Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi đã hoá thành thiên thần đẹp nhất thế gian này

2023-05-30 01:25

Tác giả: Melodi


blogradio.vn - Nhưng thật may, thật may ông trời ban cậu vào cuộc đời tôi. Chính vào những tôi gục ngã nhất, những lúc tôi đau đớn nhất, những lúc mọi tâm sự của tôi không dám chia sẻ cho bố vì sợ bố đau lòng, thì tôi đã có cậu ở cạnh bên.

***

Có người kể rằng con người ta trước khi đầu thai chuyển kiếp sẽ phải uống Canh Mạnh Bà để quên đi mọi chuyện ở kiếp trước. Có người sẽ dứt khoát uống vì đã không còn vương vấn chuyện trần thế hay quá đau khổ đến mức chỉ muốn quên ngay đi. Nhưng có người lại chần chừ vì vẫn còn lưu luyến một ai đó. Nếu là bạn, giây phút ấy, bạn lưu luyến điều gì?

Nắng tháng 8 chiếu qua tấm kính cửa sổ, nhẹ nhàng, ấm áp, không gắt gỏng như nắng tháng 5. Là một ngày đẹp trời. Tôi khẽ hít thở. Thật sự muốn ra ngoài tắm nắng. Nhưng khi nhìn bốn bức tường trắng cùng những thiết bị máy móc treo quanh giường, tôi cũng chỉ đành cười cho qua. Đến sức để bước xuống giường tôi còn không có, hít thở cũng khó khăn. Tôi dựa người vào kệ giường, sự lạnh lẽo sau lưng khiến tôi thoáng rùng mình, kéo theo cơn ho khan khiến cổ họng tôi đau buốt nhưng có lẽ tôi đã mệt đến mức không còn cảm nhận được gì.

Tôi lại ngước mắt lên nhìn những ánh nắng ngoài kia, nhưng thứ đập vào mắt tôi là bóng dáng cao ráo của một chàng thiếu niên phản chiếu trên tấm kính trong suốt. Tựa như gom hết cả ánh nắng, chói loá cũng thật dịu dàng. Cậu nhìn tôi, ánh mắt trìu mến ấy khiến mọi muộn phiền vừa rồi như gió thoảng mây bay.

Cậu bước lại gần giường tôi, hỏi han tôi ân cần như mọi khi. Cậu quở trách tôi sao lại tự ý mở cửa ban công, lỡ bị cảm thì sao? Nhiều khi tôi bực vì cậu cằn nhằn quá, cậu là bạn của tôi chứ có phải bố tôi đâu. Nhưng vì cậu tốt quá, nên tôi cũng không nỡ làm cậu buồn.

Nhìn bóng lưng cao mà gầy của cậu bận rộn thay chậu nước rửa mặt cho tôi, lòng tôi bỗng dưng thấy gì đó là lạ. Chỉ là… bỗng dưng nghĩ rằng nếu sau này… sau này cậu có bạn gái thì thế nào nhỉ? Nếu như… tôi không còn nữa… cậu có buồn không… có đối tốt với cô gái khác như đã từng với tôi không…?

Trong lúc cậu dùng khăn ấm lau tay cho tôi, tôi chợt nắm lấy tay cậu. Thật ra là chạm nhẹ thôi vì tôi không có đủ sức nhưng đủ để cậu nhận ra.

- Sao thế?

- Lát nữa mình ra ngoài ngắm hoa lưu ly được không?... Nhé.

Trong bệnh viện có một vườn hoa nhỏ với rất nhiều loài hoa. Nhưng tôi chỉ thấy ấn tượng với những bông lưu ly tím mộng mơ. Thiết nghĩ, nếu như lần cuối cùng trên cuộc đời này, tôi được ngắm chúng với người mình thương, thì tuyệt vời biết mấy.

Có vẻ cậu không đồng tình với tôi nhưng nhìn thái độ tôi tha thiết quá, cậu suy nghĩ một hồi rồi hạ giọng.

- Một lát thôi nhé!

- Được – Tôi cười tươi mặc dù khoé môi cứng đờ, mặt sưng vù vì hoá trị - Giờ mình đi luôn được không, trời đang đẹp mà.

- … Vậy thì phải mặc thật ấm nhé.

