Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xôn xao tán bàng

2011-04-25 16:46

Tác giả:


Blog Việt


Giữa thành phố phương Nam, tôi gặp học sinh cũ. Tôi không nhớ gì về em, vì lớp đó tôi dạy mà không chủ nhiệm, và lâu quá rồi, đã hai mươi năm. Em nói nhớ hình ảnh của cô tóc ngang vai, ôm cặp sách đứng dưới gốc bàng ở sân trường. “Trường mình có rất nhiều cây bàng. Những cây bàng thân gốc xù xì tỏa bóng mát khắp cả sân”. Tôi lặng người. Mái trường thị xã quê hương là nơi tôi gắn bó qua ba năm là học sinh, mấy năm làm cô giáo trước khi rời xa. Hình ảnh đau đáu nhất trong tôi về mái trường cũ luôn là những cây bàng thân gốc xù xì ấy. Vậy là không chỉ mình tôi, còn bao lớp người từ mái trường ấy ra đi, nhớ về trường cũ cũng rợp lòng bởi tán lá bàng…

Mùa này, những cây bàng bắt đầu rụng lá… Dường như việc rụng lá ấy đã được cây âm thầm chuẩn bị từ cuối mùa thu rồi. Cuối thu, lá bàng đã xanh đến hết lòng. Những làn gió se se nhè nhẹ lướt về trên vòm cây như người bạn thân nhắc nhở nhau: Đã sắp đến lúc rồi! Lá bàng âm thầm dồn hết nhựa cho những cành những cội. Từng phiến lá gấp gáp vắt kiệt sinh lực để đến lúc mệt mỏi chuyển dần từ xanh thẫm đến phai vàng. Nhưng phiến lá vẫn xòe rộng, không quăn queo mệt mỏi để thân cành không nghi ngại, yên tâm mà trữ dòng nhựa quý. Rồi đến lúc cảm thấy công việc sắp xong, khi những đợt gió mùa đầu tiên ào ào thênh thang chạy tới sân trường, những phiến lá không gắng gượng che dấu được nữa, chỉ qua một đêm, vòm lá chuyển thành đỏ ối. Ngày nào cũng đến trường mà có khi ngỡ ngàng nhận thấy: chỉ qua một đêm mà cây bàng thành một vầng lửa đỏ. Rồi cũng nhanh lắm, những chiếc lá đỏ bắt đầu lìa cành xao xác, những đợt gió mùa về giúp công việc xong nhanh hơn, đỡ kéo dài sự lưu luyến tiếc thương. Dưới gốc cây là một tấm thảm màu sắc nóng, đỏ vàng mãnh liệt, xạc xào khi gió quẩn hay bước chân học trò hối hả lướt qua. Thẫn thờ nâng một tấm lá mới rụng, tôi ngắm màu đỏ pha vàng, từng gân lá còn tươi hay một lỗ kiến đục lơm nhơm. Sáng thứ hai, chào cờ đầu tuần, cô trò ấm áp trong khăn áo, ngỡ ngàng nhìn cây bàng như đang ngơ ngác trơ trụi, nhớ thương tán lá đã lìa cành. Sân trường như sáng hơn ra, nền trời xám bạc như kéo gần xuống. Và tôi biết mùa đông đã về.

Mùa đông, gốc bàng xù xì khô khốc. Cành vặn vẹo chống trọi với mưa rét. Cô trò giờ ra chơi cũng quây quần trong phòng đóng kín cửa, ít ai còn đá cầu, thả bộ ngoài sân. Chỉ còn gió, từng đợt gió ào ạt quấn quít cùng cây cành. Không còn lá, không còn quang hợp, cây bàng vẫn nhẫn nại sống vì dòng nhựa nóng vẫn âm thầm chảy trong từng mạch cây thớ vỏ, dòng nhựa mà lá đã chắt chiu suốt những tháng xuân hè…

