Vấn vương mùa sen tháng sáu
2018-06-15 01:25
Tác giả:

Thật lạ, tuổi đời của sen đâu có dài. Nó chỉ sống cùng mùa hạ, ngoi lên từ bùn lầy mà thanh tao, tinh khiết, thơm tho. Sau những cơn mưa rào đầu mùa, bầu trời như cao hơn, trong hơn. Không hiểu do trời xanh in xuống, hay lá sen xanh lan tỏa, mà nước cũng trong xanh, không khí trong lành, mát mẻ... Sau này, lúc đã đi xa, mỗi lần trở về vào đúng mùa hoa sen nở, cầm tay em, anh thường bảo: "Nơi đây đẹp đằm thắm mà dịu dàng như ai đó", làm em cứ ngượng ngùng...
Mỗi khi tháng sáu về, những làn gió ban mai lướt qua một vùng lá sen xanh mơn mởn làm dịu mát tâm hồn tuổi thơ. Bọn trẻ quê mình cứ ồn ào như một lũ chào mào, ngắt những lá sen bánh tẻ chụp lên đầu làm thành những cái ô che nắng, hay che mưa khi bất chợt cơn mưa rào ào đến. Nhớ những lần cả lũ trẻ chăn trâu nằm lăn trên bãi cỏ, đậy cái lá sen lên mặt, cảm giác mát rượi mà ngào ngạt hương thơm...
Lớn lên một chút, em lại nhớ những lần thả bộ quanh đầm sen của làng quê, cảm nhận thứ hương thơm dìu dịu dưới bầu trời trong veo... Mỗi lần như thế làm em lại nhớ sau này đã đi làm, chúng mình vẫn tranh thủ sớm tinh vòng qua Hồ Tây mà hút hà hương sen buổi sáng. Không thể không xao lòng trước những tán lá xanh dập dờn như sóng biếc trong luồng gió sớm mai. Em bỗng thấy yêu vô cùng những cánh sen hồng xòe ra, khoe nhị vàng thơm ngát...
Em yêu biết bao mỗi mùa sen trở về. Đó đây thấp thoáng những cánh cò, những cô gái xinh tươi bên chiếc thuyền nan, đang cần mẫn lật từng cánh hoa sen. Họ đang lưu ướp cái tinh túy tình đời từ nhụy hương vào những búp chè. Lúc ngồi nhâm nhi, em luôn có cảm giác như đang nhấm nháp cả hương thơm nồng nàn phả ra từ loài sen cao quý, với làn gió man mát tinh khôi, tưởng như đang nhấn nhá cả bản tình ca mùa hè trong từng chung trà thơm thảo!
Mỗi mùa tháng sáu trở về, anh có thấy hương thơm thoang thoảng dịu dàng của lá, của nước, của hoa như đang tan ra, nồng nàn quấn quyện, thấm đẫm đến từng sợi tóc em đang lòa xòa, vương vấn... Làn gió hè thổi qua từng sóng nước, ướp lên thứ hương tình khiến em như đang say đến ngơ ngẩn trước vẻ đẹp tươi xanh, trước những bông hoa đang vươn lên, thanh tao xòe nở như một bức tranh thơ.

Em vẫn biết, tháng sáu về là mang đến mùa hè nóng nực với những cơn mưa giông bất chợt, đỏng đảnh và oi nồng. Nhưng có ai đã bỏ qua được mùa hè, khi biết bao những kỷ niệm suốt cuộc đời từng luôn hoà quyện cùng với nắng gió, mây trời. Ở đấy, mỗi khi hừng đông về, khi sương đêm còn đọng lại từng giọt long lanh trên vòm lá sen, anh có nhớ cặp mắt tròn vo ngày nào đã lúng liếng ngước nhìn, có còn nhớ giây phút mang tai nóng ran, trái tim bồi hồi gõ nhịp như muốn vỡ tung lồng ngực? Những hồn nhiên, trong trẻo của dấu yêu, những xuyến xao nao lòng trước từng ngọn núi, triền sông, rặng tre, bãi cát. Nhớ về nơi có những cánh cò, sáo diều tràn trề mơ ước, những bạt ngàn sen trong làn gió thơm nồng kia thật mênh mông mà chỉ khi nhắm mắt lại em mới cảm nhận hết được vẻ đẹp của thiên nhiên. Một vùng trời mênh mông hoa sen nở lấp ló bên những tán lá xanh làm nỗi nhớ về một thưở xa xưa bỗng ùa về tự lúc nào chẳng rõ...
Cứ thế, mỗi mùa hoa sen trở về, là chúng mình lại nghĩ đến những người thân đang hòa cùng guồng quay công nghiệp nơi công trường hay đang tảo tần trên đồng đất quê hương. Đã có được bao lần chúng ta đã cùng gạt bỏ ồn ào sau những giờ lao động mưu sinh, để hòa với cái lặng lẽ tinh khôi của sớm mai trong nắng và gió, quyện cùng sắc sen hồng cho lòng được thảnh thơi. Năm tháng qua đi, khi gác lại cái hối hả của guồng quay sinh tồn, nghĩ về những gì đã qua, mới thấy ký ức tuổi thơ đã nuôi dưỡng tâm hồn để con người được sống một cuộc đời thanh thản, bình yên!
Chỉ khi ấy, những dài rộng ồn ã ngoài kia đã nhắc nhở: Tháng sáu ơi! Yêu đến vô cùng mùa hè rực rỡ và ngát hương! Và mỗi tháng sáu trở về, để em càng yêu hơn những vùng trời bạt ngàn sen đang trải cùng nắng gió ngút ngàn, nơi đã ghi đậm dấu ấn một mối tình mà ta đã trao nhau...
© L.T.P – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