- Được.

Sau một hồi trao đổi với chị y tá trực phòng và chuẩn bị đồ đầy đủ. Cậu để tôi ngồi lên xe lăn rồi dẫn ra khu vườn sau viện.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào mặt khiến tôi cảm nhận thấy sự sống mà bấy lâu này tôi nghĩ rằng mình đã quên mất. Tôi giơ tay đón từng tia nắng, như muốn gom hết những tinh tuý đẹp đẽ vào mình.

- Cậu ngắt cho mình một bông lưu ly được không?

- Như vậy… có lẽ không hay đâu…

- Một bông thôi.

Tôi nài nỉ.

Nhìn dáng người cậu hoà vào sắc tím của hoa lưu ly, hư ảo, huyễn hoặc, tựa như tất cả như một giấc mơ. Không biết có phải nắng to lên không, tôi cũng thấy mỏi mắt, có chút buồn ngủ. Vì sắp trưa rồi sao?

Bỗng dưng tôi muốn ôm cậu quá, ôm lấy tấm lưng đã chăm sóc tôi suốt những ngày tháng tăm tối nhất đời tôi. Bỗng dưng tôi thấy tôi xúc động lạ kỳ. Tay tôi không cử động nổi nhưng trái tim thì rộn rạo như trực trào ra.

Cậu quay lại, trên tay là bông hoa lưu ly. Cậu chìa tay, cười ngại ngùng.

- Nè. Mình hái những hai bông. Đừng nói với ai nhé.

Tôi dùng sức cười nhẹ một cái dù lòng ấm áp vô cùng.

- Để lên tay mình được không. Mình hơi… mỏi tay…

Và dường như chân tôi cũng hơi tê… Cảm giác như chúng đã không thuộc về cơ thể tôi nữa vậy.

Cậu đứng ngược sáng, những đốm nắng đổ lên người cậu khiến tôi bỗng thấy mình với cậu như thuộc về hai thế giới khác nhau. Nụ cười ấy phảng phất như thật như ảo, nó rạng rỡ như nắng tháng 5 nhưng xa vời và thoáng chốc như sương giáng tháng giêng.

Mắt tôi lại nặng nề thêm, hít thở cũng yếu dần…

Tôi khẽ gọi cậu

- Hưng này…

- Ơi, sao thế. Cậu thấy lạnh à?

- Không…

Giờ đến gió thổi qua mình cũng không thể cảm nhận nổi nữa rồi.

- Mình có thể… nắm tay cậu chút được không?

Cậu ngây người nhìn tôi như thể đang xác nhận điều gì đó. Rồi tôi chợt thấy ánh mắt cậu ánh lên tia lo lắng.

- Cậu sao thế?

Tôi mệt đến nỗi chẳng thể nói. Vẫn ngửa lòng bàn tay lên trên cán xe lăn. Tôi dựa cả mình lên ghế, đầu hơi nghiêng sang bên phải, hai cánh môi khô như sắp nứt ra nhưng miệng vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt.

Cậu từ từ đưa tay nắm lấy tay tôi. Hơi ấm từ đôi tay ấy từng khiến trái tim thời thiếu nữ khoẻ mạnh của tôi đập loạn liên hồi nhưng ngay lúc này đây tôi lại thấy lòng mình bình yên đến lạ. Tôi muốn nắm lại đôi bàn tay ấy nhưng những đầu ngón tay lại chẳng thể nghe theo ý tôi. Tôi hết nhìn nơi tay chúng tôi nắm lấy rồi lại ngước lên nhìn cậu. Tôi thấy sống mũi cay cay, cười đến mức nước mắt như trực trào.

- Cậu sao thế?

Lần thứ 2 cậu hỏi câu này. Có lẽ cậu đã biết chuyện gì đang đến với tôi, với cậu, với chúng tôi… Có lẽ cậu chỉ hỏi để phủ nhận sự thật này mà thôi…

Gương mặt trước mặt tôi lại mờ dần, mắt tôi nhíu chặt, cơn buồn ngủ kéo đến như lũ nhưng mọi giác quan lúc này lại nhạy cảm đến lạ.

