Viết để chữa lành
2025-01-16 20:10
Tác giả:
Thụy Nguyễn
blogradio.vn - Trong từng trang viết, tôi tìm thấy một phần nhỏ bé của chính mình, những khát khao và nỗi sợ, những niềm vui và nỗi đau.
***
Trong cuộc sống đầy thách thức, những người hướng nội như tôi thường phải đối mặt với những nỗi sợ hãi mà người khác có thể không hiểu rõ. Đó có thể là nỗi sợ hãi trước sự đánh giá của người khác, nỗi sợ hãi trước sự lạc lõng trong đám đông, hoặc đơn giản chỉ là nỗi sợ hãi trước những thay đổi lớn trong cuộc sống.
Trải qua nhiều biến cố cuộc sống, con người ta như là một chiếc lá cuối cùng trên cành cây, run rẩy giữa gió. Đôi khi, gió mạnh đủ để làm rơi rụng chúng, và đôi khi, chúng vẫn kiên cường giữ lấy đỉnh cành. Đó chính là cảm xúc của tôi, một sự hỗn độn tinh tế giữa sức mạnh và sự yếu đuối.
Khi nhìn lại bản thân vào cuối năm 2024, tôi không thể không nhận ra mình đã thay đổi nhiều đến mức khó có thể nhận ra người "tôi" của vài năm trước. Một người hơn 30 tuổi, luôn sống trong cái bóng của chính mình, tìm mọi cách né tránh sự chú ý và luôn cảm thấy có điều gì đó thiếu sót trong cuộc sống. Tôi đã từng nghĩ rằng mình không thể thay đổi được, rằng mình mãi sẽ chỉ là người như thế – khép kín và không đủ mạnh mẽ để đối diện với thế giới ngoài kia.
Nhưng bản thân tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất là đối diện với những nỗi sợ hãi. Thử thách đối diện với nỗi sợ hãi không chỉ là vượt qua chúng mà còn là hành trình để hiểu rõ hơn về bản thân. Trong cuộc sống thường nhật tôi thường có xu hướng tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng, và việc bước ra khỏi "khu vực an toàn" đó có thể là một thử thách lớn đối với tôi.
Ở đây, tôi cho rằng nỗi sợ hãi không phải là một thứ gì đó cần phải đánh bại, mà là một người bạn cần hiểu và chấp nhận. Thử thách không chỉ là việc đối mặt với nó mà còn là việc chấp nhận nó là một phần của bản thân. Khi đối mặt với nỗi sợ hãi, tôi có thể tận dụng sức mạnh của sự tĩnh lặng và sự tập trung để tìm kiếm giải pháp. Đó là khám phá sâu bên trong tâm trí mình và tìm ra những nguồn động viên và sức mạnh nằm ẩn sau những nỗi sợ hãi ấy.

Nhưng có một điều mà tôi không ngờ tới, đó là viết – thứ mà tôi chỉ coi là sở thích cá nhân – lại trở thành chiếc cầu nối giữa tôi và chính bản thân mình. Viết đã không chỉ giúp tôi xả đi những suy nghĩ nặng nề trong lòng, mà còn là cách tôi tự chữa lành mỗi khi vết thương tinh thần trở nên quá sâu. “Viết”như mở ra những trang tình cảm mới, kể lên câu chuyện của chính cuộc đời tôi qua những dòng chữ. Đôi khi, những trang sách đó ghi chép về những đau thương, nhưng cũng có những trang đầy ắp niềm vui. Tôi nhận ra rằng cảm xúc là ngọn đèn dẫn lối, làm cho mỗi bước đi trở nên ý nghĩa hơn. Tôi viết không phải vì muốn trở thành "nhà", mà chỉ muốn trải lòng với cảm xúc thường ngày, với những xáo trộn buồn vui trong cuộc đời mình.
