Vì không dũng cảm nên em buông anh mất rồi
2021-07-28 01:25
Tác giả:
Tuyết Lăng Du Tử
blogradio.vn - Cảm ơn anh. Cảm ơn tình yêu và tất cả sự ấm áp anh đã dành cho em bao thời gian qua. Đoạn đường sau này không còn em nữa. Anh hãy tìm một cô gái khác xinh đẹp, tài giỏi hơn đi bên anh nhé.
***
Kết thúc 1536 ngày, với khoảng thời gian là bốn năm hai tháng hai tuần hai ngày yêu nhau. Rốt cục thì điều em không mong muốn nhất cũng đã đến. Đó là ngày chúng ta chia tay. Phải nói rằng buổi tối hôm ấy và cả ngày hôm ấy em đã lấy hết dũng khí, lấy hết tất cả sự can đảm của mình để giằng co trong cả suy nghĩ lẫn lý trí để rồi một cuộc gọi đến anh nói ra lời buông tay.
Em không muốn đâu anh à. Em không muốn thấy nước mắt anh rơi và trái tim ấm áp của anh phải đau đớn tuyệt vọng đến cùng cực. Nhưng anh à, em xin lỗi. Em đã lỡ tuyệt tình thật rồi. Em đã vì sự trẻ con và ích kỷ của bản thân để thốt ra "Em nghĩ hai ta không thể tiếp tục nữa. Em không muốn yêu xa như thế này. Em không muốn lúc nào cũng phải nhìn anh qua camera của điện thoại, em không muốn lúc em hay anh cần nhau thì chỉ biết ngắm kĩ ảnh của đối phương".
Em đau lòng lắm chứ. Em buồn lắm. Cả đêm hôm ấy, em vốn cho rằng chỉ qua đêm nay thôi và sớm mai khi em thức dậy, em sẽ quen thôi, em sẽ không còn đau đớn nữa, em sẽ trở lại cuộc sống bình thường của mình và sẽ thật sống tốt hơn. Nhưng không, cả đêm nước mắt em không ngừng rơi xuống, vốn dĩ định xóa hết mọi thứ về anh nhưng không thể, em vẫn lướt lại từ đầu, càng đọc những dòng tin nhắn cũ lòng em càng quặn thắt lại.
Có mấy lần anh có gọi đến em biết là anh không chấp nhận điều đó nhưng em lại ngang nhiên cự tuyệt và bắt anh phải chấp nhận. Anh còn nhắn bao tin nhắn nói rằng “Xin lỗi em. Nếu anh có làm gì sai thì anh xin lỗi em mà. Đừng chia tay anh như vậy, anh không muốn"... Rất nhiều những câu nói đau lòng khác nữa em tạm không nhắc đến, còn nhớ lúc em bảo chia tay đi, dường như em có nghe được tiếng nấc nghẹn của anh vì không tin được và không muốn thực hiện nó,anh còn khóc trong lúc nói chuyện với em qua điện thoại. Tất cả những điều đó càng khiến lòng em rối như tơ vò cùng sự tan nát sâu trong trái tim.
Lần đầu em biết cảm giác đau đớn khi chia tay là thế nào, lần đầu em hiểu rằng buông tay vốn tưởng là một điều tưởng như đơn giản nhưng lại khó đến tận nhường này. Hơn thế nữa là lần đầu tiên em trải qua cảm giác thất tình.
Tha thứ cho em anh nhé. Từng đã thề hẹn với anh dù bất cứ lý do gì cũng sẽ không để tình yêu này rạn nứt. Nhưng đến cuối cùng em cũng không thể thực hiện lời hứa này. Em hiểu rằng, chúng ta bên nhau vốn dĩ không dễ dàng gì khi em vốn chẳng xinh đẹp và tài giỏi, anh thì khác em, anh đẹp trai lại có công việc bao người ngưỡng mộ.
Em biết bạn bè anh thường vẫn bảo anh rằng anh bên em thật sự không xứng, em biết anh bỏ ngoài tai điều đó thế nhưng chắc chắn một điều rằng anh sẽ rất buồn. Còn em, có một số người vẫn nói rằng yêu xa không bền chặt bởi nếu một trong hai có phản bội thì dĩ nhiên em và anh cũng sẽ không biết.
Ban đầu chúng ta không phải yêu xa. Vì một số lí do, em phải chuyển vào trong Nam, chúng ta xa nhau, khoảng cách trở thành nỗi cách trở thứ hai, mỗi một ngày trôi qua là khi đêm xuống cùng call video đến khuya, thậm chí để cam vào một góc quay cả hai đang làm gì, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ. Đến những dịp sinh nhật em hay lễ 30/4 anh lại hối hả bay vào, tặng quà và cùng em rong ruổi trên mọi cung đường Sài Gòn chỉ một hai ngày duy nhất ấy mới là lúc hai ta ở cạnh nhau trọn vẹn và đến tầm 9 giờ tối. Anh sẽ lại bay về Hà Nội tiếp tục công việc hằng ngày.
Thấm thoắt cứ thế, cũng qua 4 năm. Chúng ta có 4 lần kỉ niệm 4 năm bên nhau, thế nhưng ngay bây giờ, khi chỉ còn vài tháng nữa là kỉ niệm 5 năm, em lại buông tay anh.
Tha thứ cho em anh nhé. Em cũng như bao cô gái khác, cũng muốn có người yêu ở bên cạnh, tha hồ nhõng nhẽo, mè nheo người yêu chở đi đó đây, được ngồi sau xe người yêu, dựa vào tấm lưng vững chắc. Em cũng muốn như những cô gái đó có thật nhiều bức ảnh chụp kỉ niệm bên bạn trai khi đi thăm những địa danh đẹp của đất nước, muốn tận hưởng cảm giác khi ốm đau có người chăm sóc, bảo vệ và vỗ về. Nhưng ngược lại em và anh là yêu xa, là cả hai chỉ có thể gặp và thấy nhau qua điện thoại, khi mệt mỏi chỉ có thể nhắn tin hay gọi điện. Có nhiều cặp đôi yêu xa vẫn duy trì lâu bền đến lúc họ cưới nhau với khoảng thời gian đáng để ngưỡng mộ. Một năm, hai năm, năm năm, mười năm.
Chúng ta cũng đã đi được một chặng đường rất dài, cùng trải qua muôn ngàn lời chê bai, chỉ trỏ của người khác. Thế nhưng cũng bởi sự nhu nhược, trẻ con chưa thấu đáo của em đã đưa nét chấm hết cho đoạn đường này của đôi mình. .
Cảm ơn anh vì những ngày tháng qua đã để em chìm trong mật ngọt của tình yêu, để em hiểu cảm giác thấp thỏm chờ đợi tin nhắn, cuộc gọi từ một người là như thế nào,hiểu sự hồi hộp, mong ngóng gặp một người thật sự như câu đợi chờ là hạnh phúc.
Cảm ơn anh. Cảm ơn tình yêu và tất cả sự ấm áp anh đã dành cho em bao thời gian qua. Đoạn đường sau này không còn em nữa. Anh hãy tìm một cô gái khác xinh đẹp, tài giỏi hơn đi bên anh nhé.
Anh tài giỏi như vậy nhất định sẽ có một cô gái tài sắc vẹn toàn đi bên anh. Khi đó anh sẽ không còn xấu hổ trước mặt bạn bè hay bố mẹ anh nữa đâu.
© Tuyết Lăng Du Tử - blogradio.vn
Xem thêm: Anh sẽ cùng em đi qua những mùa thu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.









