Rồi cũng phải học cách buông tay
2018-04-05 01:18
Tác giả:

Tôi ngồi ở phía cuối lớp, cách bàn cậu còn hai cái bàn nữa, hôm nay đã là thứ 5 rồi, chỗ ngồi ấy lại vắng bóng lưng của cậu, đã mấy ngày rồi cậu cứ bỏ học như thế, không giấy xin phép, không nói với ai một lí do nào cả. Thầy gọi điện về cho gia đình, bố mẹ vẫn bảo cậu đi học bình thường, đến khắp quán net nào cũng không tìm ra, cũng đúng thôi, ngày nào cậu cũng đến trường nhưng chẳng qua là trốn đi mà không vào lớp học. Cái điều này chỉ có tôi và cậu biết và tôi cũng chẳng buồn nói ra. Thầy chủ nhiệm vừa đặt cặp xuống bàn, quay xuống nhìn về chiếc ghế trống rồi khẽ thở dài. Thầy gọi tôi.
- Em đã gặp bố mẹ Duy chưa?
Tôi lúng túng ngước lên nhìn thầy, chẳng biết phải trả lời như thế nào cả, tự nhiên thấy cái chức lớp trưởng này cũng phiền toái vô cùng. Tôi chưa đến gặp bố mẹ cậu vì tôi biết cậu không phải bỏ học đi đánh điện tử, hay để chơi bời lêu lổng ở đâu đó như thầy cô đang nghĩ, chỉ là cậu chán đến lớp thôi, mà tôi có nói bao nhiêu cậu cũng không chịu.
- Mai Duy sẽ đi học nên thầy đừng lo.
Thầy gật đầu rồi bắt đầu vào bài học. Tôi lại lỡ miệng nữa rồi, ngày mai cậu sẽ đi học ư, cậu ấy có chịu không chứ. Vừa tan học là tôi đến sân bóng tìm cậu, cậu cũng bắt đầu cầm chiếc cặp đứng dậy, tiếng trống cũng thật vang xa quá đi.
- Tớ nói với thầy mai cậu đi học rồi, nên mai cậu lên lớp đi.
Cậu nhìn tôi, dưới ánh nắng của mặt trời mắt cậu hơi nheo lại, vẻ mặt này giống như lúc cậu đan nổi giận, có chút lạnh lùng lại đáng sợ. Nhưng tôi đã nói với thầy như thế, biết sao được.
- Tớ cũng chẳng muốn đâu, cậu cứ lên trên lớp, học ngủ gì kệ cậu, đừng để tớ bị thầy mắng là được.
Tôi nói rồi đi về trước mặc kệ cậu cứ đứng yên ở đấy, nắng hắt vào làm bóng cậu đổ dài trên bãi cỏ, hiện lên trước mắt tôi. Cậu chẳng khác nào kẻ thất tình, ừ đúng là cậu đang thất tình mà... cái dáng vẻ bất cần hơn bao giờ hết. Trước đây cậu chưa từng buồn hay mất ăn mất ngủ vì người mình yêu như thế, vì trước kia là tôi còn bây giờ là cô ấy. Tôi và cậu chỉ vừa mới chia tay gần một tháng thôi, ngày hôm ấy cậu cười như một đứa trẻ thoát khỏi trường mầm non vậy, tôi cũng chờ thể ngờ rời xa tôi cậu lại hạnh phúc đến như thế. Và tôi cũng chẳng biết rằng cậu thích cô ấy từ lúc nào mà sâu đậm đến như thế. Có lẽ giống với cảm nhận của tôi, cô ấy từng bước nhẹ nhàng bước vào cuộc sống của cậu, đẩy tôi ra xa dù rằng người đang ở bên cạnh cậu là tôi. Thực tế thì tôi biết bản thân mình là kẻ thất bại nhưng ít ra thì sau khi kết thúc với tôi cậu mới theo đuổi cô ấy. Nhìn hai người thân thiết với nhau như thế, tôi cứ tưởng cậu thành công rồi nhưng rốt cục thì cậu vẫn bị người ta từ chối. Buồn bã, chán nản, cậu bỏ học. Còn tôi, sáng nào tôi cũng nhìn đến chỗ ngồi của cậu, cầu mong cậu đến, nhiều lần lại muốn trách cứ cậu. Người ta không thích cậu thì thôi, sao lại phải bỏ bê việc học, thi sắp tới nơi rồi, cậu từ hạng 3 rớt xuống hạng 14, cứ thế này thì làm sao cậu đỗ đại học. Còn cả thầy giáo của tôi nữa, tôi đã muốn mặc kệ rồi lại cứ bắt tôi phải tìm hiểu, khuyên cậu đến trường, cả cô ấy nữa, đến lúc cậu thành ra như vậy rồi lại cảm thấy có lỗi, cảm thấy nên dành một vị trí nào đó cho cậu. Ai cũng chỉ quan tâm đến cảm giác của mình, cô ấy, thầy giáo và ngay cả cậu cũng thế. Tôi chỉ là một lớp trưởng thôi, trách nhiệm của tôi là phải giúp đỡ bạn học, như lúc này đây lại phải làm những chuyện mình không thích.
