Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho các con của mẹ

2023-08-10 08:20

Tác giả: Bùi Nhung


blogradio.vn - Sinh các con ra, chăm cho các con lớn lên và mỗi ngày được chứng kiến những thay đổi của các con khiến bố mẹ vô cùng hạnh phúc.

***

Tiến Bình và Bảo An yêu quý của mẹ!

Có rất nhiều người ganh tỵ với mẹ vì mẹ có đến 2 thiên thần vô cùng đáng yêu và ngộ nghĩnh. Còn mẹ thì luôn hãnh diện và tự hào về điều đó. Bố mẹ tuy còn nhiều thiếu thốn về vật chất nhưng tình cảm lúc nào cũng ấm áp và tràn đầy. Chính các con là nguồn năng lượng dồi dào không bao giờ vơi cạn giúp bố mẹ luôn vượt qua mọi thử thách, khó khăn trong cuộc sống. Sinh các con ra, chăm cho các con lớn lên và mỗi ngày được chứng kiến những thay đổi của các con khiến bố mẹ vô cùng hạnh phúc.

Chỉ mới tuần trước thôi, bố mẹ như xoay chong chóng với hai con. Anh Tiến Bình đau mắt đỏ nhoèn cả ra vẫn chưa khỏi thì em Bảo An lại bị Chân tay miệng. Sau đợt ốm, hai con dường như lớn thêm một chút. Có ai đó nói rằng kỉ niệm đáng nhớ nhất của bố mẹ về những đứa con của mình là những khi con ốm và cũng từ đó tình cảm ruột thịt sẽ càng gắn bó nhiều hơn. Mẹ thấy đúng như vậy. Mẹ yêu cả hai con của mẹ rất nhiều. Nhưng với Tiến Bình mẹ thương nhiều hơn một chút. Không phải vì mẹ thiên vị mà bởi vì con chịu nhiều thiệt thòi hơn em.

Nhớ lại buổi đầu Tiến Bình đi học.

Tiến Bình mới 16 tháng tuổi, mẹ đã bắt đầu mang thai em. Con phải cai sữa trong khi hai bầu sữa của mẹ vẫn rất dồi dào. Thương lắm! Nhưng trộm vía, con thông minh và ngoan ngoãn, chỉ lười ăn một chút thôi. Con đã biết hát theo đuôi và thuộc rất nhiều câu chuyện mẹ kể. Chính vì vậy mẹ nghĩ đến việc cho con đi học để tự lập dần.

Mặc dù đã chuẩn bị trước tâm lí nhưng ngày đầu tiên con đi học thật khiến mẹ xúc động. Sáng hôm ấy, mẹ dậy sớm hơn mọi ngày để chuẩn bị cho con đi học. Con ngây thơ lắm, nói đến đi học thì thích ơi là thích, cứ tíu ta tíu tít đòi đi. Tuy nhiên, vì mẹ vẫn phải đi làm nên người đưa con đi học chính là bà ngoại của con.

Trên đường đi làm, mẹ không thể kiềm chế được những giọt nước mắt của mình vì mẹ nhớ con. Con trai mẹ đang được ấp ủ bởi tình yêu của tất cả mọi người trong nhà giờ lạc lõng giữa bao nhiêu người lạ. Mẹ lo cho bữa ăn của con, xúc cơm vẫn còn vụng lắm. Mẹ lo cho giấc ngủ của con, ở nhà vẫn thường ôm cái chăn thỏ mới chịu đi khò. Mẹ còn lo cả việc con đi vệ sinh, không biết có dám thưa cô không hay cứ để tè dầm,... Cả buổi sáng hôm ấy, mẹ không thể tập trung làm bất cứ việc gì, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con. Giờ nghỉ trưa, mẹ không ngủ mà ngồi "search" mạng với hi vọng có thể tìm thấy sự đồng cảm ở những bà mẹ lần đầu tiên đưa con tới trường. Con biết không, tất cả các bà mẹ đều giống nhau cả khiến mẹ nguôi ngoai  nỗi nhớ con phần nào. Mẹ cố gắng không gọi điện cho cô giáo của con nhưng lại đứng ngồi không yên, chỉ mong sao thời gian trôi thật nhanh để mẹ có thể đón con về với vòng tay của mẹ.

