Phát thanh xúc cảm của bạn !

Áp lực của học sinh cuối cấp trước kỳ thi Đại học

2009-06-05 17:44

Tác giả:


Blog Việt -

Lời tác giả: Tặng em, một người em mà chị quen qua blog!

 

 Chắc em ngạc nhiên không biết vì lý do gì mà chị viết bài này. Cũng dễ hiểu thôi em ạ. Khi em có những tâm sự, khi chị cũng có những tâm sự, và chị mong là chúng ta có thể chia sẻ cùng nhau qua bài viết này. Chị hơn em hai tuổi. Chắc cũng chưa đủ lớn để có thể bảo ban em nên thế này, thế nọ. Chị chỉ có thể cho em những lời khuyên, với tư cách của một người chị  hoặc đơn giản, với tư cách của một người bạn.

Cũng sắp tới gần ngày thi đại học rồi phải không em? Tự nhiên, chị nhớ lại khoảng thời gian này, hai năm về trước. Hai năm về trước, chị cũng là một nữ sinh cuối cấp, cũng áo dài, cũng chạy nhảy, vui đùa cùng bạn bè. Hai năm về trước, chị cũng phải cắm đầu vào bài vở, cố gắng hoàn thành những kì thi trước mắt, chị biết  là chị cố gắng rất nhiều. Hai năm về trước, trên vai chị luôn mang áp lực của nhà trường, áp lực của gia đình, và áp lực của bản thân. Hai năm về trước, chị cũng cầm trên tay hồ sơ dự thi đại học,  phân vân, đắn đo và suy nghĩ… chị đã suy nghĩ rất nhiều em ạ.

Phân vân, đắn đo, suy nghĩ...khi cầm trên tay hồ sơ thi đại học - Ảnh minh họa: Gromitsen

Biết không em, đó thật sự là khoảng thời gian khó khăn với chị. Có một áp lực mà chị không thể diễn tả nên lời. Ba mẹ hi vọng vào con mình. Nhà trường, thầy cô mong đợi vào những học sinh của mình. Chị thấy kiệt sức, mệt mỏi.. chị chỉ muốn khoảng thời gian ấy trôi qua thật nhanh… chị muốn được đi chơi cùng bạn bè, chị muốn, dù chỉ một chút, cảm giác thoải mái và dễ chịu. Chị biết chứ, không chỉ riêng em, mà phần lớn những học sinh cuối cấp như em đều mang trên mình nhiều áp lực. Áp lực đó không hề nhỏ chút nào. Nhưng tin chị đi, mọi việc sẽ ổn cả thôi em ạ. Bây giờ nhìn lại, và vì chị là một người đi trước, chị mong em xem khoảng thời gian này là thử thách lớn lao của cuộc đời em.

Ngày ấy, chị đăng ký và đậu vào một ngành, theo rất nhiều người, là ngành không có tương lai: ngành bác sĩ thú y. Khi đăng ký dự thi,

chị đã vấp phải sự phản đối của gia đình. Khi quyết định theo học, chị càng vấp phải sự phản đối mãnh liệt hơn của dòng họ. Họ ngỡ ngàng, ngạc nhiên, tức giận…

Người ta hỏi chị:

 

 
- Sao lại chọn ngành đó mà không học y khoa và chữa trị cho con người?


- Sao con gái mà lại chọn một ngành vất vả như thế?


- Sao không chọn làm ngân hàng để được ngồi phòng máy lạnh? Sao không chọn nghề giáo để được mặc áo dài đẹp? Sao không chọn ngành nào mà đi làm được mặc đồng phục đẹp, được đi đây đi đó?...Sao….

Ảnh minh họa: ChibiCharm
Cũng dễ hiểu sao nhiều người lại hỏi chị những câu hỏi đó. Vì người ta có quyền thắc mắc, và chị thấy mình cần phải trả lời những thắc mắc đó. Chị không chọn ngành y vì nhiều lý do. Vì chị học chưa đủ giỏi để đậu vào, vì sức chị chưa tới, vì chị chưa có can đảm, và vì… chị không thể trở thành một bác sĩ không yêu nghề. Chị chọn ngành nghề này, âu cũng là duyên số. Chị yêu động vật, chị thích ngắm chúng, và chị buồn khi thấy chúng bị bệnh. Chị muốn tự tay mình chữa trị cho chúng, với chị, đó là những người bạn rất đáng yêu mà lúc nào cũng kề bên chị. Vất vả thật đấy, nhưng chị sẽ xem thời gian học tập là khoảng thời gian để rèn luyện bản thân mình. Chị tin mình làm được. Chị không chọn những ngành khác, bởi vì chị là chính chị. Chị không đi theo xu hướng thị trường, là phải học ngành này mới là ngành “hot”.