Sáng thứ 6, cậu đi học nhưng tâm trạng chẳng khá hơn được là bao. Hôm đó làm bài kiểm tra toán, cậu chẳng viết nổi một chữ nào, cậu chẳng biết kiềm chế cảm xúc gì cả, chỉ toàn bị tình cảm lấn át thôi, đúng là đồ ngốc mà. Cuối buổi, thầy lại tìm gặp tôi... tất cả cũng chỉ là vì chuyện của cậu, tôi cũng chỉ biết gật gù nghe thầy nói, có lẽ nhưng lời đó của thầy tôi có thể chép trầm ra một bài văn rồi, tôi vừa bước ra khỏi văn phòng thì thấy cậu, cậu đứng ở đó chờ tôi.
- Nếu vì chuyện của tớ thì cậu không cần quan tâm đâu, cứ mặc kệ thầy đi.
Cậu nói làm như tôi muốn quan tâm lắm vậy, còn bao nhiêu việc cần tôi quan tâm đến. Nhưng mà không quan tâm cậu thì tôi làm sao được chứ, cứ để cậu tụt dốc mãi như vậy sao. Nếu mặc kệ được, tôi đã mặc kệ từ khi cậu vì người con gái khác mà đau lòng rồi. Tôi chẳng muốn nhìn cậu nữa nên bỏ về trước. Cậu không hiểu tôi đnag nghĩ gì nên chỉ chầm chậm đi theo sau làm tôi phát bức, tôi quay lại nhìn cậu, bao nhiêu khúc mắc trong lòng tôi đều nói ra hết.
- Làm gì kệ cậu nhưng đừng để bị ảnh hưởng vào chuyện học nữa, tớ cũng không muốn suốt ngày bị thầy nhờ vả thế này đâu, vì cậu mà tớ bị làm phiền suốt. Sắp thi rồi đừng để tâm vào những việc không đâu nữa, cậu không thấy thành tích của mình càng ngày càng xuống sao. Coi như là tớ xin cậu.
Cậu nhìn tôi rồi chợt cúi đầu đi về hướng khác. Tôi cũng chạy thẳng một mạch về nhà, trời nắng to quá, gay gắt như lòng tôi vậy. Tôi nằm lười trên giường đến tận hơn 5 giờ chiều, lúc này trời đã mát hơn nên tôi ra ngoài chạy bộ. Vẫn như mọi hôm, tôi chạy ra đường lớn, nơi các ông bà tập dưỡng sinh, người lớn cho trẻ con ăn... khung cảnh vô cùng yên bình, mát mẻ. Tôi ngồi ở chiếc ghế đá gần hồ, dưới cây liễu xanh xum xuê cành lá, gió thổi làm nó chạm vào tóc, vào cổ tôi, vừa buồn cười vừa thích thú. Bên kia bờ mặt trời đỏ lựng như trái cà chua chín, nhanh thật, lại sắp một ngày trôi qua nữa rồi. Tôi chống cằm liếc nhìn xung quanh, trong ánh nắng mờ nhạt ấy, tôi nhìn thấy cậu, cậu cũng đang ngồi một mình, lâu lâu lại tìm nhặt vài hòn đá ném xuống nước. Có vẻ như cậu còn suy tư nhiều hơn cả bố tôi nữa, dáng vẻ náo nhiệt trước đây cũng biến mất đi đâu rồi. Thời gian đúng thật là làm con người ta thay đổi nhiều quá, chỉ mới có vài chuyện xảy ra thôi mà cảm giác như tất cả mọi thứ đều chuyển biến ngoại trừ bản thân mình không động đậy. Cậu của bây giờ và cậu của trước kia khác nhau nhiều quá, tôi nghĩ vậy bởi lẽ chính tôi là kẻ không có một chuyển biến nào đấy. Cậu như thế làm lòng tôi cũng nặng hơn, hơn một tuần rồi cậu còn chưa thoát ra khỏi mấy cái suy nghĩ không đâu ấy, tôi thực sự đã chán việc nhìn thấy cậu như thế rồi. Có lẽ cậu sẽ chẳng thấy tôi đâu, tôi lặng lẳng đứng dậy, chạy tiếp nốt đoạn còn lại rồi mới về nhà.

