Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu mãi vững bền

2024-10-20 17:50

Tác giả:


blogradio.vn - Một tình yêu có rất nhiều người chen vào có rất nhiều người cùng yêu nhưng tất cả chỉ làm nhân lên hạnh phúc chứ chẳng có tranh dành thiệt hơn chẳng có thắng thua được mất.

***

Đây là một tình yêu vô tư trong sáng nhất, đây là một tình yêu trước sau như một, đây là một tình yêu tuyệt đối không có hờn ghen và đây cũng là một tình yêu đặc biệt nhất. Một tình yêu có rất nhiều người chen vào có rất nhiều người cùng yêu nhưng tất cả chỉ làm nhân lên hạnh phúc chứ chẳng có tranh dành thiệt hơn chẳng có thắng thua được mất.

Đó là tình yêu của chị ấy dành cho đàn mèo con mà chị nuôi trong nhà.

Tôi còn nhớ những ngày đầu khi tôi mới đến đây, là khu phố là con hẻm mà gia đình tôi sinh sống đến giờ. Thì ai hỏi tên chị ấy là người ta cứ nói thêm câu này, cái chị có nuôi mấy con mèo đó em, vậy là người ta sẽ chỉ trúng ngay bóc nhà chị ấy. Mà lúc đó tôi cũng chưa quen mặt cũng chưa biết ai là ai nên còn nhiều lạ lẫm lắm. Rồi về sau một thời gian tôi biết được từng ngôi nhà một, mà nhà chị ấy lúc đó chưa xây lên cao chưa xây mới, và có nhiều buổi tối khi tôi mang đồ lên phơi trên sân thượng thì tôi hay nhìn thấy hai chú mèo một đen một trắng cứ cất tiếng kêu meo meo và nằm ngay trên mái ngói nhà chị. Và tôi hay nhìn sang đó thì bọn chúng càng kêu to hơn, tôi cảm giác như chúng muốn làm bạn cùng tôi hay sao, gần như tối nào chúng cũng rủ nhau nằm trên đó.

Khi chị ấy xây nhà vào năm ngoái thì chị có rủ tôi vào xem nhà mới, lúc đó tôi mới nhìn thấy rõ tường tận những chú mèo nhà chị, mà không phải hai con mà là đến bốn con. Tôi nhìn thấy có bốn cái chuồng để nhốt chúng vào, mới thoạt nhìn giống như một cái lồng chim vậy đó nhưng bịt kín mít. Rồi chị mở cửa chuồng cho tôi thấy, bốn chú mèo xinh xinh nằm im ngoan ngoãn như tỏ ra rất vâng lời chị, chỉ có những tiếng kêu nghe có vẻ ai oán. Chị nói chúng bực mình vì chị không cho chúng ra ngoài, chị nói chị đã bị mất mấy lần rồi nên lần này xây nhà xong có chỗ có nơi là chị giữ chúng hẳn trong nhà luôn. Tôi nghe chị nói mà cứ ngỡ như chị xây nhà là để có chỗ nuôi mèo vậy đó nên tôi hơi mắc cười. Buổi chiều hôm đó chị kể rất say sưa với tôi về tính nết của từng con một. Con trắng này là con mập nhất trong đàn và cũng là con hung nhất, nó cứ cào cào đến nát cả cái chuồng vì nó cứ đòi ra ngoài. Con đen này là con ốm nhất và hiền nhất, nó cứ thích chị vuốt ve và tắm rửa cho nó. Con vừa vàng vừa trắng này là con háu ăn nhất, đến giờ ăn mà chưa cho nó ăn là nó gào lên. Còn con này có màu vừa như nâu vừa như trắng, nó cứ ngủ suốt ngày trong chuồng đến nỗi chị phải dựng nó dậy bắt ăn và tắm.

Tôi nhìn bốn cái chuồng mèo của nhà chị mà tôi thấy tình yêu của chị dành cho đàn mèo quá lớn, mà chắc bọn chúng cũng cảm nhận cũng biết điều đó. Chị dành nguyên một tầng ba trên lầu cho mèo ở. Tôi thấy mọi người trong hẻm nói đúng là chị là người đặc biệt rất yêu mèo, chị chăm sóc nuôi nấng vỗ về chúng như con cái của chị vậy đó, mà suốt ngày chị cứ bận rộn tíu tít với lũ mèo đáng yêu kia nên cũng chẳng còn thời gian. Chị nói chị thích chơi với mèo từ những ngày còn nhỏ, rồi khi lớn lên thì tình yêu đó càng lớn trong chị, mà chồng chị cũng biết đó là sở thích của chị nên anh cũng gật đầu. Chị cũng luôn giữ nhà cửa được sạch sẽ chứ không làm phiền đến mấy ba con, là chị nói với tôi như vậy. Tôi nghĩ đúng là một tình yêu còn lâu hơn cả tình yêu chị dành cho chồng cho con, một tình yêu mãi vững bền theo thời gian mãi lớn lên theo thời gian chứ không hề bị giảm đi. Mà tôi cũng thắc mắc là người ta nói mèo là con vật thích đi ăn đêm và hay sống về đêm còn ban ngày thì ngủ, mà chị cứ nhốt hoài chúng trong chuồng trong lồng như vậy thì có sao không. Nhưng tôi nhìn con nào con nấy cứ úc núc cứ tròn vo và hai con mắt như hai viên bi long lanh sắc sảo cứ nhìn lại tôi như muốn nuốt tôi vậy đó.