Ảnh minh họa

Tết vừa qua, những giọt mưa phùn đầu tiên bắt đầu phơ phất, mảnh mang nhẹ nhàng bám trên mái tóc ai như thân ái làm quen. Hơi xuân ấm nghe thoảng như một làn hương nhẹ. Mưa xuân, làn mưa nhẹ nhàng làm cảnh vật như mờ đi, ướt át và ấm áp. Những dòng nước nhỏ bắt dầu lấp lánh những thân bàng, làm dịu đi những vết nứt nẻ ở vỏ cây. Cây bàng như lặng lẽ chuẩn bị cho cuộc hồi sinh. Rễ hối hả, thân cành hối hả chuyển nhựa từ lòng đất ấm ngược lại mỗi đầu cành. Bí mật thôi nhé, lặng thầm thôi nhé, em có thấy không, những cành khô đen như tròn hơn ra, căng hơn ra đấy! Ấm thật rồi đấy, mưa xuân phới phới rồi đấy - gió lại thầm thì nhắc thoảng. Tiếng trống trường mùa xuân cũng vui hơn, cô trò đã gỡ dần áo ấm, có lời hẹn nhau ngày nghỉ đi hội chùa Hương. Và một ngày mưa xuân ấm, đầu mỗi nhánh cành bừng lên những ngọn lửa nhỏ!

Không loài cây nào nẩy chồi đẹp hơn những chồi bàng xuân! Em ngắm kỹ không: Tất cả mọi chồi non đều vươn thẳng lên trời như những ngọn nến. Mỗi búp lá màu đỏ đồng mập mạp bụ bẫm như hình ngọn lửa, lớp lông tơ còn đẫm những bụi mưa xuân. Dường như được chuẩn bị kỹ lắm rồi nên lúc búp lá nhú ra là cả cây bàng như bừng dậy. Cả tàn cây như được thắp sáng bởi hàng ngàn ngọn lửa đỏ, rừng rực cuộc hồi sinh. Búp lớn dậy nhanh không ngờ, những chiếc lá bắt đầu xòe như ngọn lửa bốc cháy, bóng ngời mỡ màng ngỡ như niềm vui bật lên thành tiếng lách tách. Rồi khắp cành khắp ngọn, lá xanh mướt dần lên, xòe hết lòng, hả hê như reo mừng. Chẳng mấy chốc, mỗi tán bàng đã thành một vòm cây xanh mướt mát. Lá xòe rộng vẫy gọi những trận đá cầu, nhảy dây… Đám học sinh cuối cấp nhìn lên vòm xanh, ánh mắt đã có chút bâng khuâng. Gió mát xào xạc đùa vui với tán lá như cũng tươi lành hơn. Cô giáo trẻ ôm cặp đứng dưới gốc bàng, nhìn học sinh, lòng thấy chợt tha thiết thương yêu…

Sân trường nào bên những cây bàng cũng có phượng. Mùa thi đến những cây phượng chợt thành loài cây của tuổi học trò. So với những gốc bàng xù xì thì những cây phượng như đỏng đảnh yểu điệu hơn. Ngay cả từ cách bung hoa thật ấn tượng Mải học hành thi cử, em đâu có để ý phượng làm nụ từ bao giờ. Những chùm nụ cũng màu xanh non thế ai mà chăm chú nhìn để nhận ra. Rồi bỗng chốc lại nở bung đỏ chói lọi, để ai cũng ngỡ ngàng ngẩn ngơ. Và cùng với màu đỏ ấy là những lo lắng bộn bề thi cử, là nhoi nhói xót lòng bởi nhắc tới sự chia tay… Vì thế mà tôi không thích phượng như bàng.

