Phát thanh xúc cảm của bạn !

Valentine chờ và những viên socola đắng

2015-01-25 01:00

Tác giả:


Café Blog - Valentine này, ta sẽ mở lòng mình để đón nắng đông, đón gió lộng, để gió, để nắng đưa cả một con người đi qua ta. Ta sẽ để họ đi như cách họ bước vào, nhẹ nhàng thôi, chầm chậm chậm thôi, sẽ không hết những yêu đương của một thời nhưng cũng sẽ không đủ để ta giữ mãi họ ở lại trong lồng ngực đã muốn nổ tung từ rất lâu.

***

Có những Valentine, ta ngậm viên socola ngọt đắng nơi đầu lưỡi mà nghe đi nghe lại một bản nhạc, mà ngấm được cái buồn tủi, cái hờn trách của con tim. Có những Valentine lặng lẽ mà đau như thế, vẫn chỉ là đơn độc nhưng lại có quá nhiều thứ khiến ta đi lạc vào miền nhớ, rồi kiếm tìm, rồi lục lọi, rồi lặng im đến tê người… Đó chính là Valentine chờ. Vào ngày ấy, việc duy nhất ta muốn làm là chờ đợi, chờ cho đến khi kim đồng hồ nhích sang một thời khắc mới, ngày nữa lại đến nhưng không ai đến bên ta, còn ta lại tìm đến họ hơn một bản năng vốn có.

Hộp socola nằm yên trên mặt bàn, chiếc nơ xanh, tấm thiệp hồng, dòng chữ nhỏ bé… hơn một lần nó được mang đi nhưng cũng hơn một lần, nó lại trở về vị trí cũ. Ta bóc lớp vỏ đã gói ghém cẩn thận, lấy lên một viên rồi ngậm chặt trong miệng. Socola đắng, đắng lắm. Ta như vỡ ra trong cái đắng ấy để tìm tới vị mặn. Khi tiếng nấc đã vang lên trong căn phòng vắng, ta mệt nhoài với hiện thực của ngày hôm qua, rằng ta đã thất bại, rằng ta vẫn mãi chỉ là đứa nhút nhát như thế. Ta đã chịu tổn thương và cứ mãi nhận tổn thương do chính ta tạo ra.

chocolate đen

Vẫn biết, đâu phải ai cũng đủ dũng cảm để khép lại những ngày đã đi qua, đâu phải ai cũng đủ dũng cảm để quay trở lại và nói cho người ta biết khi đôi mắt người ta biết long lanh vì một ai khác, khi màu mắt đó đã vui trong niềm vui khác, tràn đầy yêu thương. Thế nên, ta cứ ủ mãi những khát vọng ấy vào trong lòng, tự gặm nhấm, để rồi tự đau.

Thêm một mùa Valentine nữa đã đến. Valentine này, ta tự hứa với lòng là sẽ để mọi thứ bình lặng lại dưới đáy của cốc thủy tinh đã vỡ… chỉ cần bình lặng, dẫu có ai đó sẽ trở về trong hơi thở ấm miên man của ảo giác, hay dẫu có nhìn thấy ai đó thật hạnh phúc, ta vẫn có thể mỉm cười mà không thấy chạnh lòng chua chát, không thấy ngập trong tim là những ướt át chất đầy.

Valentine này, ta sẽ mở lòng mình để đón nắng đông, đón gió lộng, để gió, để nắng đưa cả một con người đi qua ta. Ta sẽ để họ đi như cách họ bước vào, nhẹ nhàng thôi, chầm chậm chậm thôi, sẽ không hết những yêu đương của một thời nhưng cũng sẽ không đủ để ta giữ mãi họ ở lại trong lồng ngực đã muốn nổ tung từ rất lâu.

Rồi ta sẽ dọn dẹp kí ức. Rồi ta cũng sẽ yêu, yêu một con người phù hợp với ta hơn người cũ, yêu một người mới mà không phải vì ở họ có bóng dáng của ai đó. Ta yêu họ, vẫn chân thành, vẫn thiết tha. Ta sẽ ghi nhớ một cái tên mới, sẽ dành những viên socola đến địa chỉ mà ta cần, rất cần. Valentine, hòa vào dòng người trên phố, tay ta nắm một bàn tay và chạm tới rung động khi đôi môi chạm vào…

  • December lie

Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.



Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top