Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vị chiến binh già

2021-11-17 01:15

Tác giả: Ngư Đồng


blogradio.vn - Một vết sẹo xấu xí như con rết kéo dài từ má đến cằm, mỗi lần ông cười tít mắt, cái sẹo lại hiện lên dữ tợn, trong khu đứa trẻ nào cũng sợ ông, ngoại trừ tôi.

***

Có kỉ niệm thuở nhỏ nào mà bạn khó có thể quên được không?

Đối với tôi mà nói, có lẽ là những kí ức vụn vặt về một vị chiến binh già, kỉ niệm về ông đã để lại dấu ấn khó phai trong tâm hồn non nớt của tôi lúc bấy giờ…

Ông Chín tên thật là gì, không một ai biết. Chỉ biết là là ông đã sống rất lâu, rất lâu ở khu phố này. Khu phố nghèo của những người dân lao động cực khổ, khu phố với tiếng xe lửa xập xình không bao giờ dứt.

Trong cái xóm nghèo ở cuối những năm 80, một gánh hàng rong cũng là cả gia tài, một công việc với đồng lương đều đặn hàng tháng là điều mà ai cũng phải ước mơ hâm mộ.

Ông Chín xóm tôi cũng có một gánh hàng rong như thế. Cứ mỗi chiều hôm là ông lại đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đẩy chiếc xe đạp cũ kĩ với quầy kem nho nhỏ mà rao lớn:

”Kem tươi, kem ốc quế đây!”

Ngoài tiếng còi xe lửa kêu suốt ngày suốt đêm, tiếng rao bán kem của ông là âm thanh quen thuộc nhất đối với tôi. Ngày còn nhỏ chỉ cần hai ngàn đồng đã có một cây kem ốc quế, vỏ bánh giòn ngọt, nhân kem sữa béo thơm ngon, chút đậu phộng rang rắc lên. Đó thực là một thức ăn vặt xa xỉ đối với tụi trẻ con tụi tôi thời ấy.

Nhà ông Chín cách nhà tôi một căn, nên ông rất thân với gia đình tôi, thỉnh thoảng bán ế, ông lại đưa cho tôi một cây kem ốc quế. Nhiều lúc ăn xong một cây, tôi lại tòm tèm chưa đã, muốn được ăn thêm nữa, ông xoa nhẹ đầu rồi cười mắng:

”Mày ăn nhiều lại sâu răng đấy, Khải à, ba mày lại mắng tao nữa!”

Tôi giải thích với ông rằng vì hay đánh răng sạch sẽ nên tôi sẽ không bị sâu răng. Nhưng người lớn thì chẳng bao giờ nghe trẻ con giải thích cả.

Tôi không biết ông Chín bao nhiêu tuổi, trong ấn tượng mơ hồ của tôi, ông trông khá già với mái tóc hoa râm cùng khuôn mặt khắc khổ. Một vết sẹo xấu xí như con rết kéo dài từ má đến cằm, mỗi lần ông cười tít mắt, cái sẹo lại hiện lên dữ tợn, trong khu đứa trẻ nào cũng sợ ông, ngoại trừ tôi.

Có lẽ là vì đôi bàn tay ấm áp mỗi khi ông xoa đầu tôi…

Tôi rất thích nghe ba kể chuyện trước khi ngủ, nhưng suốt bốn năm, ông ấy chỉ kể đúng một câu truyện cổ tích “Trí khôn của ta đây”. Đến khi vào lớp một, tôi đã trở thành người biết đọc nhanh nhất lớp, thế là tôi có thể đọc bất cứ truyện nào mình muốn. Nếu không có ba, có lẽ tôi cũng chẳng có động lực to lớn đến vậy để học tập.

Rồi một hôm nọ, ba kể với tôi về ông Chín, nói rằng ông đã từng đi chiến trường từ cuối thời kì chống Pháp, tới chống Mĩ và cả chiến trường phía Tây. Hầu như cả đời ông đều ở trên chiến trường.

Nhưng chiến tranh là thứ gì đó thật xa vời đối với tôi, khi đó tôi thậm chí còn chẳng phân biệt được phía Tây và miền Tây nữa là. Tôi từng hỏi ông Chín rằng:

“Thế ông đã ăn dừa sáp bao giờ chưa?”

Và tất nhiên là ông đã ăn rồi. Đến lúc được ông giải thích, tôi cũng biết chiến trường phía Tây là cái gì.

Thời đó nhà tôi không có tivi và tất nhiên là cũng không có Internet, niềm vui nhỏ nhoi của tôi là nằm trên chiếc giường ấm áp nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, ngắm nhìn ngọn đèn đường le lói cùng những con thiêu thân…

Đang mơ màng sắp tiến vào giấc ngủ, tôi nghe tiếng hét lớn từ nhà bên. Tiếng hét dữ tợn mà đầy ám ảnh, tiếng đồ vật rơi vỡ làm tôi hoảng sợ.

”Tao chém chết mày! Tao chém chết mày!”

Hồi đó nhà ở cách âm không tốt, tường chỉ là một cái vách dựng tạm mà thôi. Tôi tò mò nhìn ra khung cửa sổ, ba nói là ông Chín kêu, bảo tôi ngủ tiếp đi.

”Sao ổng kêu dữ vậy ba?”

Ba tôi trầm mặc rồi thì thầm:

”Bệnh cũ của ổng, ổng nói mớ thôi. Đi chiến tranh về ai cũng vậy.”