Hết hai ngày nghỉ, thứ hai lại không mời mà đến, tôi vừa bước lên đến sân trường, ngẩng đầu lên nhìn trời, nhìn cây cối cả hành lang của lớp... chẳng biết tôi nhìn lên làm gì để nhận lại cái kết bi hài như vậy. Tôi thấy cậu đứng phía sau cô ấy, xoa xoa đầu rồi thủ thỉ chuyện trò gì đó, hai người đã làm hòa nhau rồi, quan hệ bắt đầu tốt hơn rồi thì phải. Tôi cười nhạt nhẽo, ôm chiếc cặp nặng lê thê lên cầu thang, có lẽ vì nghe tiếng bước chân nên cậu theo phản xạ mà quay ra phía sau, thấy tôi, cậu khẽ cười rồi lại tiếp tục trở lại với cuộc nói chuyện của mình. Tôi lại thế nữa rồi, lại có cảm giác cay cay ở sống mũi nhưng không tài nào khóc được, tim tôi lại thoáng qua một cảm giác nhói đau, rất nhanh thôi, nhưng mạnh lắm.
Cùng vào hôm ấy, thầy giáo chia nhóm học thêm, ai cũng có thể chọn bạn học chung, còn tôi thì phải cùng nhóm cậu, đến bao giờ thầy mới hiểu cho tôi đây. Tôi thở dài ôm chồng sách trên bàn, ông thầy này quả là không hiểu tâm lí học sinh gì hết, cái gì cũng quyết theo ý riêng của mình. Tôi vừa nhắm mắt ngủ một chút thì nghe tiếng của cậu.
- Trang này, cậu dạy kèm luôn tớ với Hoài đi, tớ đảm bảo tớ sẽ trở lại như trước, được không?
Tâm trạng cậu thay đổi nhanh như thời tiết vậy, mới hôm trước còn đờ đẫn thẫn thờ mà hôm nay đã tràn đầy năng lượng như thế, có lẽ cô ấy đã chấp nhận rồi, sức mạnh của cô ấy lớn lao thật. Tôi không biết mình có thể làm được không nhưng vẫn gật đầu, vì dù sao thì cuối cùng cậu cũng chịu học hành lại như trước. Thời gian đến lúc thi cũng chẳng còn lại là bao nhiêu, các kì thi thử cứ dồn dập mà đến, chúng tôi hết đi học chính lại phải đi học thêm, học theo ca, học nhóm... Thường thì cứ sau khi tan học, ba chúng tôi ở lại thư viện hay chỗ nào đấy để học thêm tí rồi mới về. Tôi chỉ giảng mấy bài học mà cậu không tới lớp thôi, có sao thì cậu cũng đứng hạng ba trong lớp mấy năm rồi nên nhanh hiểu vô cùng, có khi còn giỏi hơn cả tôi nữa, rồi cậu lại cứ kiên nhẫn từ từ chầm chậm giảng lại cho cô ấy. Nhưng mà chẳng bao giờ cô ấy hiểu được bài đâu, cậu vừa được vài câu chữ cô đã than mệt mỏi, hoặc là trêu ghẹo linh tinh gì đó, dễ thương lắm, đến cả tôi cũng muốn cười huống gì là cậu, vậy nên cuối cùng là hai người họ vẫn xách cặp đi về trước. Tôi hay nhìn theo bóng lưng hai người, tình cảm của họ thật tốt, thật làm tôi thấy khó chịu. Tôi đã luôn muốn nhìn thẳng vào hai người để khiến cho bản thân từ bỏ, nhưng tôi vẫn chỉ hèn nhát cúi đầu làm việc của mình, giả vờ như không quan tâm, không đau lòng.
Những ngày học như thế diễn ra liên tục hơn, thường xuyên hơn, cậu gần như bắt đầu không thích việc cô ấy cứ lảng mảng sang chuyện đâu đâu như thế, đúng là không phải cái gì cũng được lâu dài, đến một lúc nào đó những điều ấy cũng dần trở nên phiền phức. Cậu cứ mặc cho cô ấy thích làm gì thì làm, hai người hết cãi nhau lại giận nhau, hết giận nhau lại làm hòa... Chuyện của hai người mà tôi cũng thấy chán ngán. Bởi lẽ chuyện của riêng hai người mà tôi cũng bị kéo vào, phải làm nhân chứng chứng kiến cho tình yêu của họ đã đành rồi lại còn phải tạo cơ hội, giúp đỡ cho hai người gần nhau hơn. Đã không còn nhiều thời gian nhưng cũng phải bỏ ít ra để cùng đi chơi, tôi cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa, rõ là không thích nhưng vẫn làm, vẫn chấp nhận một mình cô đơn ở phía sau.
