Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì người không đáng mà từ bỏ mọi thứ

2021-07-30 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Tố Như không cầu mong gì chỉ mong có thể ở bên cạnh anh ta, ngắm nhìn anh ta, ăn cơm cùng anh ta... chỉ muốn thế giới này chỉ có cô và anh ta. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là một giấc mộng đẹp, mộng tỉnh tình tan”

***

Cha mẹ luôn dặn tránh xa nguy hiểm nhưng lại không nói nếu gặp nguy thì nên làm gì. Ví như hồi nhỏ cha mẹ luôn dặn cách xa ao, sông... nhưng lại không nói nếu ta ngã xuống thì nên làm gì, khi ngã xuống chỉ biết nguy hiểm phải thoát ra bằng mọi cách nhưng lại không có cách nào ngoài vùng vẫy, đến khi gặp được một người không nằm trong lời dặn dò của cha mẹ cứu ta, liền cho rằng người đó chính là thần, là tín ngưỡng mà bản thân theo đuổi.

Nhưng lại không biết rằng nơi ta vừa ngã xuống nước lại không sâu, chỉ cần vững chân đứng lên là có thể an toàn, là do quá cố chấp hay do quá ngu ngốc.

Tố Như từ nhỏ đã được gia đình bao bọc khỏi những nguy hiểm nên khi cô gặp nguy hiểm bản thân không biết phải làm như thế nào gặp được người tình nguyện tin tưởng, bảo vệ cô. Cô liền cho rằng bản thân là người quan trong đối với anh ta vì thế một mực muốn ở bên anh ta nhưng lại phát hiện tất cả đều là do cô tự ảo tưởng.

Sân bay quốc tế

Tố Như cằm trên tay tấm vé máy báy, hai mắt vô thần không nhiễm hạt bụi dường như trên thế gian này không còn bất cứ điều gì có thể làm cô bận tâm.

Nhớ lại quá khứ, khi cô mới 20 tuổi là lúc tâm hồn bay bổng, cuộc sống tràn đầy những ước mơ cùng khát vọng. Ôm ấp hoài bão lớn lao đặt chân đến một vùng đất xa lạ mặc kệ sự khuyên ngăn của gia đình.

Nhớ đến lúc đó trong lòng không khỏi nở nụ cười chế giễu.

Một thiếu nữ 20 tuổi được gia đình nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nhưng có lẽ được gia đình đặt trong lồng kính, tính tình cũng trở nên kiêu ngạo khiến cô lầm tưởng cuộc sống vốn tốt đẹp như thế.

Từ nhỏ cô đã luôn mơ ước trở thành một nhà thiết kế, “người đẹp vì lụa” cô muốn tạo ra những bộ trang phục thực lộng lẫy khoác lên người có thể tôn lên vẻ đẹp của chủ nhân. Nhưng người thân luôn phản đối cô trở thành một nhà thiết kế, họ nói với cô rằng “Nếu cần gì có thể nói với anh/mẹ, xã hội bên ngoài rất phức tạp không đơn giản như con nghĩ đâu”.

Tố Như lúc ấy nào có để những lời ấy ở trong lòng, cô thiết nghĩ “Cô đâu yếu đuối như vậy”, mặc kệ sự khuyên nhủ của người thân, Tô Như muốn trở thành một con người độc lập, thành công chứng minh với người thân cô không cần sự bao bọc của họ vẫn có thể sống tốt.

Vì thế cô không từ mà biệt đặt vé máy bay đến thẳng nước Y cắt đứt mọi liên lạc với gia đình.

Thời gian đầu, Tố Như vẫn chưa nhận ra sự khắc nghiệt của cuộc sống khi không có sự bảo vệ của người thân cùng gia thế hậu thuẫn phía sau.

Tố Như chọn một khách sạn có giá đắt đỏ ở thành phố B để nghỉ ngơi. Tiền trên người không nhiều nhưng cô tin bản thân có năng lực kiếm tiền trước khi tiêu hết số tiền trên người.