Cách nhà chị ấy một căn là nhà của cô ấy, một phụ nữ độ khoảng hơn ba mươi, tôi đoán vây. Cô ấy vừa đến thuê nhà ở đây cũng được một năm hơn, mà mọi người ai cũng nhìn thấy cô ấy cứ bước ra khỏi nhà là dắt theo một chú chó. Tôi thấy cách cô ấy nói chuyện và dặn dò chú chó là tôi biết cô ấy yêu chú chó như nào, tôi nghe cô ấy gọi chú chó là con chứ không gọi bằng tên. Đã có mấy lần chú chó tung tăng chạy khắp hẻm vào buổi chiều rồi tè bậy ra đường và bị cô ấy mắng. Tôi hơi mắc cười khi nhìn thấy chú chó cứ nhìn cô chủ của mình rồi cụp mắt xuống và vội vã chạy về nhà. Rõ ràng chú chó hiểu những gì cô ấy nói và cứ chiều nào cũng vậy, tôi thấy cô ấy dắt theo chú bằng sợi dây xích thật lớn rồi họ cùng đi ra biển. Hình như cô ấy chỉ sống cùng chú chó chứ không có người thân, mà tôi còn nghe cô ấy nói chuyện với chú rất thân thiết và đầy thương yêu khi họ ngồi uống cà phê trong quán gần nhà tôi nên mọi người đều biết cô ấy rất yêu thương chú chó. Và theo lời cô ấy kể thì chú chó đã sống cùng cô ngay từ lúc được sinh ra và họ là bạn thân thiết của nhau từ lâu rồi, một tình bạn, một tình yêu mãi vững bền, ai cũng nói vậy.

Tình yêu của hai người nữa cũng rất đẹp, họ cũng sống gần nhà tôi. Tôi cũng biết có nhiều người yêu cây xanh, trong đó có tôi, nhưng chưa bao giờ tôi thấy ai yêu nhiều như họ. Cứ đi làm về là họ lao ngay vào chăm bón tỉa tót rồi suốt ngày ngắm nghía sắp xếp lại, trên mái sân thượng và dọc lối đi theo cầu thang bên ngoài nhà họ là đủ các chậu cây nhỏ lớn và đủ các loại hoa khác nhau. Tôi cứ thích đứng ở cửa sổ nhà tôi mà nhìn sang là tha hồ được ngắm ké, tôi hay nói vui với họ như vậy. Mà họ rất chăm sưu tầm các loại hoa rồi mang về trồng, còn nếu cứ đứng phía dưới ngước nhìn lên thì cảm tưởng xung quanh nhà họ là một vườn xanh rất đẹp và mát dịu.

Tôi chưa bao giờ nghe nói và được biết có một loại tình yêu được gọi là tình yêu dành cho bóng đêm, là cô ấy nói với tôi như vậy vì công việc của cô ấy là làm việc trong một quán bi da. Cô ấy nói vì yêu cầu công việc là phải quản lý quán suốt ngày, nhất là có nhiều người hay đến chơi về đêm nên cô ấy kết thúc công việc cứ vào tầm một hai giờ sáng là chuyện bình thường. Rồi cô ấy cũng chẳng bao giờ ăn sáng, bữa ăn đầu tiên trong ngày của cô ấy là vào lúc mười giờ sáng, và bữa ăn cuối là vào lúc tám giờ tối. Cô ấy cũng đã quen với cái khung giờ giấc bao năm nay như vậy và cũng đã yêu công việc cô ấy đang làm đã nhiều năm. Tôi hỏi cô ấy là hay đi về khuya như vậy có thấy sợ không vì đường phố lúc đó đã rất vắng thì cô ấy cười. Cô ấy nói quán cũng gần nhà nên cô ấy chạy một lèo là tới, mà đèn đường cũng sáng trưng nên cô ấy thấy bình thường, cũng chẳng buồn ngủ vì cô ấy đã quá quen với giờ giấc như vậy rồi. Tôi nói chuyện với cô ấy mà hiểu được tình yêu cô ấy dành cho công việc là nhiều như nào. Mà cô ấy cứ gọi là tình yêu dành cho bóng đêm làm người khác nếu không biết không hiểu công việc cô ấy đang làm thì sẽ hiểu sai đi.

Tất cả họ đã gieo vào tôi suy nghĩ đó cảm xúc đó, là tình yêu của họ vững bền và lâu dài theo thời gian, tình yêu đó chỉ lớn lên chỉ nhiều lên chứ không hề giảm đi ít đi. Và ý nghĩa cuộc sống của họ cũng ở đó, cũng ở tình yêu thầm lặng mà bền lâu của họ dành cho những công việc, những sở thích, những đam mê rất nhỏ, rất đỗi bình thường của họ mỗi ngày. Mà tôi tin nếu một ngày họ không được gặp họ không được làm thì họ sẽ buồn lắm. Tôi cũng biết còn có nhiều những tình yêu vững bền khác mà tôi chưa được biết nên tôi chỉ viết ra đây những gì tôi nghe được tôi tận mắt nhìn thấy được và cảm thấu được.

Tình yêu lúc nào cũng đẹp và cuộc sống nhờ thế cũng đẹp hơn lên rất nhiều. Vì khi trong trái tim mỗi người luôn có một tình yêu dành cho những sự vật những sự việc dành cho thế giới xung quanh họ thì tôi tin tình yêu đó sẽ vững bền và cứ vậy tiến lên.

Mỗi ngày được gặp, mỗi ngày được nhìn thấy, mỗi ngày được trò chuyện và chăm sóc yêu thương.

Là tình yêu đó.

Tôi chợt nhớ đến câu hát này:

“Cuộc đời vẫn đẹp sao

Tình yêu vẫn đẹp sao”

Những tình yêu thật đời thường thật nhỏ bé mà sao cứ mãi đẹp trong thầm lặng.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mong Ở Kiếp Này, Bạn Sẽ Có Một Đời Hạnh Phúc | Radio Chữa Lành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top