Như một quy luật của cuộc sống, con bắt đầu quen dần với trường lớp, với cô giáo và bạn bè. Con đã thuộc tên cô và tên bạn, tự đeo ba lô hùng dũng bước vào lớp, ăn uống cũng tự giác hơn. Con có thể ở hẳn với ông bà ngoại để đi lớp mà không đòi mẹ. Mẹ thật sự yên tâm vì gần tới lúc sinh em bé thì con trai mẹ đã có thể tự lập được rồi. Yêu và thương con rất nhiều!

Trận ốm lịch sử của Tiến Bình.

Khi mẹ sinh em Bảo An, cuối tuần nào ông bà ngoại cũng đưa anh Tiến Bình về nhà để thỏa nỗi mong nhớ của mẹ. Con ngoan lắm, biết gọi em cho em cười. Nhưng được một lúc là đòi mẹ rồi: "Mẹ ơi, mẹ đặt em nằm xuống, mẹ bế con đi!" Những lúc ấy mẹ nghẹn ngào không nói lên lời. Mẹ liền đặt em nằm xuống để bế con, âu yếm con, thơm vào hai má hồng hồng của con cho con vui. Sao mà yêu thế không biết!

Giống như những đứa trẻ khác, Tiến Bình cũng bị ốm khi mới đi học. Cho đến bây giờ ngồi nhớ lại, mẹ vẫn thấy như vừa trải qua. Mẹ gọi đó là trận ốm lịch sử của con. Và mẹ hi vọng nó không bao giờ lặp lại với cả hai tình yêu của mẹ.

Đó là tuần con về ở với bố mẹ và em vì có hai bác của con ở Hà Nội về chơi. Mẹ thấy con ăn ít, kém nhanh nhẹn và hơi nóng đầu. Khi lau người cho con, mẹ phát hiện trên khóe miệng có một nốt đỏ, nhìn xuống hai bàn tay thì thấy nhiều nốt hơn. Tưởng rằng đó chỉ là những nốt đỏ do muỗi đốt, nhưng bình tĩnh suy xét thì đó chính là dấu hiệu của bệnh Chân tay miệng mà hàng ngày các phương tiện truyền thông vẫn ra rả tuyên truyền.

Bố con nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp của mẹ nên đã từ cơ quan về thẳng nhà để đưa con đi luôn bệnh viện nhi trên tỉnh. Lúc mẹ nhận được tin báo về: "Con nhập viện em à, giờ đang sốt cao lắm, đúng là nhiễm Chân tay miệng rồi!" Lòng mẹ nóng như lửa đốt. Đêm đầu tiên con ở viện, mẹ không thể nào chợp mắt được, chỉ cầu mong trời phật cho con được may mắn và bình an. Mẹ liên tục gọi điện cho bố và bà ngoại của con để biết tình hình. Bố con rất vững vàng, bố trấn an và động viên mẹ giữ  gìn sức khỏe để chăm em ở nhà.

Đêm đó, mẹ ngủ thiếp đi lúc nào không biết rồi giật mình tỉnh giấc vì lo cho con. Mẹ liên tục gọi điện thoại cho bố con như linh cảm có gì chẳng lành. Thì ra là con không nhiễm vi rút Chân tay miệng thông thường - điều trị bằng cách tự theo dõi, tăng cường dinh dưỡng và vệ sinh sạch sẽ. Con trai của mẹ đã nhiễm phải loại vi rút EV71 không có thuốc đặc trị, nếu không điều trị kịp thời sẽ dẫn đến những biến chứng khó lường như: viêm màng não, viêm não, trụy tim mạch và có thể dẫn đến tử vong. Do sốt quá cao dẫn đến co giật, có nguy cơ ảnh hưởng đến tính mạng nên con được các bác sĩ chuyển lên Nhi trung ương trên Hà Nội ngay trong đêm đó bằng xe cấp cứu. Chân tay mẹ rụng rời. Và mẹ đã khóc rất nhiều...

