Tôi là một công dân
2022-05-15 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Cho dù tôi có làm bất cứ việc gì, thì đó cũng là một việc lương thiện và tôi là một công dân của thành phố này, tôi đang góp phần làm đẹp làm sạch cho cuộc sống nơi đây. Còn gì tự hào hơn thế
***
Có một lần Nhi hỏi tôi:
- Chị Trân nè, công việc chị được đi đây đi đó nhiều, chắc được gặp nhiều người lắm, kể cả những người nổi tiếng?
Tôi ngạc nhiên
- Cũng thi thoảng thôi em, mà sao hôm nay em quan tâm đến những chuyện đó?
Nhi cười
- Dạ không, chuyện em quan tâm là những người nổi tiếng nhưng bị tước quyền công dân, vì họ vi phạm luật pháp.
.jpg)
À, tôi hiểu rồi, chuyện đó thì bình thường, mà không cần phải đi đâu xa như tôi, ngồi tại nhà như Nhi cũng biết cũng gặp được mà, vì truyền thông đưa tin rất nhanh. Nhưng nhìn vẻ mặt quá nôn nóng hào hứng của Nhi, tôi biết cô ấy muốn nghe tôi kể
- Họ cũng là những con người, như hai chị em mình, nhưng chị chưa được tiếp xúc chưa được gặp bất cứ ai nổi tiếng mà phải vào trại giam, ngược lại chị đã gặp những người hết sức bình thường nhưng qua một đêm hay qua một ngày lại trở nên vô cùng nổi tiếng, vì cái khoảng cách mong manh một đêm một ngày đó đủ biến họ từ một công dân trở thành một tội phạm, vì những tội lỗi hay tội ác mà họ gây ra.
Tôi nói với Nhi như thế.
Nhưng điều tôi muốn viết trong bài viết nhỏ này, không phải là việc tôi làm thỏa mãn những hiếu kỳ của cô em hàng xóm thân thiết, mà tôi chỉ muốn viết lên một điều vô cùng nhỏ nhoi bình dị, đó là ước muốn nhỏ bé đơn giản nhất mà chỉ khi người ta mất đi, người ta mới chợt giật mình thảng thốt.
Mình vừa bị mất quyền công dân, mình không còn được sống tự do như trước nữa.
Và rồi như một sự mặc định đương nhiên, họ chỉ còn khao khát mỗi điều ấy, được làm một công dân hợp pháp và được xã hội chấp nhận. Cái điều tưởng chừng quá ư dễ dàng quá ư chắc chắn kia giờ với họ là một ước mơ, một giấc mơ còn xa vời ngoài tầm tay với, sau khi biết được thời gian để được cải tạo cải huấn lại để họ quay về với cuộc sống của một công dân.
Nhi nói với tôi:
- Mỗi ngày em chỉ quanh quẩn trong nhà và làm những công việc đơn giản nhất của một phụ nữ trong gia đình, có bước ra ngoài kia em cũng chỉ gặp những người bình thường nhất, những người lao động vất vả mưu sinh với bao nhiêu công việc khác nhau, trong chợ, trên đường phố, ở khắp các ngả đường. Họ chăm chăm vào công việc của họ nên chẳng quan tâm đến việc họ đang có trong tay một tài sản vô cùng quý báu. Đó là quyền tự do, là họ đang là một công dân của một đất nước độc lập.
Tôi đồng ý với Nhi
- Em nói đúng rồi, chị sẽ kể em nghe một số chuyện tiêu biểu ở một số người tiêu biểu mà chị đã từng gặp và rất yêu mến họ.
.jpg)
Và tôi nhớ lại:
Có một lần chị đi bộ về trong đêm khuya, từ ga về nhà chị, là chị có hứng muốn như thế chứ không có lý do nào khác, sau một chuyến công tác ngắn ngày. Đường phố khi ấy rất vắng rất yên tĩnh, các hàng quán dường như đóng cửa hết, chỉ còn những ánh đèn lấp lánh trên cao là vẫn thức và sáng đến chói mắt. Chị nhìn thấy một chị lao công đang quét bên vệ đường, đêm khuya yên tĩnh đến nỗi nghe thấy tiếng chổi quét của chị ấy. Chị đi đến gần thì chị ấy cũng vừa dừng tay và đang uống nước.
- Chào chị, hôm nay chị làm ca khuya ở đoạn đường này ạ?
Chị ấy quay lại và nhìn chị ngạc nhiên.
- Có chuyện gì không em, chị vẫn hay quét ở đây mà.
- Dạ không, xin lỗi đã làm chị giật mình, em chỉ muốn làm quen với chị, vì nhà em cũng ở gần đây.
- Vậy hả, chị vẫn thích làm giờ này, một phần vì chị quá quen với con đường, một phần chị thích được làm việc trong vắng lặng yên tĩnh, không ồn ào xô bồ như giờ giấc ban ngày.
