Tình yêu trên thế giới này đâu phải chỉ đến từ một người
2018-08-29 01:28
Tác giả:

Đôi tay lạnh buốt khẽ khuấy ly cà phê, nó ngây người nhìn dòng người qua lại. Mọi người vội vã thật đấy, dường như chỉ có mình nó cảm thấy đêm nay buồn.
Lễ hội sắp chính thức bắt đầu. Từ hồi còn bé, mẹ nó đã đưa nó đến xem lễ hội này. Năm nào cũng vậy, ngày mà mẹ rời đi, một ngày mưa to, có lẽ sẽ là ngày buồn nhất trong cả cuộc đời nó. Nhưng nó không tuyệt vọng, bởi vì anh đã hứa, năm nào cũng sẽ dẫn nó đến đây tham dự lễ, hứa, sẽ không bỏ rơi nó như mẹ đã làm…
Đêm nay, nó đã thấy anh. Tất nhiên, không phải đi với nó, anh đang nắm tay một cô gái khác. Nó ngơ ngác nhìn anh từ xa. Khóe mắt đã cay cay. Chợt anh quay đầu lại và nhìn thấy nó. Nó ngây người.
Nó muốn đi đến chào anh thật tự nhiên, muốn cho anh thấy rằng nó rất ổn, muốn giả vờ mạnh mẽ, muốn nói chuyện với anh như những người bạn cũ lâu năm… Nhưng nó lại không làm được. Trong phút chốc, nó bỗng trở nên yếu đuối. Nước mắt lăn dài, nó không muốn anh nhìn thấy. Nó cúi đầu quay người chạy…
Anh có vẻ yêu cô gái kia nhiều lắm. Nhiều như nó đã yêu anh vậy. Cho nên trước đây, dù ở bên nó, anh vẫn không quên được cô ấy. Cũng có lẽ, anh từng đối với nó là thật lòng, nhưng sau khi gặp cô ấy, tình cảm của anh bị mờ đi, không nói chia tay có lẽ là vì thương hại nó chăng?
- Anh, chúng ta chia tay đi! - Nó đã nói vậy. Anh không hiểu tại sao, nó cũng không cho anh biết lý do. Nhưng nó biết, anh ở bên cô ấy sẽ hạnh phúc hơn.
Nó đi du học. Chẳng phải thích thú gì, chỉ là muốn tránh mặt anh, muốn quên đi một vài kỷ niệm mà nó từng nghĩ là rất ngọt ngào. Sau hai năm, nó trở về đây, ngỡ có thể đối với anh như những người bạn cũ. Thế mà nó phát hiện ra, bản thân đúng là chẳng biết tiến bộ chút nào, vẫn mãi yếu đuối như thế.

Tiếng chuông của quán vang lên, có người bước vào. Nó lơ đãng quay đầu nhìn. Khoảnh khắc này, nó chợt thấy tim đập điên cuồng.
Anh…
Anh nhìn nó, cười nhẹ. Anh thường cười như thế mỗi khi nó ngây ngốc nhìn anh. Và có lẽ đúng là nó đang ngây ngốc nhìn anh. Nó vội cúi đầu, khẽ khép hờ hai mắt. Nó bỗng thấy lòng bình lặng đi nhiều. Có lẽ, đối mặt với anh cũng không khó khăn như nó nghĩ.
Anh vẫn phong độ như thế, với nụ cười ấm áp và đôi mắt khẽ nheo lại khi nói chuyện. Anh không thay đổi qua thời gian. Có lẽ người duy nhất thay đổi ở đây là nó. Nó liếc về phía sau anh. Không thấy cô ấy. Anh đang tìm nó nên mới để cô ấy về chăng?
- Bé con, lâu rồi không gặp! - Anh cười, giống như những người bạn.
- Em không phải bé con, đừng gọi em như thế! - Nó nhìn anh nghiêm túc. Anh có vẻ ngạc nhiên. Nó thấy một tia buồn bã lướt nhanh qua mắt anh. Cũng có thể là do ảo giác.
Nó biết mình không nên tiếp tục cuộc trò chuyện này. Nó biết bản thân chưa thể quên anh. Ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt nó bình thản lạ thường:
- Anh, em cho rằng mình không nên tiếp tục nữa. Sau này có nhìn thấy nhau thì hãy vờ như không quen biết nhé! Em xin lỗi!
Nó định đứng dậy rời đi, nhưng chợt khựng lại. Bàn tay bé nhỏ đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Ấm thật đấy! Nó tự nhủ. Nhưng hơi ấm này không thuộc về nó.
- Tại sao? - Câu hỏi của anh không rõ ràng, nhưng nó hiểu. Anh muốn hỏi tại sao lại chia tay.
Nó bật cười
- Anh biết mà, em đâu phải người duy nhất ở bên anh khi đó!
Anh cúi đầu. Nó cảm thấy đôi vai anh đang run lên. Hối hận sao? Hay là áy náy? Nó không muốn biết. Nhẹ gỡ tay ra khỏi hơi ấm quen thuộc kia. Nó bước đi, anh cũng không níu giữ…
Lễ hội đang diễn ra sôi nổi. Nó nhìn thấy niềm vui như cơn sóng đang lan tỏa trong ánh mắt mọi người. Sẽ quên được anh thôi, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Nó tự nhủ thế.
Tình yêu trên thế giới này đâu phải chỉ đến từ một người. Anh là quá khứ, không thể khớp với nó của hiện tại. Từ bỏ anh không phải tiếc nuối, vì có lẽ nó sẽ giữ tình yêu này cho một người khác xứng đáng hơn…
© Đồng Hiền Mai – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.