Có buồn không em, khi chị cũng học về y, có điều, đối tượng chữa trị không phải là con người.

Có buồn không em, khi chị cũng khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, khi tốt nghiệp cũng nhận bằng “bác sĩ”, nhưng người ta thì ít ai gọi mình là “bác sĩ”. Đấy là không kể tới những cái nhìn chế giễu, những con mắt khinh thường của người khác vì trong mắt họ, bác sĩ là những người học y khoa.

Buồn chứ em, thật sự rất buồn.. Nhưng một khi đã quyết đinh, chị sẽ cố gắng để vượt qua và hoàn thành tốt.

Bây giờ, khi đã là sinh viên trên giảng đường đại học, chị cảm thấy không có gì phải hối tiếc vì những gì đã qua. Chị có những người bạn tốt, có những người bạn có cùng sở thích và lòng yêu nghề. Chị biết mình đã không hề sai với chọn lựa này. Chị sống vì bản thân mình, nên chị sẽ đưa ra quyết định tốt cho bản thân mình.

Chỉ cần cố gắng vì chính bản thân mình thì kết quả có như thế nào, em cũng không buồn và hối tiếc - Ảnh minh họa: phenomdesi

Em ạ! Dù cho có nhiều ý kiến trái ngược nhau. Dù cho có nhiều lời dị nghị. Dù cho những việc mình làm có ít người ủng hộ. Chị mong em, chỉ cần, chỉ cần thôi nhé, cố gắng hết sức mình để sau này em không phải hối hận khi nhìn lại quá khứ. Chỉ cần em cố gắng vì chính em, thì kết quả có như thế nào, em cũng không nên buồn và hối tiếc..


Biết vì sao không em? Vì em phải hiểu, có kết quả đó vì em chỉ làm những việc trong khả năng của mình. Đừng nghĩ em thua người khác, cũng đừng nghĩ em học không giỏi bằng người ta. Mọi so sánh đều khập khiễng em ạ. Em hãy nghĩ, làm cách nào để thực hiện những ước mơ của bản thân mình.

Thi đại học không chỉ có một năm, và đậu đại học không phải là tất cả. Quan trọng là sau này ra đời, em sống và làm việc như khóc bao nhiêu lần, tốn bao nhiêu nước mắt, bỏ bao nhiêu bữa ăn và phải mạnh mẽ thế nào để vượt qua.

 

Chị không mong em trải qua như chị. Chị chỉ mong em suy nghĩ và hành động thật sáng suốt. Nhớ, ý kiến của mọi người chỉ để em tham khảo, chứ không bắt em nghe theo.

 

Và chị mong, em luôn luôn sống thật với lòng mình. Chị làm được những điều ấy, vì chị tin bản thân. Chị mong em cũng làm được, cứ tin rồi sẽ làm được.

Em của chị!

Chọn nghề cũng là chọn tương lai. Tương lai đó có niềm hạnh phúc, có niềm tin và hi vọng cho cả em, cả chị, và với tất cả mọi người.

Chúc cho em luôn sống tốt, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Mọi điều tốt lành sẽ đến với em và với tất cả mọi người.

  • Gửi từ Blogger Mashimay: “Tớ thích nắm giữ hạnh phúc của mình, hơn là với tay đến một thứ hạnh phúc mơ hồ”.

Bài cùng tác giả

Em đã là của người khác trước khi là của anh

Vì tớ không tầm thường

Có lẽ cậu đã quên

Bài liên quan:

Tạm biệt nhé... tiết học cuối cùng

Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé!

Tuổi 18 và những ngày chờ điểm thi đại học

Niềm đam mê và cánh cửa trường Đại Học

  • Ý kiến của bạn đọc:

Ho ten: Nguyễn Thị Ngọc Mai
Dia chi: số 1 ngõ 233 Minh Khai Hà Nội
E-mail: maimeo2301@zing.vn
So dien thoai: 01689962637
Tieu de: Đại học
Noi dung: Thi đại học không chỉ có một năm, và đậu đại học không phải là tất cả. Quan trọng là sau này ra đời, em sống và làm việc như khóc bao nhiêu lần, tốn bao nhiêu nước mắt, bỏ bao nhiêu bữa ăn và phải mạnh mẽ thế nào để vượt qua. Em thích nhất câu nói này của chị bởi em cũng là 1 sinh viên năm 1. Năm ngoái em cũng từng có lúc khó khăn như vậy.

