. Chẳng còn tiếng máy may đều nhịp mỗi chiều. Hóa ra con người ta có thể thay đổi nhanh đến vậy. Người ta nói ngày xưa cô được sống thoải mái bao nhiêu thì giờ đây lại vất vả bấy nhiêu. Cô giờ phải đi làm thêm một công việc khác trên thành phố, về nhà khi mọi người đã ăn xong bữa. Hai người con thì mỗi trưa đi học về lại đến nhà ông bà ngoại ăn cơm, rồi người anh cả mang cơm về đút cho bố ăn. Tôi cũng từng gặp con lớn của cô. Một dáng vẻ lầm lì, lạnh lùng, chỉ thoáng qua cũng thấy được nỗi buồn sâu kín của một đứa trẻ thiệt thòi dù em chẳng nói lời nào.
Năm ngoái, chồng cô mất. Đám tang nhỏ bé với vài người nhà, có mẹ tôi nữa. Chẳng biết có phải tôi có ý nghĩ sai trái gì không, nhưng tôi thấy sự ra đi ấy không có gì là đau khổ cả, mà có khi là bắt đầu cho một sự giải thoát nhẹ nhàng hơn. Có ai cười nổi khi sống một cuộc đời dài dằng với một căn bệnh tai quái hành hạ, có ai mà không đau đớn khi cuộc đời này quá nhiều nghịch cảnh và những gánh nặng cần lo toan? Tôi biết sẽ có những nỗi buồn riêng, nhưng chúng chẳng kéo ta xuống tận cùng của tuyệt vọng đâu, vì sau đó, tôi đã gặp lại một cô Oanh rất khác!
Biết cuộc sống của cô chẳng dễ dàng gì từ khi chồng cô mắc bệnh, mẹ tôi thi thoảng lại mang vài bộ quần áo sang nhờ cô, khi thì là, sửa kích thước, đi lại chỉ,... Cứ hết một năm mẹ lại đem sách giáo khoa của tôi cho các em nhà cô. Có buổi chiều nọ, khi tôi và mẹ đi chợ chiều về, tiện ghé qua nhà cô lấy bộ quần đem sửa, tôi mới nhận ra cô đã mở toang cửa nhà ra hết rồi. Căn nhà vẫn như xưa nhưng thoáng hơn vì khoảng sân trước giờ làm nơi cô may vá, mở thông ra cả đoạn đường làng tấp nập. Tôi nhìn cô, trời, đã bao lâu rồi nhỉ? Tôi ngỡ ngàng khi nhận ra rõ rệt, nét trẻ trung ấy vẫn y như những năm tháng tôi còn bé con. Vẫn mái tóc dài mượt búi lên sau đầu, vẫn nụ cười nhẹ nhàng, e thẹn ấy. Mà khoan, hình như có một thứ đã thay đổi đi, nói đúng hơn là mất đi, đó là “đôi mắt của ngày xưa”.
Mọi người xung quanh nói tôi có thể hiểu, cảm thông cho người khác, chắc do tôi đọc hay học nhiều sách với kiến thức tâm lý lắm. Nhưng nào có phải đâu, muốn biết tâm trạng, nội tâm con người đó thế nào, nhất là những người phụ nữ, chỉ cần nhìn vào mắt họ là biết thôi! Mắt có nói dối bao giờ? Tất nhiên không phải ai cũng có đủ tinh tế để làm điều ấy, nhất là với xã hội ngày nay, khi tình cảm, cảm xúc cứ dần dần rơi rớt, bị giẫm đạp lên bởi mọi thứ bon chen, bởi những thứ công nghệ bắt con người ta sống nhanh như tên lửa. Nhưng may thay, tôi cảm ơn ông Trời đã để lại cho tôi một trái tim còn nóng hổi và chút phần tinh tế. Bởi thế dù chẳng tiếp xúc với cô Oanh một thời gian khá lâu, tôi vẫn thấy mình như quặn thắt lại khi nhìn vào đôi mắt cô. Những ngày tôi còn bé, ánh mắt ấy là ánh mắt nhẹ nhàng, dịu dàng, an yên của người đàn bà hạnh phúc. Dù cuộc sống không hẳn là dư dả, nhưng ta sẽ thấy mọi sự với cô ấy là sự đủ đầy, là nỗi niềm vui nhỏ bé của người con gái lấy chồng ở độ xuân xanh căng tràn hy vọng. Giờ đây, ánh mắt ấy vẫn phảng phất chút niềm vui khi nghe tôi chào hỏi, nhưng nó buồn quá độ. Nỗi buồn của những hàng nước mắt đã từng lăn tăn, của niềm tủi thân khi một mình thân thể bé nhỏ ấy phải cáng đáng biết bao chuyện. Là cái buồn của sự chấp nhận, chấp nhận phận mình thôi chỉ được hạnh phúc ngắn ngủi thế thôi, còn lại, nếu là đau khổ cũng đành chấp nhận. Đôi mắt ấy đã bình an, như những con sóng đã qua bao phong ba bão táp, biết rằng đời rồi sẽ bình yên, như biển xanh ngày mai rồi sẽ lặng!
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nỗ Lực Hơn Vì Người Ta Yêu, Vì Nơi Ta Muốn Đến | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