Tôi nghe thấy tiếng lá cây xào xạc, nghe thấy tiếng những đứa trẻ nô đùa trên băng ghế đá đằng kia, tiếng còi xe cấp cứu đâu đây, tiếng có những đứa trẻ ra đời trong phòng phụ sản, tiếng khóc thương tâm của người mất đi người thân, tiếng cậu gọi tên tôi trong tiếng nức nở, và cả khi cậu gọi tên tôi lần đầu tiên tại bệnh viện này…

Trước mắt tôi mọi th như được tua về từ lúc tôi được nhìn thấy thế giới này.

Đó là vào một ngày đông giá rét tháng 12. Trong kí ức tôi chỉ có bố, mẹ tôi đã mất từ khi tôi sinh ra vì khó sinh. Bố tôi là một công nhân bình thường. Sáng vất vả đi làm, tối lại phải về lo cơm nước chăm sóc tôi.

Cảnh chuyển. Đó là buổi sinh nhật 6 tuổi của tôi, bố vừa đi làm về, trên người là chiếc áo phao đã sờn cũ vẫn còn nhuốm hơi lạnh từ ngoài đường, trên tay là chiếc bánh kem in hình bố và tôi. Tôi lao vào ôm lấy bố, cười ríu rít nhận chiếc bánh kem.

Cảnh chuyển. Trong căn phòng bốn bức tường trắng lạnh lẽo quen thuộc nhưng lạ lẫm với một đứa trẻ mới 15 tuổi. Tôi rất ghét tiếng máy móc nhưng sự im lắng lúc bấy giờ khiến tôi càng khó chịu hơn. Tôi đã chẳng còn nhớ cảm giác của mình như thế nào khi nghe được phán quyết tử hình từ miệng vị bác sĩ kia. Tôi chỉ nhớ tôi đã im lặng nhìn bố. Tôi chỉ thấy thương bố. Ung thư não. Đó đâu phải căn bệnh dễ chữa trị. Bố tôi đã vất vả để nuôi tôi ăn học, giờ còn phải lo tiền thuốc men, viện phí cho tôi nữa. Tôi nhìn thấy tấm lưng bố run lên sau khi nghe lời bác sĩ nói nhưng sau khi ra khỏi phòng khám, bố lại nắm tay tôi hỏi có muốn ăn bánh không. Trong suốt quá trình xét nghiệm, chuẩn đoán đến lúc biết được kết quả, tôi cũng không khóc hay cảm thấy có gì quá sức chịu đựng. Nhưng lúc nhìn thấy nụ cười hiền từ mà chịu đựng của bố, tôi đã oà khóc. Tôi thấy thương bố quá. Cũng thấy thương mình quá.

Cảnh chuyển. Tại chính khuôn viên bệnh viện này, nơi lần đầu tiên tôi gặp cậu, nơi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Em gái cậu vì chấn thương ở chân mà phải nhập viện vài tuần. Chẳng hiểu cơ duyên nào mà con bé quý tôi lắm, chính em là người nối duyên tôi và cậu. Nhiều khi tôi thấy ghen tỵ với cậu lắm đấy, cậu biết không? 2 năm quen biết, thời gian dường như chẳng lấy đi của cậu bất cứ thứ gì thậm chí còn khiến người con trai với nụ cười tươi tắn ấy thêm vài phần anh tuấn trưởng thành. Chỉ có tôi là luôn đấu vật với căn bệnh mà khiến cơ thể héo mòn dần, lâu và mệt mỏi đến mức có đôi lúc tôi quên mất mình cũng từng là một cô gái xinh xắn và yêu đời đến thế nào. Nhưng thật may, thật may ông trời ban cậu vào cuộc đời tôi. Chính vào những tôi gục ngã nhất, những lúc tôi đau đớn nhất, những lúc mọi tâm sự của tôi không dám chia sẻ cho bố vì sợ bố đau lòng, thì tôi đã có cậu ở cạnh bên.

Những kí ức cứ như một thước phim tua nhanh, hỗn loạn và vỡ vụn. Trong những mảnh ghép lộn xộn ấy, nụ cười hiền hậu và trong sáng của hai người đàn ông là thứ quý giá nhất mà tôi muốn ghi nhớ đến giây phút cuối cùng.

