Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi là một công dân

2022-05-15 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Cho dù tôi có làm bất cứ việc gì, thì đó cũng là một việc lương thiện và tôi là một công dân của thành phố này, tôi đang góp phần làm đẹp làm sạch cho cuộc sống nơi đây. Còn gì tự hào hơn thế

***

Có một lần Nhi hỏi tôi:

- Chị Trân nè, công việc chị được đi đây đi đó nhiều, chắc được gặp nhiều người lắm, kể cả những người nổi tiếng?

Tôi ngạc nhiên

- Cũng thi thoảng thôi em, mà sao hôm nay em quan tâm đến những chuyện đó?

Nhi cười

- Dạ không, chuyện em quan tâm là những người nổi tiếng nhưng bị tước quyền công dân, vì họ vi phạm luật pháp.

À, tôi hiểu rồi, chuyện đó thì bình thường, mà không cần phải đi đâu xa như tôi, ngồi tại nhà như Nhi cũng biết cũng gặp được mà, vì truyền thông đưa tin rất nhanh. Nhưng nhìn vẻ mặt quá nôn nóng hào hứng của Nhi, tôi biết cô ấy muốn nghe tôi kể

- Họ cũng là những con người, như hai chị em mình, nhưng chị chưa được tiếp xúc chưa được gặp bất cứ ai nổi tiếng mà phải vào trại giam, ngược lại chị đã gặp những người hết sức bình thường nhưng qua một đêm hay qua một ngày lại trở nên vô cùng nổi tiếng, vì cái khoảng cách mong manh một đêm một ngày đó đủ biến họ từ một công dân trở thành một tội phạm, vì những tội lỗi hay tội ác mà họ gây ra.

Tôi nói với Nhi như thế.

Nhưng điều tôi muốn viết trong bài viết nhỏ này, không phải là việc tôi làm thỏa mãn những hiếu kỳ của cô em hàng xóm thân thiết, mà tôi chỉ muốn viết lên một điều vô cùng nhỏ nhoi bình dị, đó là ước muốn nhỏ bé đơn giản nhất mà chỉ khi người ta mất đi, người ta mới chợt giật mình thảng thốt.

Mình vừa bị mất quyền công dân, mình không còn được sống tự do như trước nữa.

Và rồi như một sự mặc định đương nhiên, họ chỉ còn khao khát mỗi điều ấy, được làm một công dân hợp pháp và được xã hội chấp nhận. Cái điều tưởng chừng quá ư dễ dàng quá ư chắc chắn kia giờ với họ là một ước mơ, một giấc mơ còn xa vời ngoài tầm tay với, sau khi biết được thời gian để được cải tạo cải huấn lại để họ quay về với cuộc sống của một công dân.

Nhi nói với tôi:

- Mỗi ngày em chỉ quanh quẩn trong nhà và làm những công việc đơn giản nhất của một phụ nữ trong gia đình, có bước ra ngoài kia em cũng chỉ gặp những người bình thường nhất, những người lao động vất vả mưu sinh với bao nhiêu công việc khác nhau, trong chợ, trên đường phố, ở khắp các ngả đường. Họ chăm chăm vào công việc của họ nên chẳng quan tâm đến việc họ đang có trong tay một tài sản vô cùng quý báu. Đó là quyền tự do, là họ đang là một công dân của một đất nước độc lập.

Tôi đồng ý với Nhi

- Em nói đúng rồi, chị sẽ kể em nghe một số chuyện tiêu biểu ở một số người tiêu biểu mà chị đã từng gặp và rất yêu mến họ.

Và tôi nhớ lại:

Có một lần chị đi bộ về trong đêm khuya, từ ga về nhà chị, là chị có hứng muốn như thế chứ không có lý do nào khác, sau một chuyến công tác ngắn ngày. Đường phố khi ấy rất vắng rất yên tĩnh, các hàng quán dường như đóng cửa hết, chỉ còn những ánh đèn lấp lánh trên cao là vẫn thức và sáng đến chói mắt. Chị nhìn thấy một chị lao công đang quét bên vệ đường, đêm khuya yên tĩnh đến nỗi nghe thấy tiếng chổi quét của chị ấy. Chị đi đến gần thì chị ấy cũng vừa dừng tay và đang uống nước.

