Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tương tư như giọt sương mai

2023-02-23 01:20

Tác giả:


blogradio.vn- Đối với tớ tình đầu lại như những giọt sương trong nắng mai. Tớ cũng như giọt sương ấy thôi, hàng ngày mang trong mình sự buốt lạnh chỉ chờ cậu ấy là binh minh mang ấm áp đến, nhưng tiếc là niềm vui và hạnh phúc đó không thuộc về tớ, cậu chỉ có thể cho tớ cảm nhận chút hơi ấm thôi, như thế cũng đủ quá rồi. 

***

Năm ấy, những năm tháng cuối cấp ba, ngoài việc học ra tớ chẳng quan tâm những thứ khác là mấy, kiểu say nắng một ai đó với tớ là điều không thể xảy ra vì tớ đã đặt ra nguyên tắc cho mình là phải trở thành con ngoan trò giỏi trước đã, còn ái tình chỉ khiến con người ta lu mờ tâm trí mà thôi. Hàng ngày tới lớp nghe mấy đứa bạn xúm lại kể chuyện về chàng trai mà nó thích, vậy mà chàng trai đó có đáp lại nó đâu, cuối cùng cũng chỉ là tự thân tự thương tự nhớ, tự khiến mình là kẻ thất tình.

Cứ cho rằng mình có nguyên tắc hơn nữa lại quyết đoán không để chút chuyện xíu xiu kia làm mình lay động mình cũng muốn có người chở che, yêu thương. Tớ đã không tham gia bàn tán chuyện tình cảm với nhóm bạn, bởi nhiều chuyện cũng không giúp ích được gì, có khi làm bạn mình thêm thất vọng. Tớ cắm cúi làm bài mà nghe mấy chuyện linh tinh đó mà không thể tập trung cho nổi “Làm sao mà làm bài được đây!”. Một mớ hỗn độn đang đi xuôi chạy ngược trong đầu.

thanh_xuan_1a

Giây phút tớ đang bối rối giải bài toán khó thì một ai đó lướt ngang qua khung cửa sổ cùng biết bao nhiêu sự ngỡ ngàng. Đó là một chàng trai với khuôn mặt ngời sáng, nụ cười ấm áp. Không biết nụ cười ấy đã khiến bao nhiêu trái tim phải rung động. Ngay lúc này tớ đã biết cảm giác say nắng là như thế nào và tớ đã say trong nụ cười ấy rồi. Vì tự nơi đáy lòng tớ có chút ngượng ngùng, chút tò mò muốn biết người vừa lướt ngang đời mình đó là ai.

Tối của ngày hôm đó tớ chỉ dành thời gian để tìm tòi về cậu ấy, quên luôn cả việc ăn uống, làm bài tập như thường lệ. Không ngờ những rung động đầu tiên lại có sức lấn át lý trí tớ như thế. Lúc này, sự vô tư mạnh mẽ cứ đi đâu hết chỉ bỏ lại tớ mớ hỗn độn cảm xúc: vui mừng rồi chợt cười thất thường, tự ti vì cảm thấy mình còn quá nhiều thiếu sót, rồi chợt buồn nhớ ra mình và cậu ấy chỉ là người lạ, cậu ấy không hề biết tên mình cũng như sự tồn tại của mình.

Cứ thế ngày qua ngày tới lớp tâm trí tớ quẩn quanh là hình bóng đó “Không biết cậu ấy có lại ghé ngang nữa không?” rồi lại tiếp tục suy nghĩ “Nếu cậu ấy ghé lại thiệt thì tớ nên làm gì? Có nên lại gần làm quen? Như vậy cũng không nên, người có sức lan tỏa như cậy ấy chắc cũng đã có người thầm thương trộm nhớ rồi”. Và rồi bóng dáng ấy lại ghé ngang lớp tớ làm con tim không ngừng thổn thức, tim tớ đập mạnh như có ai đó ghé thăm. Một cách tự nhiên tớ rời lớp rồi lẳng lặng đi theo cậu ấy, những bước chân bẽn lẽn phía sau cứ như nhân vật phản diện đang cố thực hiện ý đồ xấu, bỗng một âm thanh thoảng qua tai tớ.

