Bạn à, hãy luôn dịu dàng với chính mình
2020-10-19 01:25
Tác giả:
Ngân Hà
blogradio.vn - Bạn à, hãy dịu dàng với chính mình một chút, yêu chiều bản thân mình một chút, đừng quá mạnh mẽ hay gồng gánh đến cứng nhắc chai sạn vì con đường bạn đang đi cũng đủ chông gai và đau khổ rồi.
***
Trong cuộc sống đầy tất bật, chẳng có ai là không một lần vấp ngã. Chúng ta đang phải chạy đua quá nhanh cùng với guồng quay thời gian, trên một con đường lắm chông gai và đầy sỏi đá. Dù cẩn thận, dè dặt từng bước một, vẫn có những mảnh sành, cây đinh rắc đầy trên đó và chực chờ đâm vào những đôi chân yếu ớt mỏng manh.
Một lần vấp ngã là một lần sai lầm, một lần tổn thương là một lầnđau đớn. Vậy tại sao không dành cho bản thân mình một chút thời gian để ngồi xuống và nghỉ ngơi, để đôi chân thương tổn kia lành lại, rồi hẵng vững vàng bước tiếp?
Sự vội vàng luôn là kẻ thù của thành công và là lưỡi đao của sai lầm. Sai sót không làm chúng ta chết đi nhưng sự vội vàng có thể làm vết rách của sự sai lầm kia lớn dần và khiến chúng ta hoàn toàn ngã gục. Hãy nhớ rằng bạn không thể chạy nhanh trên một đôi chân có thương tích, sự hối hả của bạn lúc này chỉ làm cho bạn ngã xuống nhiều hơn, thậm chí tồi tệ đến mức bạn chẳng thể đứng dậy và bước tiếp.
Bạn có nhớ khi bạn còn đi học, mỗi lần thi trượt bạn đều cần dành thời gian để học lại thay vì thi lại ngay hôm sau không? Vì sự đau đớn trong lần vấp ngã đầu tiên đã tác động đến bạn rất nhiều.
Sự vội vàng mong muốn gặt hái thành quả ngay lập tức sẽ tạo nên nhiều lỗ hổng hơn trên bài thi của bạn, bạn thậm chí sai nhiều hơn trong khi không thể chữa lại những sai sót mà bạn đã rất muốn nhanh chóng loại bỏ nó. Đó chỉ là vòng lặp luẩn quẩn đầy sự thất vọng và đau khổ, kết quả cuối cùng không có gì khác ngoài thất bại.
Sự nghỉ ngơi sau mỗi lần vấp ngã là vô cùng cần thiết. Nếu bạn không thể tự chữa khỏi vết thương hay không thể tìm được cách giải quyết những sai lầm, hãy nhờ tới sự giúp đỡ của những người xung quanh, là những người bạn tin tưởng nhất.
Dĩ nhiên người giải quyết cuối cùng, tự đứng lên và đi vẫn sẽ là bạn, không ai có thể làm thay bạn để bạn đến thành công đâu, vì ai cũng có con đường của riêng mình hết. Nhưng ngồi xuống, thật tâm muốn lắng nghe thì bạn sẽ nhận được những điều xứng đáng.
Nếu bạn còn trẻ, hãy tìm đến những người có kinh nghiệm và đã từng trải, họ đủ khả năng làm dịu đi sự bốc đồng của bạn, cũng đủ khả năng cho bạn một liều thuốc hiệu quả nhất.
Khi bạn đứng và bước đi, điểm tựa của bạn chỉ là một đôi bàn chân. Khi bạn vấp ngã và lại đứng lên, điểm tựa của bạn chỉ còn một bàn chân không có thương tích. Nhưng khi bạn ngồi xuống, điểm tựa của bạn là cả cơ thể. Vì thế, đừng quá cố gắng khi bạn không đủ khả năng, không đủ vững vàng.
Ngồi xuống vừa làm tăng cảm giác an tâm vững chãi, vừa không làm bạn đau thêm hay tiếp tục ngã xuống. Vậy tại sao không cho bản thân một chút an toàn, khi mà bạn vừa mắc sai lầm và mang trong mình đầy mặc cảm của sự thất bại.
Đừng nghe những câu động viên xáo rỗng, hãy lắng nghe chính bản thân mình, tìm điều mà bản thân muốn và thực hiện. Người ốm đâu bắt buộc phải làm việc nặng đâu nhỉ?
Vì vậy, đừng quá khắt khe với bản thân, đừng quá vội vàng muốn giật lấy thành công khi chúng ta chưa đủ sự vững chãi. Ngồi xuống một chút, bình tĩnh lại, uống một chút đồ uống yêu thích hoặc làm một vài việc nhẹ nhàng bản thân luôn thành công để động viên chính mình, gạt bỏ đi cái cảm giác mặc cảm của sự thất bại.
Hãy đừng nghĩ về sai lầm đó cho đến khi bạn cảm thấy bản thân đã đủ bình tĩnh và sẵn sàng, cho đến khi bạn không còn cảm giác sợ hãi hay muốn chối bỏ thất bại đó nữa, thì hãy dành thời gian cho nó đầy đủ, vì nó chính là bài học của bạn.
Dù có gian nan hay khó khăn, bạn cũng không được phép để bản thân lãng quên thất bại hay sai sót bạn đã tạo ra vì sự lãng quên chỉ là con dao treo bằng một sợi chỉ mỏng, nó có thể rơi xuống bất cứ lúc nào khi mà bạn không còn cẩn thận hay chú tâm đến. Cố gắng cầm lấy nó, biến nó thành vũ khí để bản thân an tâm hơn trên con đường phía trước.
Đừng vì ngại ngần tốn chút thời gian mà bắt ép bản thân mình. Bạn chữa một cái chân bị trẹo nhẹ chỉ cần nghỉ ngơi một, hai tuần nhưng để lành lặn một cái chân bị gãy phải mất cả tháng.
Tại sao cứ phải tiếc một, hai tuần để đổi lấy cả tháng thậm chí cả năm không thể đứng dậy. Thời gian là hữu hạn, nhưng không phải chỉ có một, hai phút hay một, hai ngày.
Chúng ta đều có đủ thời gian để nghỉ ngơi, để chăm sóc cho bản thân khi những cảm xúc tiêu cực tiến đến. Đặc biệt nếu bạn còn trẻ, thời gian của chúng ta là rất nhiều, cũng là khoảng thời gian thuận lợi và tươi đẹp nhất.
Đừng để thời gian quý báu ấy dành cho sự nổi nóng, vội vàng hay dành cho mặc cảm thất bại. Chậm lại một chút rồi sẵn sàng để chạy thật nhanh, còn hơn gắng gượng thêm bước nữa rồi hoàn toàn ngã quỵ.
Bạn à, hãy dịu dàng với chính mình một chút, yêu chiều bản thân mình một chút, đừng quá mạnh mẽ hay gồng gánh đến cứng nhắc chai sạn vì con đường bạn đang đi cũng đủ chông gai và đau khổ rồi.
© Ngân Hà - blogradio.vn
Xem thêm: Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.






