Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vòng xoáy cuộc đời có luôn đưa anh quay về bên em?

2010-04-20 17:08

Tác giả:


Blog Việt

Chiều không anh, em cứ lang thang mãi góc đường Lê lợi; quán café cũ trong ánh chiều vàng vọt dường trở thành một thước phim cũ chầm chậm, chầm chậm quay. Mọi thứ chạm khắc vào tim em những hoang hoải, thẳm sâu… Tuổi trẻ được bao nhiêu phải không anh? Ra đi rồi mãi có quay trở lại, em không biết nữa, chỉ khắc khoải rằng, vòng xoáy cuộc đời có luôn đưa anh quay về bên em?!

Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Thân Tặng H.D

Trong góc nhỏ của phố, tiếng ca mềm lòng của Thu Phương làm em nhớ anh da diết: “…mưa nắng hai mùa, hai mùa nhớ quên, anh đã xa xôi những muôn trùng mây…”. Ừ nhỉ, 2 năm rồi, 4 mùa mưa nắng đã qua trên thành phố này; còn em, em vẫn đều đặn đi, về mà không có anh bên cạnh. Thời gian đầy với quá đỗi, đến cả chiếc ghế đá xưa cũ cũng bám đầy rêu phong, xám kịt…Em ngỡ rằng mình sẽ chịu đựng được nỗi cách xa vời vợi thế, bằng việc thu mình lại trong không gian hiếm hoi của anh và em nơi này. Em cố chấp phải lắm phải không ? Học cách yêu anh, đôi khi bằng cả lí trí nữa, để mọi thứ của em đều thân quen bóng dáng anh. Hình nền laptop, frofile điện thoại, ví đựng tiền…tất cả, tất cả, như buổi sớm mai, mỗi khi thức dậy, em lại thấy nụ cười ấm áp của anh đem đến cho em niềm tin, để ngày đấy trôi đi trong bình yên và hi vọng.

“ Anh!

Bữa nay em đi biển đấy, cùng với mấy người bạn nữa. Lâu quá rồi anh nhờ, mình không có những giây phút bên nhau. Em đi, vẫn đi mà lòng thì đang gửi bên anh. Anh có cảm nhận được không?

Ở một khung trời khác, Séc mùa này đẹp không anh? Nơi đấy, chắc cũng có những con đường lá đổ; em ước ao một ngày nào đó, khi được ở gần anh, chúng ta sẽ dạo bộ trong tiếng xào xạc của lá, anh nắm chặt tay em, để con tim đập rộn rang trở lại. Ngày ấy, còn lâu nữa không hả anh? Em lại mỉm cười một mình rồi; xa anh, mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng, em cũng như đang sống ở một thế giới khác…”


Anh nhận được mail sao không nhắn tin cho em, rồi lại chỉ trả lời vô tâm đến thế. Biển chiều, đâu đâu cũng người, mà sao em cô đơn?!

“Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên

“Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”
(Sóng)

Ảnh minh hoạ: vi.sualize



Người phụ nữ trải qua nỗi đau biết bao lần, để có được trong bàn tay thô ráp của mình một tình yêu lớn, vị tha và biết hi sinh. Có lẽ thế mà Xuân Quỳnh mới viết được những vần thơ đắm say đến độ mong manh, một tâm hồn quá ư nhạy cảm. Em cũng vậy, để rồi giờ đây một mình khắc khoải lo âu “trước xa tắp đường mình”…

Em sẽ không hỏi từ đâu con sóng gối đầu nữa; em chỉ lặng yên ngắm nhìn những nụ hôn trao cho cát…miên man không bao giờ dứt.

Ngoài kia, những con tàu chỉ còn là những chấm li ti phía đường chân trời; chiều tà, nắng hắt xuống mặt biển úa vàng, đằm mình trong dòng nước, buông cho những con sóng lớn thả người dạt mãi. Vị mặn mòi của biển làm chát môi và đắng họng, em thấy mắt mình cay cay…Cơn gió đẩy hoài con sóng, kéo hoài nỗi nhớ, nối đuôi nhau xô dạt vào bờ.

Anh có như ngọn sóng kia không , để em là bờ cát. Bởi vì nếu anh là sóng, anh sẽ luôn trôi về phía em…

Giá như em nhắm mắt lại, và rồi khi mở ra, đã thấy mình bên kia đại dương…Em tin biển xanh bao la đủ sức chứa đựng những cung bậc tình yêu ấy, cho em được bên anh…

Anh có nghe tiếng sóng ru bờ cát, anh có nghe hàng phi lao thì thào mỗi lần vi vút gió, gửi cho anh nỗi nhớ, gửi cho anh tình yêu, một trái tim đã trở thành hoá đá vĩnh hằng. Em muốn hét thật to lên rằng “Em yêu anh! Em nhớ anh! Và, em cần anh!”