“Sao cậu đi theo tớ vậy”

Giọng nói ấy làm tớ bừng tỉnh, vội vàng đáp lại trong sự bối rối:

“À tớ chỉ tiện đường ghé ngang thôi”

“Ừ, mà cậu tên gì thế nhỉ?”

“Mình là Ngọc Anh, lớp 12A2” Tớ nhanh trí trả lời mà chẳng cần biết người kia có đang nghĩ gì về mình không, còn chàng trai ấy vẫn điềm nhiên hiểu ý và hành xử lịch sự.

“Mình là Nhật Minh, lớp 12A1. Rất vui được biết cậu”.

“Cậu ấy đã biết đến sự tồn tại của tớ” Tớ mỉm cười rồi thầm suy nghĩ trong vẩn vơ.

yeu_8

Lần nữa tớ lại lạc vào trong những cảm xúc, những rung động đầu tiên, biết nhớ biết thương một ai đó. Lần đầu tớ có ước được yêu thương được quan tâm hơn bao giờ hết, điều đó càng tiếp thêm cho tớ động lực là niềm hi vọng.

Nhưng tớ đâu biết được rằng chính giác quan của tớ đã đúng, rằng cậu đã có người thầm thương trộm nhớ mất rồi. Là tớ tự tương tư chứ trước giờ cậu nào có biết trong lòng tớ nghĩ gì, tớ là ai trong cậu, còn cậu hàng ngày ghé ngang lớp tớ là vì điều gì?

Rồi một ngày đẹp trời muốn đem hết những nhớ nhung gửi gắm trọn vẹn cho người đó cũng là lúc mình hiểu được rằng cậu ấy tương tư một cô nàng xinh xắn trong lớp tớ nên hàng ngày cậu ấy ghé ngang chỉ để liếc nhìn. Họ dường như đã thấu hiểu suy nghĩ của đối phương rồi. Tình cảm đó đã từ lâu: chỉ cần thấy nhau là đủ, không rạo rực như trời nắng cháy, không ồn ào phức tạp để cả lớp phải ngưỡng mộ hay bàn tán. Nghĩ đến đây tớ hụt hẫng và chơi vơi như đã lỡ mất điều gì đó, mà điều đó có phải dành cho tớ đâu. Thật ngốc nghếch khi vừa mới gặp lần đầu đã trót trao con tim cho một ai đó mà mình không hiểu biết về họ.

yeu_10

Mối tình đầu đến với tớ quả thực rất tự nhiên tới mức không ngờ, tớ tự cho mình nào là nguyên tắc, nào là quyết đoán, thế mà chẳng đoán được tình đầu đang len lỏi vào trong tâm trí để khi hụt hẫng mới kịp nhận ra. Người ta nói: tình đầu như những dấu chân trên cát, bước chân thật nhẹ nhàng nhưng in vết thật sâu rồi lại nhanh chóng bị xóa mờ bởi những con sóng.

Đối với tớ tình đầu lại như những giọt sương trong nắng mai. Những giọt sương nhẹ và lạnh buốt xuất hiện hàng ngày vào buổi sớm chỉ để ngắm nhìn bình minh ấm áp rồi tan biến trong phút chốc. Tớ cũng như giọt sương ấy thôi, hàng ngày mang trong mình sự buốt lạnh chỉ chờ cậu ấy là binh minh mang ấm áp đến, nhưng tiếc là niềm vui và hạnh phúc đó không thuộc về tớ, cậu chỉ có thể cho tớ cảm nhận chút hơi ấm thôi, như thế cũng đủ quá rồi. 

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Hạnh phúc là khi được cùng em già đi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top