Chúng tôi cũng đã từng ở bên nhau như vậy, có những kỉ niệm đẹp như vậy, đã từng hạnh phúc như vậy, đã từng hứa sẽ không bao giờ quên nhau như vậy. Nhưng ngay lúc này, điều đó lại không còn tồn tại với tôi nữa, tôi nhìn thấy bản thân mình những tháng ngày về trước trong câu chuyện của họ, tự cảm thấy lòng lạnh ngắt đến chai sạn. Ước gì ngày đó tôi chỉ thích cậu, dù không được đáp lại tình cảm nhưng cái cảm giác chưa từng có ổn hơn đã từng có rất nhiều, thứ tình cảm đơn phương còn tốt hơn là dành tình cảm cho người cũ. Nhiều lần, trong niềm vui của mình, cậu hay quay sang nhìn tôi, ánh mắt phức tạp làm tôi khó hiểu, những lúc như thế tôi luôn cười, xua xua tay nhắc cậu đừng nhìn nữa. Tôi không muốn tiếp tục vì loạn nhịp chỉ vì ánh mắt vô tình chạm tới của cậu nữa, tôi mệt rồi, tôi cảm thấy đủ rồi, sự tổn thương vì cái khờ dại đi thương người yêu cũ tôi không còn chịu được nữa. Tôi không muốn luyến tiếc những hồi ức, không muốn cơn đau âm ỉ mà lại lặng lẽ kéo dài thêm, đáng lẽ ra ngay từ đầu tôi phải dứt khoát, phải quên đi, nhưng không sao, bây giờ kết thúc vẫn chưa hẳn là muộn. Lần này tôi buông tay rồi, từ nay về sau, dù cậu có thế nào, tôi cũng sẽ không bận tâm nữa, sẽ không bao giờ như thế nữa.
Kết thúc đợt thi thử cuối cùng, cô và cậu cũng chia tay, lí do là gì thì tôi không rõ. Dù sao thì việc thi đại học cũng quan trọng hơn cả, chia tay để tập trung học tập, không có gì là không tốt. Nhưng vấn đề lại nằm ở một chuyện khác, chính tôi cũng cảm thấy bất ngờ và vô cùng khó xử. Buổi tối hôm đó đi học về, tôi với cậu đi cùng đường, hai người cũng chỉ là nói đại khái vài ba chuyện liên quan đến thi cử. Đến đoạn đường rẽ vào ngõ nhà tôi, tôi tạm biệt cậu rồi chạy vào trước, vẫn theo thói quen mà tôi ngoảnh lại xem còn có ai trên đường không, kì lạ thay cậu vẫn đứng yên ở đó, hướng ánh mắt về phía tôi.
- Sao cậu còn chưa cề. Còn chuyện gì sao?
Cậu vẫn im lặng, tôi cứ tưởng cậu đang nghĩ cái gì nên hỏi lại một lần nữa. Cuối cùng thì cậu cũng chịu nói ra.
- Tớ... tớ lại thích cậu rồi.
Cái đầu cậu đang chứa cái gì thế không biết, cậu vừa mới chia tay tôi thì đã thích người con gái khác, vì cô ấy mà buồn bã, vì cô ấy mà vui vẻ. Bây giờ, lại chỉ vừa chia tay cô ấy đã nói thích tôi, rốt cuộc thì, con người của cậu sao mà khó hiểu quá vậy. Tôi gượng gạo cười, không trả lời gì cả mà quay lại đi tiếp.
- Có lẽ tớ đã rung động với cô ấy, đã thích cô ấy. Nhưng khi nhìn thấy cậu luôn phải ở lại phía sau một mình, phải đứng ở phía sau chứng kiến những gì tớ đã từng dành cho cậu bây giờ lại dành một cho người khác, những lúc như thế, lòng tớ rất khó chịu. Tớ thực sự muốn rời bỏ cô ấy mà chạy đến bên cạnh cậu, muốn được ôm lấy cậu. Tớ vẫn luôn biết tình cảm của cậu nhưng lại vờ như không, làm cậu đau lòng nhiều như thế. Xin lỗi cậu, tớ đã quá sai rồi.

Để nói ra những lời như thế, chắc cậu khổ tâm nhiều lắm. Tôi không khóc, cùng không cảm thấy buồn mà còn cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn, tôi chạy đến gần cậu, dơ tay ra đập vào tay cậu, phát lên một tiếng tạch rất rõ ràng.
- Chuyện của chúng ta thực sự đã kết thúc rồi. Mong là sau này, cậu sẽ chắc chắn tình cảm của mình dành cho ai, tớ cũng hy vọng cậu sẽ không phải hối hận thêm một lần nữa về lựa chọn của mình. Về ôn bài đi, ngày mai gặp, chúng ta sẽ quên hết chuyện của tối hôm nay... được chứ?
Cậu gật đầu, tôi cũng mỉm cười, hai chúng tôi từng bước, từng bước thong thả đi dưới ánh đèn điện theo hai hướng khác nhau. Đến một lúc nào đó, chúng ta nên học cách buông tay.
© Đặng Thị Cẩm Linh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.