- Nhưng sẽ ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe, vì đây là giờ mà cơ thể chúng ta phải ngủ, vì đó là quy luật của cái đồng hồ sinh học quy định.
- Chị quen rồi em à, mà chị nghĩ chỉ cần ai cũng thấy vui thấy hài lòng với công việc mình làm, vậy là được.
- Cho em hỏi chị một câu, chị đã trong nghề bao lâu rồi ạ?
- Mười mấy năm rồi, và chị yên tâm tin tưởng với đôi tay của chị, với thu nhập chị có. Chị phải tiếp tục đây, không là trễ mất. Chào em nhé.
- Cảm ơn chị.
Nhi biết không, đó chỉ là cuộc trò chuyện rất ngắn nhưng chị cảm nhận được chị ấy đang vô cùng yêu cuộc sống này. Gương mặt chị ấy toát lên điều ấy.
Cho dù tôi có làm bất cứ việc gì, thì đó cũng là một việc lương thiện và tôi là một công dân của thành phố này, tôi đang góp phần làm đẹp làm sạch cho cuộc sống nơi đây.
Còn gì tự hào hơn thế hả Nhi?
Và tôi nhớ lại
Có một lần tôi ngẫu hứng đi xích lô về nhà thay vì đi xe ôm hay các phương tiện khác, vì lúc đi thì có ông xã tôi chở đi, nhưng tôi nói tôi thích tự về nên anh khỏi chờ khỏi đón.
Đã lâu lắm tôi mới được ngồi trên xích lô nên rất thích thú, và vì bác tài rất vui tính cứ trò chuyện suốt với tôi trên đoạn đường.
- Cháu đi sắm tết đúng không, mới đó mà lại tết nữa rồi.
- Dạ vâng, chú có vẻ không thích tết ạ?
- Chú không thích, mỗi lần tết đến là bao nhiêu thứ phải lo phải sắm. Chú cứ thích cuộc sống bình thường như này hơn.
- Dạ vâng, cháu nghe nhiều người cũng nói như vậy. Họ còn hát là:
“Nghe xuân sang thấy trong lòng như ứa gan
Tết đến nơi mà trong túi không có lấy một ngàn”

Tôi làm chú cười ha hả:
- Con nhỏ này vui tính thiệt, nói vậy thôi chứ làm gì mà thảm đến thế phải không cháu. Chú chỉ mong lúc nào cũng khỏe mạnh để ngày kiếm hai bữa là được.
- Ba bữa chú à.
Tôi đính chính lại.
- Đúng rồi cháu, vì chú quen nói theo kiểu dân lao động của các chú, mà mỗi ngày cứ rong ruổi trên con xe này là vui rồi, còn được đi khắp nơi được làm việc là sướng nhất rồi cháu.
Nhi thấy chưa, tất cả những gì chú ấy nói là chú ấy rất tự hào vì được lao động kiếm sống, được tự do đây đó mỗi ngày.
- Đó là một hạnh phúc, hạnh phúc vì được là một công dân, em hiểu. Chị kể tiếp đi, em muốn nghe vì hay quá.
Đôi khi chỉ là những chuyện rất bình thường của cuộc sống này mà người ta quá vội vã nên đã không nhận ra, cũng như họ chẳng bao giờ nhận ra những gì họ đang có trong tay là thật sự quý giá cần phải được giữ gìn, là quyền lợi chính đáng và vinh quang nhất của một con người.
Tôi là một công dân.
Tôi ngồi bên cạnh Nhi lúc ấy, muốn tuôn ra bao nhiêu điều cho Nhi nghe, để thấy hai chị em lúc nào cũng hiểu nhau đến tận từng cử chỉ ánh mắt, nhưng điện thoại tôi réo lên. Có công việc đột xuất đang chờ tôi.
- Chị phải lên cơ quan rồi Nhi, hẹn em khi khác.
Và tôi cũng hẹn mọi người khi khác, vì tất cả những bài viết của tôi lúc nào cũng được hoàn hảo nhất cũng được vẹn tròn nhất khi đến với mọi người, duy chỉ có lần này tôi thật sự xin lỗi vì phải dừng lại đây. Bài viết bị dở dang nhưng đó là những gì tôi muốn viết, tôi không hẹn và cũng không hứa rằng sẽ có những bài khác tiếp theo, cũng với chủ đề này.
Lần đầu tiên có một bài viết mà tôi không tự tin khi được phổ biến đến mọi người. Tôi còn nhiều câu chuyện đời thường khác muốn viết ra đây xiết bao, với hạnh phúc nhỏ nhoi ấy, như Nhi đã nói, mà cuộc sống bận rộn luôn làm người ta quên mất.
Tôi là một công dân.
Ông xã tôi hay nói tôi là người thích ôm rơm nặng bụng, vì với những chuyện cỏn con nhất tôi cũng quan tâm và ghi nhớ, vậy mới có bài viết này mọi người ạ.
Xin lỗi vì tôi không thể viết dài hơn.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.






