Tôi đã từng có một mối tình thuần khiết như thế
2022-11-14 01:30
Tác giả:
Molliez
blogradio.vn - Giọng hát của cậu ấy rất hay, rất cảm xúc, tôi hoàn toàn chìm đắm vào cậu ấy. Và cũng chính hôm đó tôi đã hiểu được thứ tình cảm tôi dành cho cậu ấy không chỉ đơn thuần là tình bạn bình thường, mà là tôi đã thích cậu ấy trên mức tình bạn.
***
Tình yêu đối với tôi giống như là một hành trình sinh trưởng của một bông hoa, bắt đầu với sự chớm nở, nở rộ thành một bông hoa đẹp và sau đó cũng nhanh chóng héo tàn.
.jpg)
Đó là vào năm cuối của cấp 3 – những năm tuổi trẻ, những năm của thanh xuân tươi đẹp. Tôi đã nói với bản thân mình rằng: “Năm nay sẽ là một khởi đầu mới, tôi sẽ vứt bỏ những câu chuyện cũ, những nỗi buồn, quên đi những tủi nhục, những khoảnh khắc xấu hổ của những năm tháng trước để bắt đầu một năm mới tràn đầy hạnh phúc và lạc quan”.
Tôi vẫn luôn cảm thấy chính năm ấy là một món quà lớn và rất ý nghĩa đối với cuộc đời mình. Tôi đã biết nhận lấy và xem trọng nó, nhưng tôi lại không biết cách gìn giữ và cuối cùng tôi đã đánh mất nó.
.
Sự chớm nở lạ kì.
Cũng năm học đó chính là năm tôi đã gặp được một người - một nhân vật xuất hiện và đi ngang qua cuộc đời tôi, vụt đến rất nhanh nhưng cũng vụt đi nhanh như lúc bắt đầu. Mỗi khi tôi nhớ đến cậu ấy, tôi đều có những cung bậc cảm xúc khác nhau đã tranh đua nhảy múa râm ran trong lòng tôi. Khi tôi nhớ gương mặt điển trai của cậu ấy cùng đôi mắt thoáng chút buồn, khí chất nam tính toát ra từ cậu ấy một cách tự tin, trong lòng tôi rất yêu thích. Khi tôi nhớ đến nụ cười của cậu ấy dành cho tôi, cách cậu ấy nhìn tôi, giọng nói của cậu ấy, trong lòng tôi lại thấy đầy xao xuyến. Khi tôi nhớ đến thân hình cao lớn của cậu ấy, thì tôi ước mình được dựa vào nơi đó một lần. Cậu ấy là người giỏi giao tiếp, vui tính, hoạt bát và được lòng tất cả mọi người, có rất nhiều mối quan hệ tốt xung quanh. Cậu ấy thật sự là mẫu hình bạn trai lý tưởng của nhiều cô gái lúc bấy giờ, trong đó có cả tôi.
Tôi là người dễ thích ai đó nhưng cũng dễ chóng chán, tôi thay đổi đối tượng liên tục để quan sát và dường như lúc nào cũng chỉ vỏn vẹn vài tháng, vài tuần, thậm chí là vài ngày. Sau đó tôi gặp được cậu ấy, và chính cậu ấy là người chủ động kết bạn với tôi. Tôi rất vui vì cuối cùng mối quan hệ của tôi với cậu ấy lúc đó đã có một cái tên, không phải xa lạ cũng không phải tình yêu nhưng ít ra đã xây dựng được hai chữ “tình bạn” mà tôi rất mong muốn trước đó.