Hai tuần sau, Tố Như đã nộp đơn xin việc vào hơn 5 công ty thời trang nổi tiếng nhưng đều bị từ chối rằng “không có kinh nghiệm/ không có bằng cấp/ mẫu thiết kế không theo kịp thời đại…” với rất nhiều lý do khác.

Tố Như khi đi du học vì không muốn để gia đình phát hiện nên cô chỉ theo học chứ không thi lấy bằng cấp cũng không có kinh nghiệm nhưng họ lại nói mẫu thiết kế của cô không theo kịp thời đại khiến cô rất bất mãn.

Một thời gian sau, mẫu thiết kế mà cô nộp đến công ty thời trang Luy vậy mà lại trở thành mẫu thiết kế được ưa chuộng nhất được mọi người đón nhận. Tố Như bất mãn họ đây là ăn cắpđến công ty Luy chất vấn nhưng điều cô nhận được chính là sự mỉa mai cùng uy hiếp của những kẻ kia và lời châm biếm “một kẻ dân đen không có quyền thế nên biết điều mà câm miệng lại.”

Lòng tự trọng cùng tính cách kiêu ngạo của cô không cho phép cô để yên như vậy, nhưng sau đó cô bắt buộc phải nhẫn nhịn vì những kẻ kia cho cô vào trại giam vì tôi gây rối.

Tố Như đã dùng hết số tiền mà cô đem theo để tiếp tục thực hiện ước mơ, cô hạ mình xin làm việc tại một gian hàng bán quần áo ti một trung tâm thương mại.

Cứ tưởng mọi chuyện sẽ đi theo kế hoạch nhưng không có. Trong lúc tư vấn bán hàng cô bị khách hàng vu oan ăn trộm còn hạ nhục cô bằng những lời nói thô tục, những kẻ ở đây không một ai tin tưởng vào lời biện minh của cô mà hùa theo coi cô là kẻ trộm.

Đây là lần thứ hai cô chịu nhực nhã như thế, từ lần kia cô đã nói với bản thân sẽ không bao giờ để chuyện như thế xảy ra.

Tố Như thật sự tức giận, dưới con mắt khó tin của những kẻ kia cô không do dự mà dùng hết sức tát vào mặt kẻ vu oan cô, nhưng một người chân yếu tay mềm như cô làm sao có thể phản kháng lại nhiều người như thế.

Lúc này cô thật sự đã hiểu “Không có gia đình hậu thuẫn cô chẳng là cái gì cả.”

Tố Như không khuất phục vùng vẫy thoát khỏi đám người kia nhưng chỉ còn sự tuyệt vọng cùng phẫn nộ.

“Dừng lại. Mấy người đang làm gì.”

Tố Như giật mình dùng đôi mắt tràn đầy phẫn nộ hướng đến nơi phát ra âm thanh. Khoảnh khắc đó thời gian như dừng lại, cô ảo tưởng người đàn ông khắp người tỏa ra hào quang lấp lánh chính là thiên sứ do ông trời phái đến bảo vệ cô.

Ánh mắt cô nhìn anh ta như coi anh ta là ánh sáng duy nhất mà cô theo đuổi. Vì cái thứ gọi là ánh sáng vĩ đại đó, cô từ bỏ ước mơ của bản thân cam tâm tình nguyện chịu đựng khổ cực, sỉ nhục để có thể đến bên cạnh anh ta.

Anh ta là Hàn tổng - tổng đài của một tập đoàn lớn trong nước. Tố Như nằm gai nếm mật, không ngừng nỗ lực hơn một năm để có thể đứng bên cạnh anh ta với tư cách một thư ký riêng.

Tất cả mọi người đều biết cô một lòng vì anh ta, cô cũng không giấu diếm mà tỏ tình với anh ta.

Giây phút anh ta đồng ý.

Nếu nói là vui mừng thì quá tầm thường, Tố Như hạnh phúc như cả thế giới chỉ có hai người và ảo tường người này chỉ yêu mình cô, chỉ cần mình cô.