- Chào chị, hôm nay chị làm ca khuya ở đoạn đường này ạ?

Chị ấy quay lại và nhìn chị ngạc nhiên.

- Có chuyện gì không em, chị vẫn hay quét ở đây mà.

- Dạ không, xin lỗi đã làm chị giật mình, em chỉ muốn làm quen với chị, vì nhà em cũng ở gần đây.

- Vậy hả, chị vẫn thích làm giờ này, một phần vì chị quá quen với con đường, một phần chị thích được làm việc trong vắng lặng yên tĩnh, không ồn ào xô bồ như giờ giấc ban ngày.

- Nhưng sẽ ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe, vì đây là giờ mà cơ thể chúng ta phải ngủ, vì đó là quy luật của cái đồng hồ sinh học quy định.

- Chị quen rồi em à, mà chị nghĩ chỉ cần ai cũng thấy vui thấy hài lòng với công việc mình làm, vậy là được.

- Cho em hỏi chị một câu, chị đã trong nghề bao lâu rồi ạ?

- Mười mấy năm rồi, và chị yên tâm tin tưởng với đôi tay của chị, với thu nhập chị có. Chị phải tiếp tục đây, không là trễ mất. Chào em nhé.

- Cảm ơn chị.

Nhi biết không, đó chỉ là cuộc trò chuyện rất ngắn nhưng chị cảm nhận được chị ấy đang vô cùng yêu cuộc sống này. Gương mặt chị ấy toát lên điều ấy.

Cho dù tôi có làm bất cứ việc gì, thì đó cũng là một việc lương thiện và tôi là một công dân của thành phố này, tôi đang góp phần làm đẹp làm sạch cho cuộc sống nơi đây.

Còn gì tự hào hơn thế hả Nhi?

Và tôi nhớ lại

Có một lần tôi ngẫu hứng đi xích lô về nhà thay vì đi xe ôm hay các phương tiện khác, vì lúc đi thì có ông xã tôi chở đi, nhưng tôi nói tôi thích tự về nên anh khỏi chờ khỏi đón.

Đã lâu lắm tôi mới được ngồi trên xích lô nên rất thích thú, và vì bác tài rất vui tính cứ trò chuyện suốt với tôi trên đoạn đường.

- Cháu đi sắm tết đúng không, mới đó mà lại tết nữa rồi.

- Dạ vâng, chú có vẻ không thích tết ạ?

- Chú không thích, mỗi lần tết đến là bao nhiêu thứ phải lo phải sắm. Chú cứ thích cuộc sống bình thường như này hơn.

- Dạ vâng, cháu nghe nhiều người cũng nói như vậy. Họ còn hát là:

“Nghe xuân sang thấy trong lòng như ứa gan

Tết đến nơi mà trong túi không có lấy một ngàn”

Tôi làm chú cười ha hả:

- Con nhỏ này vui tính thiệt, nói vậy thôi chứ làm gì mà thảm đến thế phải không cháu. Chú chỉ mong lúc nào cũng khỏe mạnh để ngày kiếm hai bữa là được.

- Ba bữa chú à.

Tôi đính chính lại.

- Đúng rồi cháu, vì chú quen nói theo kiểu dân lao động của các chú, mà mỗi ngày cứ rong ruổi trên con xe này là vui rồi, còn được đi khắp nơi được làm việc là sướng nhất rồi cháu.

Nhi thấy chưa, tất cả những gì chú ấy nói là chú ấy rất tự hào vì được lao động kiếm sống, được tự do đây đó mỗi ngày.

- Đó là một hạnh phúc, hạnh phúc vì được là một công dân, em hiểu. Chị kể tiếp đi, em muốn nghe vì hay quá.

Đôi khi chỉ là những chuyện rất bình thường của cuộc sống này mà người ta quá vội vã nên đã không nhận ra, cũng như họ chẳng bao giờ nhận ra những gì họ đang có trong tay là thật sự quý giá cần phải được giữ gìn, là quyền lợi chính đáng và vinh quang nhất của một con người.