.jpg)
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ai đó đứng về phía mình cho đến hôm đó. Trường học của tôi mỗi năm đều tổ chức cuộc thi nhảy dân vũ, đây là cuộc thi không mang tính bắt buộc, vì năm đó là năm cuối cùng của thời học sinh nên tôi đã xung phong làm người dẫn dắt cả nhóm. Cuối cùng, cũng có khá nhiều bạn tình nguyện tham gia. Tôi không đánh giá cao bản thân mình rằng tôi có thể tạo dựng nên một bài nhảy xuất chúng xuất thần, giúp lớp giành giải thưởng hay bất cứ điều gì xa vời, tôi chỉ mong rằng sau này khi tốt nghiệp rồi mình sẽ không hối hận, bởi vì thứ quan trọng nhất mà tôi muốn tạo và cất giữ nhất chính là những kỷ niệm.
Tuy nhiên, mọi chuyện đối với tôi chưa bao giờ là suôn sẻ. Có lẽ ắt hẳn ai cũng hiểu được, thông thường những hoạt động tập thể phần lớn người tham gia không nhiệt tình cho lắm, cùng với muôn hình vạn trạng lý do để biện minh cho sự lười biếng, sự hời hợt và thiếu trách nhiệm của mình. Đồng thời tôi rất lo lắng không kịp thời gian hoàn thành và sợ rằng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ xem. Đó là lần đầu tiên tôi dẫn dắt một đội nhóm đông người, và đương nhiên là tôi chưa có kinh nghiệm.
Lúc đó tôi thật sự mệt mỏi, bất lực dù nhiều lần động viên, khuyên nhủ mọi người cùng cố gắng nhưng dường như đều bị phớt lờ. Trong tôi kêu gào mong có ai đó nói giúp tôi, nhưng mãi không một tiếng nói nào. Tôi đã muốn bỏ cuộc. Chính khi đó chính người tôi không ngờ đến lại đứng ra lên tiếng giúp tôi, nói lên tiếng lòng của tôi, cậu ấy làm tôi rất bất ngờ và hạnh phúc đan xen, vì ắt hẳn cậu ấy cũng thấy rằng tôi đã khổ sở như thế nào. Cho dù đó là lần duy nhất nhưng cũng khiến tôi thấy cảm kích vô cùng, giống như cậu ấy đã lắng nghe và thấu hiểu. Không hiểu sao những ngày tháng đó tôi rất vui vẻ khi đến lớp, tôi luôn thích đến trường, chúng tôi đều mỗi ngày tương tác, đùa giỡn, dần dần như một thói quen vậy.
.
Bông hoa nở rộ bất thường.
Ngày qua ngày, chúng tôi cứ như những người bạn thân, rất hợp nhau.
Một hôm nọ, tôi cùng một nhóm bạn có một cuộc đi chơi, lần đầu tiên cậu ấy chở tôi, tôi ngồi sau cậu ấy và tôi nhớ rằng tôi đã rất hạnh phúc. Hôm đó, tôi được xem cậu ấy đàn hát, tôi tỏ vẻ không hứng thú nhưng thật ra tôi lại rất chú tâm đến cậu ấy. Giọng hát của cậu ấy rất hay, rất cảm xúc, tôi hoàn toàn chìm đắm vào cậu ấy. Và cũng chính hôm đó tôi đã hiểu được thứ tình cảm tôi dành cho cậu ấy không chỉ đơn thuần là tình bạn bình thường, mà là tôi đã thích cậu ấy trên mức tình bạn.

Có một lần, khi chúng tôi đang nói chuyện ngoài hành lang thì bỗng nhiên cậu ấy tiến đến rất gần tôi, tôi đã lùi bước lại vì bất ngờ và dường như tôi sắp ngã vào bức tường. Lúc đó tôi đã vô cùng lúng túng vì lúc đó cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi cảm giác được mặt mình đỏ hừng hực.
Trường chúng tôi lúc đó đã tổ chức một chuyến đi chơi xa, một chuyến tham quan dã ngoại đến một thành phố khác. Năm đó, chúng tôi đi vào mùa đông nên thời tiết ở nơi đó rất lạnh, lạnh đến nỗi chỉ khiến con người ta muốn chui rúc vào chăn nằm ngủ hoặc quây quần bên nhau để sưởi ấm.
