Sài Gòn những chiều mưa bất chợt
2014-12-12 01:00
Tác giả:
Sài Gòn – lặng lẽ một chiều cuối tháng 10 …
Nắng đã tắt trên những con đường dài của thành thị đông đúc – những tia nắng chiều yếu dần và khẽ hòa mình vào dòng người đông đúc. Sài Gòn là thế - một dòng chảy không khi nào dừng lại – con người luôn chạy theo một nhịp sống hối hả, và dường như chính sự hối hả đó khiến cách nhìn nhận về cuộc sống của mỗi người cũng khác nhau. Nhưng đâu đó, giấu mình dưới sự nhộn nhịp thành thị, vẫn có những con người sống lặng lẽ, âm thầm. Cũng như bao người khác, họ vẫn sống, vẫn tồn tại, nhưng chỉ có một điều khác biệt – đó là chọn cho mình một cuộc sống nhẹ nhàng, không bon chen với cuộc đời đầy cạm bẫy xung quanh. Sài Gòn – nơi đô thị hào nhoáng – có nhiều khi ta không nhận ra chính mình đang thay đổi. Có khi nào ta đứng lại, khẽ nhắm mắt và cảm nhận những gì đã xảy ra xung quanh chưa? Sài Gòn – đẹp bởi những thứ phồn hoa bề ngoài, nhưng ta có nhìn ra những thứ còn đẹp hơn ẩn sâu bên trong nó? Hay là nó chỉ gọi là đẹp bởi cái hoa lệ mà ta nhìn thấy bằng đôi mắt?

Nắng đã tắt trên những con đường dài của thành thị đông đúc, và đâu đó bỗng nhiên lại xuất hiện những con mưa bất ngờ. Những hạt mưa buông mình mạnh mẽ xuống mặt đất, dường như chúng cũng muốn cảm nhận cái guồng quay nhộn nhịp trên các con phố của Sài Gòn. Mưa đến bất ngờ, rồi cũng bất ngờ ra đi. Nhưng chính trong những cơn mưa đó, con người cảm thấy cuộc sống của mình như dịu đi. Một phần bởi mưa làm dịu đi cái nóng oi ả của xung quanh, và cũng một phần, khi lặng nhìn những hạt mưa rơi thì trong tâm trí mỗi người sẽ có những cảm xúc khác nhau. Nhưng chung qui lại, đó là sự lắng đọng. Lắng đọng về những gì đã xảy ra, lắng đọng bởi những thứ ghi dấu ấn trong tâm trí của mình. Và có một điều ai cũng có thể nhận ra - ở một nơi càng đông đúc, càng tấp nập, những con người luôn gồng mình “tươi cười” với cái guồng quay nhộn nhịp đó, thì khi nhìn mưa, họ mới là người cảm thấy cô đơn nhất.
Đó chính là những gì mà Sài Gòn đã mang lại. Sài Gòn mang lại cho ta nhiều xúc cảm. Con người Sài Gòn cũng vậy. Có những con người sống một cuộc sống năng động, bon chen như những gì mà chúng ta nhìn thấy hằng ngày. Một cuộc sống lúc nào cũng tuân theo một nhịp điệu nhanh, và liền mạch – tất cả những điều đó ta có thể ví như cái nắng Sài Gòn – nóng bỏng, và khiến người khác phải vận động một cách nhanh nhẹn để không phải bị cái nắng nóng thiêu đốt. Nhưng cũng có những con người lại chọn cho mình một cách sống sâu sắc, sống với sự cảm nhận về xung quanh. Sống với một cuộc sống đơn giản, lắng đọng nhưng không phải là “khờ dại” – họ vẫn sáng tạo, vẫn năng động để tồn tại trong cái sôi động của Sài Gòn – nhưng lại có một cái nhìn về cuộc sống với cái nhìn tươi đẹp và tình cảm hơn – tất cả những điều đó ta có thể ví như cơn mưa Sài Gòn – mưa đến cũng là lúc bao cảm xúc ùa về - đặc biệt là lúc ngồi lặng lẽ ở một quán café – một góc phố - nhâm nhi một tách café – và nghĩ về những thứ khiến họ phải suy nghĩ…
Gửi Sài Gòn những chiều mưa bất chợt…
- Hương Trang
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.


