Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em từ bỏ tình yêu đơn phương này anh nhé!

2017-12-29 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều là duyên phận thì anh à, anh có từng nghĩ đến em dù chỉ một lần? Nếu cố gắng nhất định thành công thì phải chăng ba năm qua em chưa đủ cố gắng? Nếu khó khăn nhất định được đền đáp thì lí nào nước mắt em còn rơi? Anh từng để lại bình luận trong lời chúc sinh nhật của em, rằng anh mong chúng ta có thêm nhiều cuộc gặp gỡ trong đời. Là anh muốn em tiếp tục chờ, hay anh chỉ đơn giản là đang an ủi em?

***
Em từ bỏ tình yêu đơn phương này anh nhé

Người ta nói: "Yêu một người không nhất định phải có được người ấy", nhưng rồi có người lại bảo “Không ai đánh thuế ước mơ”, có lẽ vì thế thanh xuân của em chỉ mơ về anh...

Ba năm, so với đời người quả thật không dài, nhưng ba năm ấy, đếm bằng thanh xuân lại dài đằng đẵng. Em từng đọc được trong một bài viết của anh, rằng phải biết tận hưởng những khoảnh khắc, những cảm giác tuyệt vời nhất của ba năm cấp ba, vì đại học sẽ chẳng như là mơ đâu! Em cũng đã nghe người ta nói, rằng thanh xuân đẹp nhất chính là ba năm cuối cùng của đời học sinh này. Vậy mà anh biết không? Ba năm thanh xuân đẹp đẽ ấy sắp sửa qua rồi, điều duy nhất còn đọng lại trong em cũng chỉ có thể là anh...

Gặp anh từ những ngày đầu bước vào ngôi trường trung học phổ thương, thương anh từ những ngày còn vui tươi không chút muộn phiền... Đến bây giờ, cuối cùng em cũng hiểu: Hóa ra khiến một người mất đi tự tin rất dễ dàng, đó là chỉ cần để cho người đó yêu một người. Thì ra, yêu một người buồn nhiều đến vậy, yêu một người đau lòng đến thế!

Ba năm là mỗi ngày ánh mắt đều chú ý đến anh, là mỗi lần anh vô tình lướt qua trái tim liền đập rộn ràng, là hằng ngày kéo con bạn thân lượn lờ những nơi anh thường xuất hiện, là khi điểm thi công bố trên danh sách đều tìm kiếm tên anh trước tiên, là ngẫu nhiên vì một ánh mắt mà vui vẻ cả ngày, là bởi anh cười với người đó mà trở nên uể oải, là vì một nụ cười mà cứ thế âm thâm chờ đợi suốt bấy lâu...

Ba năm, nước mắt em đã vì anh mà rơi cả ngàn lần. Ba năm, mong chờ đó, hi vọng đó, cuối cùng chính bản thân em cũng không biết đang chờ điều gì?

blog radio, Em từ bỏ tình yêu đơn phương này anh nhé


Em đã từng tin mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều là duyên phận. Em cũng tin rằng chỉ cần cố gắng nhất định có được kết quả. Dù quá trình có khó khăn, có cay đắng đến đâu, em vẫn tin đến một ngày nhất định hoa sẽ nở, chỉ cần em không bỏ cuộc.
Nhưng anh à, em mệt rồi! Nếu mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều là duyên phận thì anh à, anh có từng nghĩ đến em dù chỉ một lần? Nếu cố gắng nhất định thành công thì phải chăng ba năm qua em chưa đủ cố gắng? Nếu khó khăn nhất định được đền đáp thì lí nào nước mắt em còn rơi? Anh từng để lại bình luận trong lời chúc sinh nhật của em, rằng anh mong chúng ta có thêm nhiều cuộc gặp gỡ trong đời. Là anh muốn em tiếp tục chờ, hay anh chỉ đơn giản là đang an ủi em?

Có lẽ nhân duyên của mối tình đơn phương chỉ chạm tới được trái tim của một người, nó không đủ mạnh mẽ để có thể khiến một ai khác thay đổi, nó không đủ lấp lánh để có thể khiến ai kia nhìn về. Nếu được nói về anh, có lẽ chỉ có thể mượn lời trong "Điều tuyệt vời nhất của chúng ta": "Cậu ấy là thanh xuân của tôi, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ. Cậu ấy là năm tháng của lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt, cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến. Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng dám chung đường."

Cảm ơn anh nhé, vì thanh xuân đã có mặt...

© Đỗ Thị Ngọc Ánh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top