Giữa những chấm nhập nhèo trước mắt, tôi cố gắng bắt lấy một hình bóng quen thuộc, người mà ngay lúc này đang run lên toan chạy đi tìm y tá. Tôi lấy hết sức lực cuối cùng khều lấy tay cậu.

- Chi, cậu đừng ngủ, đừng ngủ… Đợi mình gọi người đến… Đợi…

Tiếng nói nức nở của cậu nghẹn lại trong họng khi nhìn tôi lắc nhẹ đầu. Mắt tôi đen kịt những vẫn muốn cười trấn an cậu.

Chắc nụ cười của tôi lúc này hẳn là xấu lắm.

Tôi muốn nói chuyện với cậu nhưng tôi không thể làm được mất rồi.

Tôi còn rất nhiều điều muốn nói, muốn bảo rằng cậu đừng khóc, tôi không sao.

Nhưng không được mất rồi…

- Mình xin lỗi

Tôi tự hỏi, giây phút trước khi tạm biệt thế giới này, liệu tôi sẽ lưu luyến điều gì nhỉ?

Nuối tiếc vì chẳng thế báo hiếu cho bố. Nuối tiếc vì chưa thể làm tròn bổn phận của một người con. Tôi từng mơ ước sau này sẽ thật giàu để mua nhà, mua quần áo, chăm sóc cho bố cả đời này. Nhưng rồi một căn bệnh đã đánh cắp tất cả dự định, ước mơ, hoài bão và thanh xuân của tôi.

Sau khi tôi đi có lẽ bố sẽ cô đơn lắm, mẹ mất sớm, bố chỉ còn tôi là người thân trên cuộc đời này. Ông đã vất vả cuộc đời này vậy mà đến cuối cùng lại đánh mất cả mẹ và tôi. Tôi thương ông quá.

Còn nữa, sau khi tôi đi, liệu cậu sẽ thế nào nhỉ? Chắc là cậu sẽ buồn? Hẳn rồi. Nhưng sẽ không lâu đâu. Một năm nữa cậu sẽ tốt nghiệp cấp 3 và thi vào một trường đại học tốt, sau đó đi làm, cưới một người cậu thật lòng yêu và rồi cậu cũng sẽ có cho mình một gia đình nhỏ, một tổ ấm nơi mà cậu có thể trở về mỗi tối với những bữa cơm gia đình ấm cúng.

Cuộc sống của mọi người sẽ lại trở lại với quỹ đạo vốn có của nó. Mọi thứ vẫn thế, chỉ là không còn tôi ở trong đó mà thôi…

Phải, rồi sẽ ổn cả thôi.

Nhưng chỉ lần này thôi, tôi muốn mình ích kỷ một chút

Mong rằng, mong rằng bố và cậu có thể quên tôi chậm một chút, chậm một chút…

Mình xin lỗi.

Tôi ước gì tôi có thể nói với cậu câu này.

Mình xin lỗi vì đã bắt cậu phải chứng kiến mình ra đi như thế. Xin lỗi vì không thể thực hiện những ước hẹn trước đây. Nếu như thất hứa cũng là một đại tội thì mình tình nguyện nhận trừng phạt, mong rằng kiếp sau hãy để mình là người chăm sóc cậu.

Bố, con xin lỗi vì không thể gặp bố lần cuối nhưng con biết là nếu con gặp bố con sẽ không nỡ rời đi mất. Có lẽ đoạn đường con đi với bố đến đây thôi. Con và mẹ sẽ luôn dõi theo bố. Nếu như có kiếp sau, bố con mình vẫn là người nhà nhé.

Cả người tê liệt, thứ duy nhất của tôi còn ở lại trần gian chỉ còn lại thính giác.

Bên tai là tiếng y tá gọi tên tôi. Tiếng bước chân hối hả.

Và cả tiếng khóc đến nghẹn lòng của cậu.

Gió nổi lên, mọi thứ xung quanh tôi tĩnh lặng.

9h20 phút sáng, ngày 15 tháng 8 năm 2022

Tôi đã hoá thành thiên thần đẹp nhất thế gian này.

© Melodi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hy Vọng Nào Cho Em? | Blog Radio 823

Melodi

Nếu một ngày cảm thấy cuộc đời thật chán nản, hãy bật nhạc và chill

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

back to top