Tố Như không cầu mong gì chỉ mong có thể ở bên cạnh anh ta, ngắm nhìn anh ta, ăn cơm cùng anh ta... chỉ muốn thế giới này chỉ có cô và anh ta.

Nhưng tất cả những điều đó chỉ là một giấc mộng đẹp, mộng tỉnh tình tan”.

Ở bên anh ta ba năm thứ cô nhận được không phải là ngọt ngào, tình yêu nồng cháy mà là sự nhục nhã cùng mỉa mai, khinh thường của những người bên cạnh mà tất cả những thứ đó đều xuất phát từ anh ta.

Cô còn nhớ một lần lấy thân phận là bạn gái đi với Hàn Minh tham gia bữa tiệc sang trọng, cô bị đối tác nữ của anh ta sỉ nhục bắt cô hầu rượu cả bàn. Cô mặc dù không muốn nhưng nghĩ đến người này là đối tác quan trọng của anh ta mà nhẫn nhịn hầu rượu đến cuối buổi còn phải cúi đầu cảm ơn nhận lấy tiền bo của bọn họ.

Bây giờ nghĩ lại Hàn Minh mang cô tới đấy đơn giản muốn cô làm trò cười nhưng cô lại ngu ngốc vì anh ta mà nhẫn nhịn, còn vọng tưởng anh ta sẽ giúp cô.

Một lần Hàn Minh uống say gọi cô đến đón, cô lúc ấy vui mừng tự cho rằng Hàn Minh say cũng chỉ nghĩ đến cô, không trang điểm gì mà ăn mặc đơn giản lái xe vội vã đến. Nhưng hóa ra anh ta đem cô ra cá cược với bạn “chỉ cần một cú điện thoại chưa đầy 10 phút cô ta sẽ có mặt” và làm theo mọi yêu cầu của anh ta.

Tố Như thực sự làm theo mọi yêu cầu của Hàn Minh, hát, uống rượu, rót rượu cô đều làm nhưng yêu cầu cuối cùng của Hàn Minh cô không thực hiện mà bỏ đi, cuối cùng bị tai nạn. Cho dù như vậy chỉ cần anh ta mua cho cô một bữa sáng, dỗ dành cô một chút, cô liền tha thứ cho anh ta coi như mọi chuyện chưa xảy ra mặc dù yêu cầu của anh ta muốn cô hôn bạn anh ta.

Cho đến một năm trở lại đây, Tố Như đã dần tỉnh ngộ.

Sinh nhật năm 24 tuổi của cô, anh ta đã hứa là sẽ ở bên cùng cô đón sinh nhật. Cô trong lòng tràn đầy hạnh phúc tự mình chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn đợi hắn đến hơn nửa đêm, nhưng cuối cùng một cuộc gọi cũng không có. Tố Như ngồi ngây ngốc cả buổi chờ hắn môt tin nhắn nói “anh bn không về được, chúc mừng sinh nhật” khó như vậy sao.

Sáng ra tiếng điện thoại kêu, lòng Tố Như dấy lên hi vọng nhưng tin mà cô nhận được là tấm ảnh anh ta cùng người phụ nữ ôm nhau ngọt ngào dưới khung cảnh lãng mạn.

Tố Như nhìn chiếc bánh sinh nhật vì đợi anh ta mà chưa kịp ăn mừng sinh nhật mình “lỡ thắp nên xong anh ấy về thì sao hay là đợi thêm chút nữa.”

Mấy ngày sau, Hàn Minh đưa Vũ Yến về nhà tuy không nói nhưng cô hiểu anh ta muốn cô dọn ra khỏi căn nhà này.

Mọi chuyện đều đã rõ ràng như vậy nhưng Tố Như nhớ đến lần đầu tiên hai người gặp nhau, trong lòng vẫn còn một chút hi vọng.

Nhưng hi vọng cuối cùng cũng bị anh ta dẫm nát.

Anh ta vì cứu người phụ nữ kia mà buông tay cô để cô ngã xuống nước.