Về lại Sài Gòn, chiều đầy gió. Cơn gió mơn man mái tóc rối bồng bềnh, em thấy như đôi bàn tay anh ân cần vuốt nhẹ . Phố vẫn thế từ ngày anh đi, đôi khi vồn vập, ồn ào; nhưng, vẫn là nơi nhẹ nhàng sâu lắng cho bình yên ghé lại…

“Phố của em, của anh
Những bàn tay còn xanh
Ấp vào nhau tìm them
Phút nồng ấm hơi quen…
Phố của nhau và em
Giữ tình yêu thật xanh
Giữ tình em thật hiền
Tháng ngày vẫn trôi yên”

(Tình ca phố)

Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết (st)

“Vì mình xa nhau, nên anh không biết xuân về đấy thôi”. Câu hát ấy cứ làm em day dứt, ám ảnh trong mỗi giấc mơ, tròng dòng suy nghĩ vắt ngang khi em bước từng bước vội vã giữa dòng phố xá ồn ào. Đi về đâu cho lòng chay tịnh? Em mơ hồ, và rồi anh cũng cứ mãi để em như thế hay sao?

Mùa xuân – anh có mang được về cho em. Trong hơi thở ấm áp đến run rẩy, em hạnh phúc nhường nào. Và, khi biển trời xa cách, sự thiếu thốn làm em đến chênh vênh…

Người ta bảo sự xa cách thổi tắt ngọn lửa nhỏ, thổi bùng ngọn lửa lớn trong tình yêu. Em vẫn tin là thế, và từng ngày đi qua, em “khum tay che gió tự trăm chiều”, vì sao anh biết không, vì “Hạnh phúc cháy như ngọn đèn hạt đỗ”, mong manh lắm!


Em nhớ ngày tiễn anh lên đường du học; trong nỗi biệt li nghẹn ngào, trong vòng tay siết chặt, anh thì thầm vào tai em “Đợi anh về” của C.Xi-mô-nốp:

“…Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé
Mưa có rơi dầm dề
Ngày có dài lê thê
Em ơi, em cứ đợi

Dù tuyết rơi gió thổi
Dù nắng cháy em ơi
Bạn cũ có quên rồi
Em ơi, em cứ đợi…”

Đó là thời chiến với bao nhiêu những mất mát. Em cười giữa những giọt nước mắt lăn trên gò má. Giờ nỗi cách xa này không phải như thời ấy nữa, mà sao cũng đầy những cách ngăn. Em sẽ luôn tin, tình yêu của mình sẽ cháy mãi, vi như anh đọc đấy “Chỉ vì không ai người, Biết như em chờ đợi”. Em biết cách chờ đợi mà, phải không anh?!

Trở về nhanh anh nhé! Em nhớ quá hơi ấm một bàn tay, vì mùa mưa Sài Gòn mình em thấy lạnh, vì đêm một mình cho nỗi buồn rơi vào cõi thẳm sâu. Xa anh, “hoàng hôn dài còn bình minh rất ngắn”. Đúng rồi mà Yêu nhau, xa mấy cũng về với nhau thôi, anh nhỉ!

Sài gòn, 19/3/2010

Chia sẻ của bạn đọc:

 

anh da ra di chac se chang bao gio tro lai . moi tinh nao nao cung chua dung day nuoc mat va noi dau . anh se luon trong tam tri trong tam hon trong con nguoi e . cha khi nao que anh duoc . yeu anh va nho anh nhieu . nhung ban a . hay song sao cho xung dang voi cuoc song cua chung ta. song de cho nguoi da ra di biet rang . cuoc song nay thieu vang anh em cung se van song tot . song sao cho khong uong phi cuoc song nay ...............

dang van anh, an thi hung yen, gửi lúc 16/04/2010 22:20:47

 

"Phố vẫn thế từ ngày anh đi, đôi khi vồn vập, ồn ào; nhưng, vẫn là nơi nhẹ nhàng sâu lắng cho bình yên ghé lại… "
A vẫn đây mà sao lòng lại trống vắng lạ... Chỉ mong cho cuộc sống xô bồ này ko cuốn anh đi, khỏi em........... Mong cho e có thể là nơi bình yên để anh quay về...

nhunggam, Hà nội, gửi lúc 15/04/2010 23:57:57

 

Sự xa cách đã thổi tắt ngọn lửa tình yêu của anh dành cho em, vậy đó là một tình yêu chưa đủ lớn đúng ko anh ? Một phép thử. Nhưng em ko hối hận vì đã yêu anh, em đã làm những gì trái tim mình mách bảo, và em chấp nhận tất cả những kết quả mà nó mang lại .

Vy Vy, Can Tho, gửi lúc 14/04/2010 23:29:11

 

doc bai cua chi, em thay co gi do dong cam...cung chenh venh, cung thay bo vo giua dong doi tap nap. di ve dau cho long chay tinh? em nghi mot chuyen vieng tham chua se cho ta nhungcam giac binh an, chuc chi hanh phuc!

lai thi cham, hanoi, gửi lúc 08/04/2010 21:07:55

 

Đôi khi cảm giác của mình cũng thế này!Trùng hợp thật,người mình yêu cũng đang ở CH.SEC và bọn mình xa nhau cũng 2 năm rồi! Để vượt qua tất cả thật khó khăn nhưng mọi cái sẽ tốt đẹp thôi,đừng đánh mất hy vọng nhé! 1 tháng nữa mình được gặp anh ấy rồi... mình không chờ anh ấy về được vì... anh ấy chờ mình bắt đầu 1 cuộc sống mới với anh ấy bên đó ^_^.Chúc bạn hạnh phúc nhé!

ỐC, VN, gửi lúc 07/04/2010 19:38:49

 

1 chút gợi nhớ Sài Gòn...

quynhtrinh_it, Hà Nội phố, gửi lúc 07/04/2010 10:14:11

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top