Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi trẻ ấy đến bao giờ mới hết dại khờ?

2017-09-07 01:32

Tác giả:


blogradio.vn - Chắc rằng sẽ chẳng có ai dám tự tin nói tuổi trẻ mình không hề có sai lầm. Và điều sai lầm lớn nhất chính là không dám đối diện và thừa nhận chính mình, để rồi cứ trượt dài trong đó.

***

Tuổi trẻ ấy đến bao giờ mới hết dại khờ

Điều khiến bạn tiếc nuối nhất trong cuộc đời này là gì?

Hẳn rằng mỗi người sẽ có một câu trả lời khác cho riêng mình. Đó có thể là mối tình đầu không trọn vẹn, là lần cãi nhau với đứa bạn thân, là lần ương bướng cãi lời mẹ… Thế nhưng cuộc đời ấy để trọn vẹn trải qua, tôi xin dành điều tiếc nuối nhất cho tuổi trẻ. Bởi vì ở đó, tôi đã bỏ lỡ mối tình đầu của mình, ở đó tôi có những lần cãi mẹ, ở đó tôi có những lần giận hờn với bạn thân, có những sai lầm nông nỗi.

Thế nhưng, tuổi trẻ ấy ai mà chẳng từng trải qua, cả những niềm vui và nỗi buồn mang tên tuổi trẻ.

Tuổi trẻ, tôi tự cho mình vô số những lý do để giải thích cho những lỗi lầm của mình.

Ở cái tuổi ương bướng, tôi đã khiến mẹ không ít lần buồn bã. Có lẽ cái tôi nông nổi của một cậu trai mới lớn khiến tôi bướng bỉnh và cứng đầu hơn tôi vẫn nghĩ. Ai chẳng từng nghĩ rằng mình là người hoàn hảo và việc mình làm là đúng nhất mà chẳng hề biết được nó sai lầm đến mức nào. Nên nói rằng đó là quá tự tin hay quá bồng bột đến mức chẳng phân biệt được những suy nghĩ nông cạn đó. Thế mà tôi đã từng như thế, đã từng phớt lờ những lời mẹ dặn, bỏ quên những lần mẹ lặng lẽ khóc để chạy theo những suy nghĩ ấy. Còn giờ đây khi nhìn lại những ngày ấy, tôi chỉ có thể nói rằng bởi vì đó là tuổi trẻ… Lời biện minh quen thuộc khiến tôi nhụt chí trước mong mỏi thay đổi chính mình.

Ở cái tuổi trẻ ngông cuồng ấy, ai chẳng trải qua một mối tình hay thậm chí một vài mối tình cứ ngỡ khắc cốt ghi tâm. Năm 17 tuổi, tôi trải qua mối tình đầu. Tôi nghe có ai đó nói rằng người cùng bạn trải qua những năm 17 tuổi chưa hẳn đã là người đi cùng bạn suốt đời. Nhưng rồi tuổi trẻ, tôi vẫn muốn cho mình những tháng ngày thanh xuân với thứ tình cảm ngây thơ trong sáng ấy. Tình yêu mà, không có gì là sai trái, đôi khi gặp đúng người sai thời điểm chưa chắc là đã tốt, bởi vì tháng ngày dài như thế ai biết trước điều gì sẽ sảy ra. Mối tình 17 tuổi, 20 tuổi rồi cả những mối tình chóng vánh sau đó nữa cũng chẳng có kết quả như mọi người vẫn mong chờ. Tôi cũng đã từng mong chờ vào nó, từng mong mỏi một cái kết đẹp hơn là những ngày chia tay đau khổ. Nhưng cũng chính tuổi trẻ giúp tôi hiểu rằng không phải cứ muốn là được.

Tuổi trẻ ấy đến bao giờ mới hết dại khờ

Đó sẽ là những lần trả giá, bằng tiền, bằng tình cảm hay một thứ gì đó xứng tầm với những lỗi lầm của chúng ta.

Đó là những câu tạm biệt không có lần gặp lại, là những hờn dỗi đi theo tôi cả những năm tháng sau, là những niềm tin đã trót đổ vỡ dù cố gắng hàn gắn đến đâu cũng để lại những vết thương lớn.

Tuổi trẻ đó, nông nổi đó, và rồi sai lầm đó.

Thế đó, chắc rằng sẽ chẳng có ai dám tự tin nói tuổi trẻ mình không hề có sai lầm. Và điều sai lầm lớn nhất chính là không dám đối diện và thừa nhận chính mình, để rồi cứ trượt dài trong đó. Sự bướng bỉnh và mong mỏi được khẳng định mình, được công nhận mà bất chấp thực hiện những điều liều lĩnh. Chúng ta ai cũng có cái tôi, và tuổi trẻ chính là khoảng thời gian chúng ta muốn được thể hiện cái tôi nhiều nhất. Ở ngưỡng cửa chập chững của sự chuyển giao, tôi vẫn luôn tự cho mình là trưởng thành để quyết định tất thảy. Cứ nghĩ rằng đó là tuổi trẻ mà sống hết mình bằng bản năng để rồi đến khi biết đó là dại khờ thì đã quá muộn.

Tuổi trẻ ấy mà, đến bao giờ mới hết dại khờ?

© Jun – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có những nỗi buồn giúp ta trân trọng hiện tại hơn

Có những nỗi buồn giúp ta trân trọng hiện tại hơn

Cùng với cuộc sống chảy trôi nhanh đến mức quên đi cảm xúc của mình, những điều như vậy làm ta sống chậm lại một chút, nhận ra một chút những cảm giác ấy vẫn luôn tồn tại bên cạnh, nhắc nhở chúng ta biết ơn những điều đã xảy ra, những điều nhỏ nhặt đang dần trôi đi để không cần lại phải nuối tiếc.

Anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ

Anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ

Anh nhớ em, anh nhớ em, ngay lúc này anh nhớ em. Da diết chẳng nên lời, nhớ đến nỗi chẳng dám mở một bộ phim tình cảm xem vì sợ bản thân lại càng nhớ em hơn. Nhớ đến nỗi nghe một bản nhạc chậm cũng thấy bản thân yếu đuối đến buồn cười. Anh nhớ em, anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ.

Hạnh phúc giản đơn

Hạnh phúc giản đơn

Hạnh phúc chẳng cầu kì, hạnh phúc giản đơn thôi Cơm, áo, gạo, tiền đời này ai chẳng thế Nhưng sẽ ấm lòng hơn nếu mà có lẽ Ta có nhau trong những tháng năm này.

Tôi có một chú chó tên Tô

Tôi có một chú chó tên Tô

“Ốm nhom ốm nhách mà đẹp cái gì, con trai là phải cao to mới đẹp”. Mặc kệ lời nhận xét của thằng bạn, với tôi, Tô vẫn là chú chó đẹp nhất, thông minh nhất.

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

back to top