Anh ta rõ ràng biết, Tố Như không biết bơi cũng rất sợ nước, có lần vì ngã xuống nước mặc dù nước không sâu nhưng vì nỗi ám ảnh sợ hãi hồi nhỏ nên cô phải nằm viện bốn ngày nhưng anh ta vậy mà dứt khoát buông tay cô ấy.

Khoảnh khắc Hàn Minh buông tay, trái tim Tố Như đau đớn vỡ nát như ngàn đao đâm xuyên.

Nước khiến cô sợ hãi vì nỗi ám ảnh hồi nhỏ nhưng cái buông tay của anh ta làm cõi lòng cô tan nát vì tình yêu mà cô trân trọng nơi con tim, trong mắt anh ta không chỉ xứng đáng bị dẫm dưới chân, mang ra làm trò đùa cho thiên hạ.

Nỗi đau lấn áp niềm sợ hãi giúp cô tỉnh táo nhìn con người vô tình kia, cô muốn ghi nhớ rõ con người này trong khoảnh khắc này để nhắc nhở bản thân đã từng ngu ngốc như thế nào.

Tố Như không rẻ mạt đến mức cầu xin ngươi sự giúp đỡ từ người đẩy cô xuống nước.

...

Hàn Minh thật xứng với cái danh tổng tài bá đạo vô tình, thay người yêu như thay áo.

Hàn Minh lạnh nhạt nói với cô “Tôi cho cô ở bên cạnh ba năm là coi trọng cô lắm rồi, biết điều thì ngày mai dọn ra khỏi đây.”

Tố Như nghe anh ta nói cười lớn mấy tiếng. Ở bên cạnh Hàn Minh ba năm cô chưa từng mở miệng xin tiền anh ta, quần áo trên người, nước hoa đang dùng cả giày cô đang đi... tất cả đều dùng tiền lương của cô mua để làm anh ta vui. Ba năm đúng là hết lòng hết dạ nhưng kết quả là cô tự rước lấy nhục nhã.

Tố Như cười như không cười: “Hàn Minh, ba năm nay tôi ở bên anh hầu hạ cũng rất tốt đi. Hàn tổng công tư phân minh cũng nên thanh toán rõ ràng một chút chứ.”

Hàn Minh con ngươi tràn đầy sự phận nộ cùng khinh thường lấy ra hai tấm th ném xuống bàn như rác, ngữ điệu như ban ơn cho người khác:

“Tố Như ở đây không có chỗ ở, nể tình bấy lâu nay căn nhà ở chung cư W cùng tấm thẻ này cô cm lấy ngày mai dọn ra khỏi đây.”

Tố Như ngây người một lúc cổ họng sớm đã bị thứ gì chặn không thể phát ra tiếng lồng ngực như bị tảng đá lớn đè, ánh mắt tràn đầy bi thương cùng hối hận nhưng dù như vậy cô cũng không khóc, cố gắng dặn ra một tiếng cảm ơn cm lấy đồ quay lưng bỏ đi không quan tâm phản ứng của Hàn Minh.

Góc mà Hàn Minh không nhìn thấy, Tố Như nhẹ nhàng đưa tay đặt lên bụng nói nhỏ một điều gì đó.

Ngày mai, Tố Như rời đi nhưng không phải là đến căn nhà mà Hàn Minh cho cô mà rời khỏi thành phố này, khỏi đất nước này, khỏi con người mà cô đã từng coi là cả thế giới đã đến lúc cô nên trưởng thành rồi.

Nói sao cũng phải cảm ơn Hàn Minh một tiếng. Không nhờ anh ta thì làm sao cô có thể hiểu được xã hội này khắc nghiệt như thế nào, muốn tồn tại thì phải biết điều. Từ một tiểu thư kiêu ngạo không biết gì nhờ anh ta cô biết nấu cơm, biết nhìn mặt đoán ý còn biết làm sao để buông tay.

Hóa ra đây là cái giá của trưởng thành sao. Đắt như thế suýt nữa thì cô đã không trả nổi.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

back to top