Valentine này mình chẳng còn thuộc về nhau
2018-02-14 01:30
Tác giả:

Năm nay tiết trời vẫn lạnh, vẫn rét buốt cả tim, vẫn là những ngày người người nhà nhà háo hức chuẩn bị đón thêm một cái tết nữa sao chỉ có riêng em vẫn luôn cảm thấy buồn vậy nhỉ? Năm nay, em mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, lạc quan hơn và nhưng vẫn luôn nhớ đến anh hơn. Suốt từ những ngày đó cho đến bây giờ, cứ hễ nhắc đến tên anh là lòng em lại buồn, chẳng hiểu vì một lý do gì mà em lại luôn dày vò và dằn vặt bản thân mình đến như thế.
Có người từng nói với em rằng: Yêu là cho đi, đâu chỉ nhận riêng mình. Và anh đã luôn vì em mà làm mọi thứ, sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ vì em. Còn em, hình như em chưa làm được gì cho chúng mình đây nhỉ?
Trước đây, em chẳng bao giờ gọi “Anh ơi” ngọt ngào như những cặp đôi khác. Em chỉ gọi ngang thôi nhưng anh vẫn luôn trả lời lại thật nhanh.
Nhớ có một lần cãi nhau chỉ vì cái tin nhắn gửi nhầm của người khác. Lúc đấy, cả hai đều thực sự rất nóng nảy. Anh có còn nhớ không? Đó là lần đầu tiên chúng ta cãi nhau vì lý do vớ vẩn đó. Để rồi cuối cùng em lại bảo: "Hoàng ơi,em đói quá" và chỉ cần 30 phút sau anh đã đứng dưới cổng nhà mà đợi. Thế là chúng mình lại làm hoà.
Có hôm chỉ em ghen vì ảnh anh chụp cùng bạn mà cũng tình tứ như chụp với người yêu vậy. Trước giờ ngay cả cái nắm tay hai đứa còn không có vậy mà lại ôm vai khoác tay với người con gái khác tình cảm như thế kia. Vậy mà anh lại cười cả buổi tối hôm đó, rồi cuối cùng lại chọc em cười theo. Đó cũng là lần đầu tiên em ghen.
Chúng ta yêu nhau rất trong sáng và ngây thơ anh nhỉ. Thế mà lại phải xa nhau. Vì anh nói không xứng đáng, không đủ tự tin để đến với em. Anh này, anh của lúc đó ích kỷ lắm. Rồi cho đến hôm đó, ngày Valentine, chúng ta đã quay lại với nhau. Khi mà lúc tình cảm của cả hai ngày một nồng nàn hơn trước, bao nhiêu nỗi buồn khi chia xa cứ như thế mà trôi đi. Là hôm ấy, anh hẹn rồi trao cho em món quà Valentine đầu tiên, em đã khóc rất nhiều. Chiếc vòng tay lấp lánh anh đã dành trọn cả những tháng ngày ròng rã làm thêm chắt chiu từng chút một, vã cả mồ hôi và chịu trận với những lời nói dèm pha từ người khác. Vậy mà anh chẳng nói gì, mãi sau này em mới được nghe bạn anh kể. Món quà Valentine đầu tiên, em nâng niu nó, trân trọng nó như cái cách mà em trân trọng với tình yêu của chúng ta. Phải, có lẽ em đã yêu anh đến mức hơn cả bản thân mình.

Ngày cuối cùng em cũng không thấy anh cười mà lại la rầy em sao đã gầy rồi còn ít ăn, ăn nhiều vào đừng có để thừa sẽ phí lắm. Rồi em cũng chỉ cười cười rồi nhìn luôn, chẳng ăn được miếng nào. Nếu biết đó là ngày cuối cùng em được thấy anh, nếu em biết được đó là cái ngày định mệnh, em đã nghe lời anh rồi, đã ăn cho anh vui, chọc cho anh cười vì nụ cười anh rất đẹp.
Em mệt mỏi, em không thể nói ai biết được em cần gì, nếu có anh, liệu anh có hiểu được em không? Có lẽ em chưa bao giờ yếu lòng như lúc này. Hình như em đã quá quen với thế giới có anh.
Là anh đang muốn em tự trưởng thành giống anh hay vì anh chỉ muốn nhìn em thất bại. Cho đến tận bây giờ, em vẫn còn ngờ ngợ có phải chỉ là ảo giác hay không. Trước lúc chia tay, ngay cả lời cuối cùng anh cũng không chạy lại an ủi em, mà vẫn luôn trách em không suy nghĩ thấu đáo.
Em vẫn trẻ con lắm ư?
Suy nghĩ của em chưa trưởng thành ư?
Hay chỉ là cảm xúc của một đứa con gái khi ghen, khi người con trai mình thích ngó lơ mình lại đi thân thiện với những cô gái khác. Là vì em ích kỷ, hay đó là điều anh muốn em thấy anh quan trọng với em như thế nào? Ngay cả phút cuối cùng của cuộc đời anh, em vẫn muốn biết rằng anh yêu em, anh nhớ em như thế nào. Anh cảm thấy đối với anh, em là gì? Em chỉ muốn xác minh liệu em có đặt đúng niềm hi vọng không? Nhưng rồi, mọi thứ vẫn vô nghĩa.
Valentine năm nay, nơi anh sống có ánh nắng nhưng vắng em.
Valentine năm nay, nơi em ở có hình bóng anh nhưng lại thiếu đi hơi ấm là anh! Em đã từng rất nhớ anh, và đã từng yêu anh. Em của hiện tại vẫn nhớ anh, nhưng lại mang ơn anh. Cảm ơn anh đã cho em biết, thanh xuân đẹp nhất của những năm tháng học trò cũng cảm ơn anh đã cho em hiểu, tình yêu không dễ dàng gì có được.
© Lê Thị Thùy Na – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm
"Lời nguyện cầu cho Katerina" là tiểu thuyết tâm lý viết về chủ đề Holocaust của nhà văn Séc Arnošt Lustig. Tác phẩm được đánh giá “mang sức nặng tinh thần vượt thời gian”.
Bình an sau giông bão (Phần 1)
Những đêm mưa thưa dần, nhưng bên trong quán, không khí vẫn ấm áp. An ngồi sau quầy, đôi bàn tay thoăn thoắt pha cà phê, nhưng lúc ngẩng lên, vẫn không quên nở một nụ cười. Cái cười của cô không rực rỡ, chỉ nhẹ như một vệt sáng mờ, nhưng đủ để khiến Phong thấy lòng mình mềm ra.
Lời hẹn cây xấu hổ
Cô nhớ lời hẹn với Hải, nhớ ánh mắt khi cậu nắm tay mình. Nhưng khoảng cách giờ đây lớn quá: một người ở thành phố với tri thức rộng mở, một người vùi mình trong đồng ruộng và những buổi chợ quê.
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.
Ly cocktail của ký ức
Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.
Sao phải cưới người không yêu
Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…
Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi
Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.