Khi tôi lên lớp bốn, gia đình điều kiện lại khá hơn chút, ba tôi được nhận vào làm trong một xưởng gỗ lớn tại Nha Trang. Lúc đó tôi không phải kì kèo từng đồng tiền ăn sáng để để dành mua một cây kem mỗi tuần nữa.

Giờ thì hàng ngày tôi đều có thể ăn kem, nhưng ông Chín không lấy tiền tôi, ông cười nhe răng:

”Mày để dành tiền đó mua sách vở, ăn nhiều kem bị sâu răng bi giờ!”

Bởi vì nhà ở phía sau con hẻm nơi tàu lửa đi ngang qua, trường lại ở mặt tiền, nên tôi luôn tự đi bộ một mình về nhà. Cũng như mọi lần, trên con đường quen thuộc về nhà, tôi bị chặn đường.

Là năm thanh niên xanh xao ốm yếu nhưng thần sắc lại vô cùng dữ tợn, tôi biết năm người này .

Ba tôi luôn dặn mãi thấy những người này đều phải tránh xa, tụi xì ke nơi đây đói thuốc là cái gì cũng làm. Một tên trong đó đe dọa:

”Mày cho tao xin ít đồng đi!”

Thời đó, ở trường tôi được thầy cô dạy rằng xì ke ma tuý là cái gì rất ghê gớm, rất đáng sợ, chân tôi nhũn cả ra.

“Nghe gì không mày!”

Thấy tôi không đáp lời, hắn quơ quơ trong tay kim tiêm. Đang lúc tôi lọ mọ lấy tiền trong túi, bỗng nghe một tiếng hét lớn:

”Tụi mày làm cái gì vậy! Muốn tao chém chết không!!”

Ông Chín cầm cái gậy sắt từ trong thùng kem vung vẩy, lúc này mặt ông đà hồng, khuôn mặt dữ tợn trông như sát thần. Năm thanh niên kia vừa thấy ông xách cây gậy sắt đã lo chạy co vòi, còn đâu uy phong như lúc trước, ông hầm hè:

”Lúc tao ở trên chiến trường bắn súng, tụi mày còn không có sinh ra đâu!”

Thế mà chỉ mấy tháng sau, ông Chín bị ốm, lão già khỏe mạnh ngày nào lúc này lại rên rỉ trên giường bệnh, chiếc xe bán kem của ông cũng phủ đầy bụi trần. Cứ chiều chiều tôi đều sang thăm ông, cầm theo sách vở mà đọc cho ông nghe.

Rồi một hôm, ông Chín thức dậy mà khuôn mặt tươi tỉnh dị thường, mặt hồng nhuận, hai mắt có thần, nhìn không ra mấy hôm trước ốm o bệnh tật. Ông lại đẩy xe kem, đi một vòng phân phát hết thùng kem. Lại đi mua mấy tập vở, viết, sách cho tôi, ông nói:

”Hồi xưa tao không biết chữ nhiều, tao chỉ nghe người bán nói cuốn này hay lắm, mày xem rồi sau này đọc tao nghe!”

Ba tôi lắc lắc đầu, sắc mặt buồn bã, tôi ngây thơ nhìn ông Chín, trịnh trọng nắm trong tay quyển sách ”Đắc nhân tâm” hứa sẽ đọc cho ông nghe.

Ngày hôm sau, ông mất, hôm đó mưa rơi tầm tã. Rõ ràng hôm qua ông còn cười với tôi, vậy mà hôm nay… lại nằm yên trong chiếc hòm đen kịt ấy.

Lần đầu tiên tôi biết, cái gì là mất đi. Tôi nghẹn ngào hỏi ba vì sao ông Chín khỏe mạnh là thế mà nay đã đi rồi, ba chỉ xoa đầu tôi rồi bảo:

“Đó là hồi quang phản chiếu con à.“

Tay ba cũng ấm áp yêu thương như thế, nhưng lại không phải đôi bàn tay tràn đầy vết sẹo kia….

Ông Chín không có họ hàng, không có người thân, nhà tôi thay ông xử lí tang sự, nhạc sư thổi một bài rất buồn, rất buồn mà giờ tôi mới biết tên:

”Hạt bụi nào, hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi...”

(“Cát bụi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn)

Vô Trần

 

Này này, có gì đâu

Để mất.

Khi ta giáng sinh kiếp người,

Chỉ có thân xác

Và linh hồn.

 

Có gì thuộc về ta đâu,

Được đến rồi lại mất đi.

Trong sự mất lại có cái được.

Tuổi thơ ta mất đi ngây dại,

Để biết được lẽ đúng sai.

 

Thiếu niên ta được thiên chân rực rỡ,

Lại mất đi trái tim nhiệt thành.

Thanh niên dốc cạn sức lực,

Để được tri thức mà hiểu lẽ đời.

Trung niên có lòng bao dung,

Vì thời gian để lại những vết chân chim.

 

Và khi sức khỏe trôi đi...

Ta đã biết

Già rồi, già rồi!

Ngay cả thân xác cũng dần lìa bỏ,

Còn lại gì nữa đâu?

Ngoài linh hồn,

Biết quý trọng sự sống trên thế gian này…

 

Trần về trần, thổ về thổ

Còn gì nữa đâu,

Vô trần, vô... được mất.

© Ngư Đồng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 522: Gác trọ mùa đông

Ngư Đồng

mình thích viết truyện ngắn và thơ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top