Anh không những là một người anh mà còn là một người thầy
2021-12-26 01:30
Tác giả:
TH
blogradio.vn - Đã có một người lướt qua đời tôi và để lại cho tôi những ấn tượng, những kỉ niệm đẹp như vậy đấy. Anh không những là một người anh mà còn là một người thầy. Anh giúp tôi nhận ra rằng trên thế giới này vẫn có rất nhiều người không nhất thiết phải có sự cuốn hút bằng ngoại hình xinh đẹp mà sự cuốn hút bằng tấm lòng, trái tim và bằng khí chất bên trong mới là sự cuốn hút mạnh mẽ và sâu sắc nhất.
***
Trong cuộc đời của mỗi người, chắc hẳn ai rồi cũng sẽ phải trải qua vài cuộc gặp gỡ và chia ly, để rồi khi nhìn lại ta mới nhận ra rằng đã từng có những người đi qua đời ta đọng lại cho ta những kí ức mà cả đời này ta khó có thể quên được.
Tôi tin chắc là ai trong chúng ta cũng đều yêu cái đẹp, vậy nên đôi khi trên đường đời tấp nập chúng ta vô tình bắt gặp một người mà ấn tượng của người đó đã để lại cho ta khiến ta mãi vương vấn, luyến lưu, nó chỉ đơn giản là một ánh mắt, một hàng mi hay là một nụ cười. Vậy nên mới có ai đó đã nói rằng “Uống nhầm một ánh mắt cơn say theo cả đời, thương thầm một nụ cười cả một đời phiêu lãng”. Và cũng đã có người từng đi qua đời tôi như vậy đấy.
Đó là một ngày hè năm tôi 17 tuổi, khi ánh nắng chói chang chiếu rọi lên những đóa hoa phượng vĩ trên sân trường đỏ rực, khi tiếng ve đã kêu râm rang và tiếng trống tan trường vang lên báo hiệu một năm học nữa của tôi đã kết thúc. Tôi và lũ bạn vô cùng phấn khởi vừa đi về lớp vừa bàn luận lên kế hoạch cho kì nghỉ hè sắp tới thì “ầm”.
Vì mải hăng say nói chuyện không nhìn đường mà tôi đã vô tình va đầu vào bờ vai rất rộng của anh khiến cho tập giấy mà anh cầm trên tay bay hết lên không trung và rơi tung tóe khắp phía. Nhưng anh chẳng quan tâm hay trách móc tôi đi không nhìn đường mà quay bóng người cao ráo đầy vạm vỡ của mình sang hỏi tôi “Em không sao chứ”. Không sao”, tôi vừa nói vừa ngước mắt lên nhìn anh. Những giọt mồ hôi chảy từ những kẻ tóc ngắn khoảng chừng ba phân xuống vầng tráng cao cao rồi đọng lại trên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt một mí cùng sống mũi thấp lẹt tẹt nhìn thì anh cũng chẳng mấy điển trai nhưng tổng quan khuôn mặt thì lại rất hài hòa và đâu nó thoắt ẩn thoắt hiện lên một rất nét duyên.
“Lần sau nhớ đi đứng cẩn thận nha” giọng anh vang lên khá trầm ấm cùng một nụ cười hiền hòa trên đôi môi đầy đặn của anh trong phút chốc làm tôi cảm thấy cái gắt nắng chói chang của mùa hè cũng trở nên dịu nhẹ. Nói xong anh cúi người xuống nhặt lại những mảnh rơi trên đất, tôi theo quán tính cũng cuối người xuống nhặt với anh đã vô tình thấy và đọc lên dòng chữ trên tờ quảng cáo “Câu lạc bộ chong chóng xanh”. Anh cười và nói “Đúng vậy, câu lạc bộ của anh đang cần tuyển thêm thành viên để làm tình nguyện trong hè này, nếu được thì em hãy đăng kí nhé”. Nói rồi anh để lại cho tôi một tờ phiếu điền thông tin và bỏ đi. Hôm đó tôi về nhà suy nghĩ cả đêm và quyết định tham gia.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là như vậy đấy, nhưng nó đã theo sâu tôi cho đến tận bây giờ không phải là bởi vì ngoại hình đẹp đẽ, nụ cười thân thiện hay giọng nói trầm ấm mà là cách anh đối nhân xử thế , sự nhiệt huyết, và trái tim đầy nhân ái của mình. Anh đã cho tôi học hỏi và giác ngộ ra rất nhiều điều trong cuộc sống, là người đã tạo nền móng cho một cô bé ngây ngô như tôi bước ra xã hội.