Ho ten: da quy
Dia chi: HN
E-mail: snowangel_23603@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: Đâu là đường đi???
Noi dung: Mình khâm phục lựa chọn của bạn, bạn đã làm những gì bạn thích, bạn thấy thoải mái. mình cũng đang lựa chọn tương lai của mình. ko phải là chọn nghề mà là chọn nơi làm việc, Một công việc tốt và ổn định cách nhà mình 1500km và 1 công việc do mình tự xin, tự quyết định cách nhà mình 170km. Tâm trạng mình rối bời bởi các lựa chọn, không phải chỉ là do khoảng cách mà ở mỗi quết định đều chứa đựơc và mất mà mình phải tự chọn. Mình đang chênh vênh và vô định trong cuộc sống của chính mình...?

Ho ten: Lê Tân Cương
Dia chi: 99 Tổ 7 Cự Khối Long Biên Hà Nội
E-mail: letancuong2110@yahoo.com
So dien thoai: 0909355988
Tieu de: Đại học ?
Noi dung: Bạn đã đúng ! mình đã chịu áp lực rất nặng trong thời gian cuối lớp 12 ! Gia đình ai cũng muốn mình đỗ trường này trường kia ! Hic Tui nhiên chẳng ai nghĩ mình thích gì ? Mình chán nản khi trượt đại học khi mà mình không cố.

Ho ten: Nguyễn mai duyên
Dia chi: Pleiku, gia lai
E-mail: meocon_dangyeu_nclc@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: cảm ơn chị
Noi dung: đọc đề em đã thấy quen quen. Và khi đọc dòng đầu tiên thì em đã biết là của chị rồi. đây là lần thứ 2 em đọc nó nhưng em vẫn rất vui vì chị đã dành cho em những sự quan tâm thật tuyệt vời. Em đang trải qua kì thi tốt nghiệp cực kì căng thẳng. Em đang cố gắng hết sức mình. Em sợ lắm chứ, vì có ai mà ko căng thẳng trước kì thi quan trọng của cuộc đời mình đâu chị. Em hy vọng em sẽ làm tốt, và nếu như em ko đạt được ước mơ của mình, em sẽ cố vượt qua. Cảm ơn chị nhiều lắm.

Ho ten: ngọc ngân
Dia chi: hcmc
E-mail: nngan13062005@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: cảm ơn chị ^^
Noi dung: em cũng giống như vậy đó, năm nay e thi thú y trường nông lâm, cung gặp nhìu sự phân đối từ gia đình. có đôi lúc e cugnx mún chùng bước ,mún chọn ngành khác, nhwung khi đọc những dòng của chị viết e càng vững tin vào bản thân e hơn, cảm ơn chị vì bài viết, nếu có thể chị cho e làm quen nha ^^. ID Y! của e nè nngan13062005

Ho ten: ngọc ngân
Dia chi: hcmc
E-mail: nngan13062005@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: cảm ơn chị ^^
Noi dung: em cũng giống như vậy đó, năm nay e thi thú y trường nông lâm, cung gặp nhìu sự phản đối từ gia đình. có đôi lúc e cung muốn chùng bước, mún chọn ngành khác, nhưng khi đọc những dòng của chị viết e càng vững tin vào bản thân e hơn, cảm ơn chị vì bài viết, nếu có thể chị cho e làm quen nha ^^. ID Y! của e nè nngan13062005

Ho ten: v_khoi
Dia chi: thái bình
E-mail: v_khoi@ymail.com
So dien thoai:
Tieu de: Đại học? tuy quan trọng nhưng đó ko phải là con đường duy nhất!!
Noi dung: Trước ngưỡng cửa quan trọng này theo mình có rất nhiều con đường cho bạn lựa chọn;Hãy lựa chọn lấy một con đường đi mà ở đó có sự đam mê,nhiệt huyết của bạn.Mình tin bạn sẽ thành công với nó và quan trọng là khi nhìn lại bạn sẽ ko hối hận với sự lựa chọn của mình.Chúc các bạn thành công!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

back to top