Chuyến đi đó thật sự gợi lên cho tôi rất nhiều cảm xúc, buồn có, vui có, hạnh phúc có, đau khổ có. Tôi thấy vui khi chuyến đi này có cậu ấy, đi cùng xe với cậu ấy, tôi thấy hạnh phúc vì tôi có thể ngồi gần cậu ấy cùng nhau ăn, sánh đôi cùng cậu ấy một vài khoảnh khắc. Ở nơi đó, có cậu ấy ở đó, nhưng tôi không phải là người đứng cùng cậu ấy, và càng không thể là người có thể ở bên cậu ấy. Trái tim tôi cảm thấy rất đau.
Từ đó, mỗi ngày đến lớp đối diện với cậu ấy, tôi đã trở nên khác biệt mà ngay cả bản thân cũng không hề nhận ra. Tôi thường hay lúng túng, đỏ mặt và tim đập nhanh khi cậu ấy đến gần, làm điều gì trước mặt cậu ấy cũng thấy lo sợ, tôi dần dần không thể khống chế nổi cảm xúc dâng trào dữ dội đó của bản thân. Cuối cùng tôi không thể che giấu được và vài người bạn xung quanh đã phát hiện ra rằng tôi thích cậu ấy. Có lẽ do tôi hay ngớ ngẩn cười khi cậu ấy ở gần tôi? Nhưng cũng đau buồn khiến đôi mắt của tôi lộ rõ nỗi buồn quá chăng?
Tôi đã cố gắng để ngừng thích cậu ấy, tôi đã cố để tránh né cậu ấy, tôi đã cố để không thể hiện ra rằng tôi đau buồn như thế nào, tôi đã cố hết sức để mọi tình cảm của mình chấm dứt. Tôi không thể mở lời, không thể nói rõ tình cảm của mình, tôi không thể làm “một ai đó quan trọng” với cậu ấy. Cảm xúc và tình cảm khi đó của tôi lại chính là thứ vũ khí mạnh nhất chống lại lý trí của bản thân mình.
.jpg)
Tôi không thể làm bất cứ điều gì ngoài việc tự giải quyết thứ tình cảm “bất hợp lý” này của mình. “Nó” không thể nào trở thành một câu chuyện cổ tích như tôi thường mơ ước, cậu ấy mãi mãi không phải chàng bạch mã hoàng tử của tôi. Bởi vì tôi đang rất yêu một người đã là của người khác, và người đó xứng với cậu ấy hơn tôi.
Hoa héo tàn chỉ còn lại xác hoa.
Có hai điều tôi không mong muốn nhất cuối cùng cũng xảy ra. Chúng tôi là những cô cậu học sinh năm cuối cấp, việc kết thúc năm học đó chính là cánh cửa khép lại tất cả mọi thứ tại môi trường nơi đó. Đồng nghĩa với việc tôi đã không còn cơ hội để gặp cậu ấy mỗi ngày, dù chỉ là nhìn cậu ấy một chút. Điều thứ hai khiến tôi lại sợ hãi nhất chính là cuối cùng cậu ấy cũng biết được tình cảm tôi dành cho cậu ấy là như thế nào.
Nhưng điều tôi không ngờ hơn chính là trong mối quan hệ này người đơn phương không chỉ có mình tôi mà còn có cả cậu ấy.
Tôi biết đến đây chính là lúc tôi phải đặt thứ tình cảm này xuống, tôi không muốn nó phát triển thêm một tí nào nữa. Tôi đã buông tay với biết bao niềm đau buồn và thất vọng, tôi giãy giụa và gào thét trong thâm tâm, đến bây giờ khi nhớ lại cảm xúc lúc đó tôi vẫn còn thấy buồn man mác.
Cậu ấy là món quà được cuộc sống mang đến với thế giới nhàm chán và tẻ nhạt của tôi, rót thêm nhiều dư vị cảm xúc nhưng song song cũng là một nỗi đau khiến tôi khó mà chữa lành nhất.
© Chloé - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.







