Xuân này con sẽ về với mẹ
2014-01-21 01:00
Tác giả:
Tôi lên Sài Gòn gần hai năm, tết năm ngoái là cái tết đầu tiên ở xa về nên lòng cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa có chút gì là lạ. Chắc có lẽ vì xa quê nên nhìn tất cả thay đổi nhưng niềm vui thì nhân đôi khi bên gia đình.
Tôi biết mình may mắn khi sinh ra trong gia đình tuy không khá giả nhưng vẫn đủ no đủ ấm, ba mẹ yêu thương và luôn chăm sóc các con tận tụy. Đôi lúc thấy ba mẹ làm việc cực nhọc, tôi lại thấy có gì đó đau nhói và thương biết bao.
Vì muốn chúng tôi vui nên cứ mỗi năm Tết đến, ba mẹ phải dành dụm để có đủ khoản tiền cho hai anh em tôi mua đồ Tết. Mỗi món đồ là chất chứa tất cả mồ hôi nước mắt của ba mẹ và tình yêu thương không gì sánh nổi.

Ảnh minh họa
Khoảng độ 25 Tết, hai mẹ con đi chợ mua đồ về nấu để đưa ông bà, tất cả món đều do mẹ nấu, tôi chỉ phụ được phần rửa và dọn ra bàn. Đôi lúc mẹ nhờ tôi canh lửa hay sơ chế thức ăn, song tôi hậu đậu thế nào làm hỏng cả món ăn khiến mẹ bực mình. Mỗi lần thế, tôi lại chạy ra trước nhà phụ ba vì sợ nhìn thấy mẹ đang giận. Tới phần dọn ra bàn cúng, mẹ gọi tôi vào chuẩn bị chén đũa, còn phần đồ ăn thì mẹ đã để sẵn, tôi chỉ việc bưng ra. Mãi mà tôi chẳng học được bí quyết để nấu ngon như mẹ. Món mẹ nấu lúc nào cũng tuyệt vời với tôi!
Ngày 26, 27 Tết, tôi ở nhà dọn dẹp đồ đạc với mẹ, đem lịch cũ xuống và treo lịch mới lên. Hai mẹ con phải mất cả buổi chiều để đem những tấm lịch mới treo hai bên nhà. Mẹ đứng dưới chuyền lịch, tôi đứng trên ghế cao treo lịch lên.
Khi thiếu chỗ treo hay đinh treo bị gãy thì tôi phải đóng thêm đinh. Mẹ phải giữ ghế còn tôi cố gắng đứng vững mới đóng được đinh vào tường. Nhưng cũng khó lắm vì giữa chỗ ghế với vách nhà có khoảng cách vì có cái tủ chặn lại nên hay bị chệch hướng đóng nên tôi cứ đóng vào tay liên tiếp.
Nhiều lúc lịch treo lên rồi lại rớt xuống vì đinh đóng không chắc chắn. Tôi nhớ những năm trước người đóng đinh treo lịch là mẹ, tôi đứng bên dưới nhưng cảm thấy xót xa khi mỗi lần đóng trúng vào tay, nhưng mẹ vẫn quyết làm cho xong. Bây giờ, khi chính mình làm công việc của mẹ tôi mới cảm nhận được hết những hi sinh của mẹ cho gia đình.
Tối đến thì mỗi người một việc, việc của tôi là trang trí cây mai, nhìn hoa mai sắc vàng thắm, tôi cầu mong may mắn sẽ luôn đến với gia đình mình.
Tôi thích làm mứt Tết nên cứ hăm hở mua vật liệu về làm dù chỉ mới biết sơ sơ cách làm. Mỗi lần tôi làm mứt là mẹ cảm thấy không an tâm, đang làm việc nhà mà mẹ cứ đi xuống bếp xem tôi làm thế nào, nếu thấy không đúng thì mẹ sẽ chỉ thêm. Cứ có mẹ thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp! Sau mỗi lần thử mứt tôi làm, mẹ lại nhận xét và dạy thêm cách làm tốt hơn.
Phần dọn dẹp trang trí nhà cửa đã có ba và anh Hai lo, còn hai mẹ con đêm giao thừa lại cùng nhau đi chợ đêm. Khung cảnh chợ đêm thật ấm áp, đèn đường sáng trong cảnh đêm. Đi bên mẹ, lòng nghe hạnh phúc biết bao. Mẹ và tôi mua thêm mấy món trái cây, mứt để cho ba bữa Tết.
Tôi muốn dẫn mẹ đi chợ để mẹ không làm việc nữa, để mẹ cảm nhận được niềm vui của mùa xuân đang đến với mọi nơi. Vậy mà về đến nhà là mẹ lại lao vào những việc đang còn dang dở cuối năm: mẹ nấu thêm thịt kho, lấy tất cả đồ dùng xung quanh bếp đổ cho đầy, đem những cái mới đặt lên, mong sang năm mới nhà mình tất cả sẽ được đong đầy, no ấm.
Khi công việc xong thì cũng sắp đến Giao Thừa, mẹ hoàn tất công việc và đi vào phòng ngủ, còn tôi ra xem bắn pháo hoa trên tivi với ba, việc cúng giao thừa thì ba lo. Năm nào cũng thế, cứ gần giao thừa khi xong công việc nhà là mẹ đi ngủ, chưa năm nào tôi thấy mẹ đón giao thừa. Tôi cứ tưởng vì làm việc mệt quá nên mẹ phải ngủ. Nhưng giờ tôi mới biết mẹ vào phòng nhưng mẹ nào có ngủ, mẹ vẫn thức đến qua giao thừa, mẹ vẫn đón giao thừa trong thầm lặng như thế sao?
Trong ba ngày Tết, tối nào tới giờ phát cải lương trên truyền hình là hai mẹ con đã có mặt trước tivi để đón xem, cùng nhâm nhi ly trà tết và bàn luận nội dung vở cải lương.
Thế đó, những ngày Tết sum vầy vui vẻ rồi cũng qua mau, tôi lại lên Sài Gòn tiếp tục việc học. Tôi cứ mong sao thời gian dừng lại để tôi được bên gia đình.
Hôm nay nghe gió xuân về, tôi lại muốn thời gian đến nhanh.
Nhớ lắm những ngày Tết bên bữa cơm gia đình được ăn món mẹ nấu. Nhớ những ngày đi chợ Tết cùng mẹ. Nhớ những buổi tối ngồi bên mẹ xem cải lương. Nhớ những lần nhìn mẹ luôn bận rộn với việc nhà những ngày giáp Tết…
Xuân bên mẹ, xuân có mẹ. Ngay lúc này lòng tôi muốn nói: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm và yêu mẹ rất nhiều! Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con”.
• Gửi từ Panda Ánh Thư
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!