Trong một lần, câu lạc bộ chúng tôi đi phát cơm tình nguyện cho những người lao động nghèo, dưới cái nắng gắt của mùa hè ai nấy cũng đều cảm thấy thấm mệt và bức bối. Bỗng dưng có một chú công nhân đã lại và quát chúng tôi “Sao mà tụi bây làm việc chậm thế, không biết nhanh tay nhanh chân lên à”. Lúc đó tôi thật sự đã nổi đóa, tôi nghĩ tôi là đang đi làm tình nguyện chứ không phải làm công ăn lương cho chú mà chú phải quát tôi như vậy.
Tôi đang định quát lại thì có một bàn tay phía sau đẩy tôi sang một bên và ngăn tôi lại, anh đáp với chú “Dạ chú thông cảm cho chúng con, tại đông người quá nên chúng con có hơi chậm mong chú bỏ qua”. Trong phút chốc ông chú khó tính đó cũng trở nên dịu dàng lại và đi chỗ khác.
Anh phân tích sự việc cho tôi nếu lúc đó tôi mà quát lại thì sự việc nhỏ đó sẽ trở nên to và có khi là đi xa hơn nữa, hơn nữa mọi người xung quanh nhìn vào sẽ thấy tôi là một đứa nhỏ vô phép tắc, hơn nữa anh nói với tôi khi làm tình nguyện là phải cho người khác cảm nhận được tấm lòng cho đi của chúng ta. Anh còn tiếp tục giúp tôi nhìn nhận vấn đề là những người lao động nghèo họ phải làm dưới cái trời nắng gắt cả buổi nên khi được nghỉ ngơi họ sẽ rất trân trọng những giờ khắc ngắn ngủi đó nên họ chỉ vì quá nôn nóng mới hành xử như vậy.
Anh bảo “Cuộc sống đôi khi chúng ta phải nhìn nhận một sự việc nào đó không phải là bằng mắt mà là bằng trái tim, có những sự việc không phải cứ mắt thấy tai nghe là sẽ nhìn thấu”. Qua lần đó tôi quả thực đã học được một bài học, người xưa có câu “Khôn chẳng qua lẽ, khỏe chẳng qua lời” thật đúng là như vậy. Tôi vô thức theo nhìn người đàn ông mặt mày sáng sủa và có khuôn miệng lúc nào cũng như đang mỉm cười này đang thăm hỏi mọi người xung quanh trong phút chốc tôi cảm thấy rất ấm áp.
Đêm đó chúng câu lạc bộ chúng tôi có một tiết mục biểu diễn để quyên góp quỹ ủng hộ trẻ em nghèo, sắp đến lượt lên sân khấu thì chẳng may chiếc váy của tôi vướng phải một cành cây và rách một vệt dài. Tôi bỗng trở nên luốn cuống và nháo nhào lên nước mắt dưới hàng mi như sắp chực tuông ra, anh nhìn thấy liền an ủi tôi bình tĩnh rồi vội vàng chạy đi mượn kim chỉ khâu lại, nhìn đôi bàn tay anh thô ráp mà nhanh nhẹn đang thoăn thoắt khâu lại vệt rách cho tôi làm tôi liên tưởng đến bàn tay mẹ.
Anh đã dạy cho tôi dù có xảy ra chuyện gì cũng phải thật bình tĩnh mới giải quyết được vấn đề, khóc sẽ không làm nên chuyện. Tôi cảm nhận trong thế giới đen kịt của tôi lúc này bỗng xuất hiện một vầng hào quang ngũ sắc, anh đứng ở giữa những dải ánh sáng vụn vặt, đôi mắt sáng ngời, nụ cười ôn hòa ấm áp, cực kỳ cuốn hút.
Đã có một người lướt qua đời tôi và để lại cho tôi những ấn tượng, những kỉ niệm đẹp như vậy đấy. Anh không những là một người anh mà còn là một người thầy. Anh giúp tôi nhận ra rằng trên thế giới này vẫn có rất nhiều người không nhất thiết phải có sự cuốn hút bằng ngoại hình xinh đẹp mà sự cuốn hút bằng tấm lòng, trái tim và bằng khí chất bên trong mới là sự cuốn hút mạnh mẽ và sâu sắc nhất.
© TH - blogradio.vn
Xem thêm: Thanh xuân ta bỏ lỡ một người rồi lại ước giá như | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?





