Bắt đầu từ một kết thúc
2022-04-07 01:25
Tác giả:
Phạm Thảo Phương
blogradio.vn - Vì em vẫn nhớ bọn mình đã từng như thế, cũng đan tay, ôm nhau băng qua phố như thế, và cũng vì anh xa em vào đúng hôm mùa đông gió lạnh, vì em vẫn không thôi nghĩ về anh, nghĩ về chúng mình…
***
Tháng 3, gió lạnh và nồm ẩm,...
Cứ ngỡ rằng xuân qua, ra Giêng thì thời tiết sẽ ấm lên, bầu trời bớt xám ngắt vẻ u buồn, nhưng không, ông bà ta lại chẳng bảo: “Tháng 3, rét nàng Bân”. Nàng Bân đan áo cho chồng ngoài chiến trường, đan bằng tình yêu thương, nỗi nhớ da diết và chờ mong.
Chút rét mà ông trời vì cảm động mà “đẻ cố” đó cũng khiến người ta xuýt xoa: “Rét tháng Ba, bà già chết cóng”, nhưng cũng may nó không kéo dài quá nửa tháng, để ai yêu mùa đông sẽ cảm nhận cho hết những cái se lạnh, những cơn gió heo hút ngoài khung cửa mỗi sớm mai. Còn em, em chẳng hề thích mùa đông, em sợ mỗi chiều lủi thủi chạy xe giờ tan làm rồi thấy người ta đan tay nhau băng qua phố, em chạnh lòng mỗi khi thấy cô gái nào vòng tay ôm người yêu mình trên xe chốc chốc thẹn thùng nơi đường đông. Vì em vẫn nhớ bọn mình đã từng như thế, cũng đan tay, ôm nhau băng qua phố như thế, và cũng vì anh xa em vào đúng hôm mùa đông gió lạnh, vì em vẫn không thôi nghĩ về anh, nghĩ về chúng mình…
Người ta vẫn nói: “trăng trên trời là trăng dưới nước, người trước mặt là người trong tim”, nhưng sao giờ đây, khi anh không còn đứng trước mặt em mà em hình ảnh anh vẫn còn trong trí óc em, tim em vẫn khẽ nhói lên mỗi khi em chạy xe qua chỗ mình từng đi, mỗi ngóc ngách của thành phố này đều vương bóng anh!

Về đến căn phòng nhỏ quen thuộc cũng là lúc đồng hồ điểm 6 giờ tối, mấy nay trời nồm, nền nhà ẩm ướt làm căn phòng có cảm giác lạnh hơn. Em đốt chút nến thơm mùi hoa cỏ và bật đèn vàng để căn phòng ấm áp hơn. Chà, mùi nến thơm làm sao, mùi nhẹ nhàng thoang thoảng như có cảm giác lạc vào khu vườn quê với đủ thứ hoa cau, hoa bưởi,…
Sau bữa tối nhẹ nhàng, em mơ màng trên sofa thì bỗng bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, uể oải em rút lấy điện thoại và nhận cuộc gọi từ Mr Cat. À: “Cat” ở đây là con mèo, sở dĩ có cái tên như vậy là bởi vì đồng nghiệp của em ở cơ quan là chàng trai vô cùng yêu mèo, anh ấy yêu mèo đến mức anh ấy luôn giành trọn cuối tuần của mình để đến các trung tâm cưu mang mèo để tắm rửa, tỉa lông, cắt móng và đôi khi còn kiêm vai đỡ đẻ cho chúng. Và người ta thường nói người yêu động vật thường lương thiện, Mr Cat còn đẹp trai, lãng tử nữa cơ. Vừa hay ở độ tuổi gần như đủ đầy về tất cả, thì Mr Cat lại va phải em, một cô gái vừa mới trải qua đổ vỡ và vẫn còn lưu luyến mối tình cũ.
Mr Cat vẫn hay quan tâm em từ những ngày đầu tiên, từ những việc nhỏ nhất hàng ngày, như một người bạn, em cũng chỉ chia sẻ đúng mực. Vì em ý thức được rằng, lúc này em chưa thể sẵn sàng mở lòng, em chưa thể giành cho Mr Cat những cảm xúc trọn vẹn. Vẫn là cuộc gọi hỏi thăm từ Mr Cat, những câu chuyện ngắn hài hước khiến em phì cười. Đúng rồi Mr Cat nhẹ nhàng, lịch thiệp và vui tính thì bất cứ ai cũng sẽ thích trò chuyện với anh thôi. Mr Cat đang chinh phục em, đang quan tâm em như muốn hiểu em rõ hơn, nhưng em chưa thực sự mở lòng. Mong rằng mưa dầm sẽ thấm lâu, sự bao dung, chân thành của Mr Cat sẽ khiến em thoát khỏi quá khứ buồn bã kia, em sẽ mở lòng hơn để đón nhận Mr Cat, và thần tình yêu lại hân hoan kết duyên hai người,…
Ngoài hiên, không khí lạnh hơn, mưa cũng lún phún rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ, hương hoa đã tỏa khắp và ấm áp dễ chịu hẳn, mong em sẽ sớm vượt qua khỏi quá khứ và dần mở lòng vì cuộc sống ngoài kia vẫn còn nhiều yêu thương đang chờ đón em, qua mùa nồm ẩm, ánh nắng sẽ xuất hiện thôi! Rồi lòng em sẽ quên đi những muộn phiền xưa cũ, sẽ lại ấm áp, tâm hồn rộn ràng yêu đương cùng Mr Cat. Và rồi, tình yêu sẽ lại bắt đầu từ một kết thúc!
© Phạm Thảo Phương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chia tay không phải là mất tất cả | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