Mỗi ngày, tôi dành thời gian cho viết. Đó là khoảng lặng trong một ngày bận rộn, khi mà tôi có thể tạm gác lại những lo toan, những kỳ vọng và chỉ đơn giản là đắm chìm vào từng câu chữ. Tôi bắt đầu từ những suy nghĩ vụn vặt, rồi dần dần nó trở thành một thói quen. Thỉnh thoảng, tôi không viết vì muốn chia sẻ với ai đó, mà chỉ để tự tìm thấy sự yên bình trong chính bản thân mình. Viết đã trở thành phương tiện để tôi khám phá những góc khuất trong tâm hồn, để hiểu rõ mình hơn, để dũng cảm đối diện với những cảm xúc mà tôi thường xuyên né tránh.
Những năm trước, tôi thường sợ hãi khi nghĩ đến việc chia sẻ cảm xúc với người khác. Tôi nghĩ mình không đủ quan trọng để người khác quan tâm, và có lẽ, đôi khi, tôi sợ sẽ bị từ chối, bị đánh giá. Nhưng giờ đây, viết giúp tôi vượt qua điều đó. Những câu chữ là nơi tôi được tự do thể hiện bản thân, không cần phải che giấu, không cần phải sợ hãi. Trong từng trang viết, tôi tìm thấy một phần nhỏ bé của chính mình, những khát khao và nỗi sợ, những niềm vui và nỗi đau.
Một trong những thay đổi lớn nhất là tôi học cách chấp nhận bản thân hơn. Tôi đã không còn đánh giá mình quá khắt khe như trước. Tôi hiểu rằng không phải lúc nào cũng có thể hoàn hảo, và đó không phải là điều quan trọng nhất. Điều quan trọng là tôi đã dám đối diện với chính mình, dám thay đổi và dám thử những điều mới mẻ.
Năm 2024, tôi không còn sợ hãi trước những thử thách nữa. Tôi nhận ra rằng mỗi thất bại, mỗi khó khăn đều là cơ hội để tôi trưởng thành. “Viết” không chỉ giúp tôi chia sẻ những cảm xúc khó tả mà còn là cách tôi tự nhắc nhở bản thân rằng: "Mình có thể làm được." Tôi biết rằng, với những trang viết này, tôi có thể giữ lại những khoảnh khắc, những cảm xúc quý giá mà cuộc sống đôi khi khiến ta lỡ mất. Và quan trọng hơn, tôi đã tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mình, dù thế giới bên ngoài vẫn luôn ồn ào và đầy thử thách.
Đôi khi tôi nghĩ, nếu không có việc viết lách, có lẽ tôi vẫn là người sống trong những suy nghĩ lộn xộn, không thể tách biệt mình khỏi những lo âu vô hình. Nhưng nhờ vào việc lắng nghe chính mình qua từng câu chữ, tôi đã thay đổi. Tôi trở nên mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, và nhất là, tôi bắt đầu yêu thương bản thân mình theo cách mà tôi chưa bao giờ làm trước đây.
Tôi của năm 2024 không còn là người thu mình lại, sợ hãi đối diện với thế giới. Tôi đã tìm ra con đường để chữa lành cho chính mình, và con đường đó chính là việc tìm thấy tiếng nói trong tâm hồn qua từng dòng chữ. Những thay đổi này, dù nhỏ bé, nhưng đủ để tôi cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cuộc sống của mình. Và tôi tin rằng, việc thay đổi là một hành trình không có điểm dừng.
Cuộc sống của mỗi người sẽ trở nên phong phú và ý nghĩa hơn khi họ dám đối mặt với những nỗi sợ hãi và từ đó, họ có thể khám phá ra những khả năng và tiềm năng đặc biệt mà họ có thể chưa từng nhận thức. Thử thách đối mặt với nỗi sợ hãi là một hành trình và đôi khi, điều quan trọng nhất không phải là đi đến đâu mà là chính hành trình đó.
© Thụy Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tình Yêu Đẹp Đẽ Nhất Thế Gian Là Tự Yêu Lấy Chính Mình Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
