Lên đến tuyến cao nhất mà con  vẫn chưa có dấu hiệu giảm sốt và co giật khiến mẹ vô cùng tê tái. Mẹ ở nhà không khác gì con hổ bị cùm chân khi con của nó đang sắp bị con khác ăn thịt. Giá mà mẹ có thể ở bên con, giá mà mẹ chưa sinh em vội,… Mẹ hết nghĩ khôn rồi nghĩ dại. Cũng may em gái con cũng ngoan, biết thân biết phận hay sao ấy, chịu ăn chịu ngủ mà chẳng quấy khóc tiếng nào.

Con được các bác sĩ giỏi nhất của Khoa cấp cứu bệnh viện nhi Trung ương điều trị. Và mẹ chỉ còn biết trông chờ vào tài năng của họ và phúc đức của nhà mình. Tín hiệu mừng đầu tiên là con đã cắt được sốt tuy nhiên vi rút đã kịp tấn công lên não của con. Ngay sau đó, con được chỉ định chọc tủy để truyền huyết thanh nhằm tăng cường sức đề kháng chống lại vi rút. Điều khiến mẹ đau lòng là cùng với nỗi đau đớn sau khi  bị chọc tủy thì lúc con tỉnh dậy, con không còn là con nữa. Ông nội con lên thăm kể lại rằng: con ngửa mặt lên trần nhà cười rất dại, con tự đánh vào đầu mình rồi đánh tất cả mọi người. Tất cả đều nghĩ đến điều xấu nhất mà không ai dám nói ra: có thể cả nhà sẽ mất con hoặc con vẫn còn nhưng con sẽ không thể làm người bình thường được nữa. Mẹ và bà nội ở nhà làm đủ mọi cách: từ lễ gia tiên, lễ nhà thờ họ đến lễ chùa, rồi ngồi niệm Phật, cầu mong sao cho con tai qua nạn khỏi, bình an may mắn trở về.

Và rồi điều kì diệu cũng tới, huyết thanh truyền vào tương thích với cơ thể của con, nó đã chống lại vi rút EV71 của bệnh Chân tay miệng. Con đã dũng cảm chiến đấu và chiến thắng vi rút để trở về nhà trong niềm hân hoan của cả nhà, nhất là mẹ. Bệnh viện trả con về cho mẹ là một Tiến Bình hoàn toàn khỏe mạnh và minh mẫn, (tất nhiên không thể bằng lúc trước khi con bị bệnh nhưng đó đã là điều trên cả tuyệt vời rồi). Bố với bà ngoại phờ phạc, hao gầy và trông già hơn nhiều bởi cuộc chiến sinh tồn dành lại cho con sự sống trong suốt 10 ngày ở phòng cấp cứu. Họ đã thay mẹ ở bên con cùng với tình yêu vô bờ bến. Mẹ như tìm lại ý nghĩa cuộc sống, hạnh phúc biết bao nhiêu! Mẹ lặng người nhìn con về với tổ ấm của mình. Không một lời nào có thể diễn tả hết cảm xúc lúc con chạy ùa vào lòng mẹ sau bao ngày xa cách. Đó là những ngày tháng dày vò nhất nhưng cũng hạnh phúc nhất của mẹ cho đến giờ phút này.

Ngủ ngoan nhé, các tình yêu!

Hương lúa mới từ cánh đồng thoang thoảng bay về hòa với mùi hoa sữa ngào ngạt thật trong lành và dễ chịu. Tiến Bình của mẹ đã cảm nhận được cái hương vị đặc biệt này rồi, ngay chiều nay thôi, con hít hà thật sâu và hỏi mẹ: "Mùi gì mà thơm thế mẹ nhỉ?" - " Mùi của mùa thu đấy con à!"

Bây giờ các con đã ngủ cả rồi. Mẹ cũng vừa viết xong cho các con những dòng nhật kí, một thói quen mà mẹ vẫn duy trì với hị vọng khi đọc được nó, các con sẽ biết các con đã lớn lên và trưởng thành trong tình yêu của cả nhà như thế nào. Ngủ ngoan nhé các tình yêu của mẹ!

Luôn dõi theo từng bước chân của các con. Love you so much!

Mẹ của Bình An

© Bình An - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những Điều Tốt Đẹp Rồi Sẽ Đến Sau Cơn Mưa | Radio Chữa Lành

Bùi Nhung

Hãy cứ bước đi, không cần nhanh nhưng đừng bỏ cuộc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top