Tôi là một công dân.

Tôi ngồi bên cạnh Nhi lúc ấy, muốn tuôn ra bao nhiêu điều cho Nhi nghe, để thấy hai chị em lúc nào cũng hiểu nhau đến tận từng cử chỉ ánh mắt, nhưng điện thoại tôi réo lên. Có công việc đột xuất đang chờ tôi.

- Chị phải lên cơ quan rồi Nhi, hẹn em khi khác.

Và tôi cũng hẹn mọi người khi khác, vì tất cả những bài viết của tôi lúc nào cũng được hoàn hảo nhất cũng được vẹn tròn nhất khi đến với mọi người, duy chỉ có lần này tôi thật sự xin lỗi vì phải dừng lại đây. Bài viết bị dở dang nhưng đó là những gì tôi muốn viết, tôi không hẹn và cũng không hứa rằng sẽ có những bài khác tiếp theo, cũng với chủ đề này.

Lần đầu tiên có một bài viết mà tôi không tự tin khi được phổ biến đến mọi người. Tôi còn nhiều câu chuyện đời thường khác muốn viết ra đây xiết bao, với hạnh phúc nhỏ nhoi ấy, như Nhi đã nói, mà cuộc sống bận rộn luôn làm người ta quên mất.

Tôi là một công dân.

Ông xã tôi hay nói tôi là người thích ôm rơm nặng bụng, vì với những chuyện cỏn con nhất tôi cũng quan tâm và ghi nhớ, vậy mới có bài viết này mọi người ạ.

Xin lỗi vì tôi không thể viết dài hơn.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Ngày mai thôi, trời sẽ lại nắng, hoa sẽ lại nở, những vụn vỡ trong tim dẫu không thể lành nguyên vẹn như lúc đầu nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu được tất cả.

Em đã không thể giữ lại

Em đã không thể giữ lại

Núi kiến thức khổng lồ mà em được học từ biết bao thầy cô đã không còn vẹn nguyên nữa rồi, chỉ còn là đâu đó ý thức để làm người, chỉ còn là đọng lại sâu sắc trong em những bài học để làm người.

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Đàn ông sở hữu những nét tướng trán sau thường thành đạt trong công việc, có địa vị xã hội.

Tôi quay về với tôi

Tôi quay về với tôi

Dường như tất cả những người phụ nữ dấn thêm một bước nữa trong trái tim mình, cho cuộc đời mình, đều đã trải qua bao dằn vặt khổ đau có lúc không nói nên lời.

Góc cà phê anh đợi

Góc cà phê anh đợi

Gặp nhau em nhé, nơi góc cà phê quen Có nắng và mưa, và bao màu hạ đỏ Em dù không đến dù hạ hóa thu tàn Góc cà phê anh đợi, mặc thu úa đông sang.

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh Chút yêu thương, nỗi niềm hay mong nhớ Hay tình xưa vẫn còn nhưng duyên lỡ Để tim này cứ nhớ mãi không thôi.

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bầu trời năm ấy vẫn vút cao trong miền ký ức, tiếng cười của em vẫn âm vang trong đáy tim này. Tôi bắt gặp mùa hè đậu trên những mái nhà ngói đỏ, chói chang và gay mắt, như khung cảnh của những ngày cùng em đi qua, bánh xe đạp cứ quay đều đều, và tôi đưa em qua tất thảy những miền yêu.

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Người phụ nữ sở hữu những nét tướng này cuộc sống hậu vận không chỉ hưng thịnh, viên mãn mà còn được nhiều quý nhân phù trợ, người người yêu mến.

Sống một đời an nhiên

Sống một đời an nhiên

“Ở ngoài kia, sẽ có một ‘tôi’ khác, cá tính, năng động, bùng nổ một cách bất cần; một ‘tôi’ khác đối lập với tôi đang ngồi đây, dám làm những điều tôi không dám làm; dám sống một cuộc đời tôi không dám sống”.

back to top