Mùa thi, bàng lặng lẽ giúp em bình tâm hơn khi nhìn lên vòm cây xanh mát yên bình. Chiều hè ngồi dưới gốc bàng ôn bài, em có chợt nhận ra màu trắng ngà của thảm hoa bàng rụng? Ngẩn ngơ nhìn lên, ơi kìa, bàng đang mỉm cười rung rung những chùm hoa dài dài có những bông hoa nở tua tủa làm cả chùm như con sâu róm. Nhẹ nhàng rón rén nâng một chiếc hoa bàng lên xem, em sẽ ngạc nhiên bởi sao xưa nay mình không để ý mỗi chiếc hoa bàng nhỏ. Mỗi chiếc hoa nhỏ xíu xiu như chiếc bông tai nhỏ xinh áp vào tai bạn gái, hình thù lại như chiếc vương miện nhỏ xíu đặt trên đầu cô công chúa nhỏ trong chuyện cổ tích. Chưa hết đâu, em có biết vương miện ấy có mấy cánh không? Chắc không biết đâu, ít nhất là năm cánh, và nhiều nhất là… bao nhiêu nào? Hai mươi bốn! Đấy là tôi mới tìm được đến thế thôi trong mùa thi cách đây đã hơn ba mươi năm rồi.

Ảnh minh họa

Những quả bàng chín vàng ươm ở trên cây như một niềm mơ ước để những mái đầu ngửa lên thèm thuồng. Không phải quả bàng nào chín cũng ngon ngọt như nhau đâu. Những quả chín vàng bóng thì cũng ngọt ngon, nhưng cùi mỏng và hơi chát. Phải là những quả bàng đào nhé. Quả phải hơi sần một chút, to hơn, vàng pha vài chấm hồng. Cắn một miếng ngập răng, cùi bàng đào dầy, vàng ươm điểm hồng tươi như ruột quả đào, ngọt thơm kinh khủng. Bàng chín ăn ngon hơn ổi! Cả bọn chia nhau, mỗi đứa cắn một miếng xoay vòng, cười hớn hở trầm trồ. Dưới gốc cây bàng nào mùa quả chín chẳng có hiện trường là vài cục gạch và ngổn ngang hạt bàng đã đập. Đập quá tay nhân hay bị nát, nhặt chia nhau từng mảnh vụn, nhấm nháp vị thơm bùi, cười rạng những khuôn mặt hồn nhiên.

…Hai năm trước, về dự hội khóa kỷ niệm 30 năm ra trường, lớp tôi thẫn thờ bên cây bàng trước lớp ngày xưa. Anh Tổng giám đốc, chị Chủ tịch huyện, anh Sỹ quan hay chị Hiệu trưởng… thẫn thờ chống tay vào thân cây, ngửa cổ nhìn vòm lá. Dòng chữ tên lớp khắc lên thân bàng năm xưa “10H 76-77” đã không còn dấu vết, cây đã tự lành vết thương mà vươn cao. Bao chuyện buồn vui của “lớp mình” cây đã chứng giám, còn nhớ bọn mình không? Chợt thương bạn, thương mình, thương một thời ngu ngơ thơ trẻ... Nhớ chuyện cậu bạn, nhà ở ngách sâu sau đường tàu, đã có lần suýt phải bỏ học vì khó khăn. Bạn trốn thày ra gốc bàng hút thuốc, tôi bắt gặp, giằng điếu thuốc vứt đi. Bạn giận run lên, bàn tay nắm chặt lại lặng lẽ bỏ đi. Chiến tranh biên giới, bạn ở mặt trận Vị Xuyên và không trở về nữa. Mỗi lần gặp nhau, “lớp mình” vẫn nhắc đến bạn, không ai biết tôi xót đắng lòng điếu thuốc vứt ở gốc bàng năm xưa…

Bao nhiêu năm qua đi, thầy cô cũ đã bạc phơ mái tóc, chúng tôi cũng đã dãi dầu sương gió, vẫn xốn xang nhớ về trường lớp cũ, nhớ về sân trường rợp mát. Tha thiết nhớ quá, tán bàng xanh mướt chắc cũng xôn xao.

  • Gửi từ email Thu Chi - phamthiminhthu_vn@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top