Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tìm về chốn bình yên mà tôi từng bỏ lỡ

2016-08-24 01:29

Tác giả:


blogradio.vn - Muốn phụ mẹ nấu cơm, lau dọn nhà cửa và cùng mẹ ăn cơm tối. Muốn những buổi chiều muộn, mượn chiếc “supercup” của mẹ chạy lên con đập trên rẫy, xem người ta câu cá, thả lưới. Muốn được “sự đón chào” của con Lu, con Ki mỗi khi đi học về. Tôi muốn được quay lại những khoảnh khắc bình yên mà tôi đã từng rất nhiều lần bỏ lỡ.

***

Tôi mười chín tuổi, là một sinh viên tỉnh lẻ lần đầu lên thành phố trọ học. Tôi vừa kết thúc năm học đại học đầu tiên cách đây vài tháng. Một năm trải nghiệm tại một môi trường mới, tôi đã ngộ ra rất nhiều điều, cũng đã thấu hiểu được rất nhiều việc mà trước kia tôi chưa từng mảy may nghĩ đến.

Lần đầu tiên tôi biết thế nào là cuộc sống xa nhà. Mọi thứ tôi đều phải tự lo cho bản thân. Nếu như còn được ở nhà như trước kia, tôi sẽ trở về nhà sau những giờ học trên lớp là bữa cơm đợi sẵn của mẹ. Mùi thơm thức ăn thậm chí còn kéo dài ra tận ngõ. Để đôi lúc chưa kịp bước vào nhà, tôi đã có thể đoán ra được hôm nay mẹ sẽ nấu món gì. Bữa cơm của mẹ bao giờ cũng nóng hổi, hương vị đậm đà. Nhưng có lẽ cho đến khi xa nhà tôi mới biết vì sao những món ăn mẹ nấu lại ngon đến như vậy, mặc dù đó chỉ là một dĩa rau luộc hay một tô canh cá rất bình thường. Là bởi vì trong từng món ăn mẹ nấu đều chứa đựng rất nhiều tình yêu thương mẹ âm thầm, bền bỉ nêm vào từng chút, từng chút và kéo dài qua nhiều năm tháng.

Còn ở thành phố, nhiều khi bước ra khỏi lớp với cái bụng đói meo, chạy ra quán cơm gọi một dĩa cơm sườn. Thức ăn được dọn ra trông hấp dẫn làm sao, nhưng không hiểu sao mình lại không cảm thấy ngon như hình thức bên ngoài của nó dù cái dạ dày cứ quặn lên vì đói. Phải chăng, họ đã nêm thiếu gì đó hay sao? Phải, là sự ân cần và niềm yêu thương mà không một ai cho không ai ngoại trừ gia đình mình. Là điều mà suốt hơn mười bảy năm khi còn ở nhà mình chưa bao giờ nhận ra và học cách trân trọng.

Tìm về chốn bình yên mà tôi từng bỏ lỡ

Lúc còn ở nhà với mẹ, chỉ cần hôm nào đó tôi nói với mẹ rằng con thèm thứ này, thứ kia thì thể nào buổi chiều tan học về mẹ cũng đã nấu sẵn một nồi thật to. Hay hôm nào nắng gió trở trời, tôi chỉ mới ho ho vài cái là mẹ đã lo lắng, chạy đi mua thuốc, rồi nấu cháo cho tôi. Tôi ngày ấy, chỉ ung dung nhận lấy mọi thứ từ mẹ mà chưa một lần nghĩ rằng mẹ tuyệt vời biết bao. Tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng đó là trách nhiệm mà các đấng sinh thành phải thực hiện đối với con cái của họ. Thậm chí tôi còn không biết cách để nói một câu cảm ơn mẹ cho tử tế. Cho đến khi tôi bước chân ra khỏi nhà, tôi mới thấm thía được sự bao dung, ân cần của mẹ quan trọng với tôi nhường nào.

Là những buổi tối tan học, đi ngang qua các quán ăn vặt trên phố, trong bụng lại cồn cào, muốn ăn thứ gì đó, nhưng lại phải nghĩ về khoảng chi tiêu cho tháng này (thứ mà có lẽ khi ở nhà tôi sẽ không đắn đo lấy một giây vì luôn sẵn có “ngân hàng butalo và batacho” của riêng mình), lại đành thôi. Về đến phòng trọ, trong người đã rệu rã nhưng vẫn cố gắng bắt nồi nước để chế mì tôm. Và cả những ngày thời tiết thành phố thất thường, trong người nóng sốt đến ba mươi chín độ, mắt mờ, tay chân run lẩy bẩy, người thì mệt mỏi không còn chút sức lực, nhưng không biết phải gọi cho ai để nhờ giúp đỡ, bạn bè thì ở xa. Cuối cùng vẫn cố lê lết mình ra tiệm thuốc tây để mua thuốc. Những lúc đó nghĩ đến mẹ mới thấy tủi thân làm sao, thấy ân hận đến cỡ nào khi đã không biết trân trọng những ngày tháng cạnh mẹ.

Lúc chưa đặt chân lên thành phố, tôi đã từng rất mong mau chóng đến ngày được vào đại học. Tôi muốn bỏ lại những con dốc ngày hè mịt mùng bụi đất, muốn quên đi những nương rẫy trùng điệp. Tôi muốn thay đổi môi trường sống. Tôi thèm khát cái cảm giác được đứng dưới những tòa nhà cao tầng rồi nhìn lên một cách ngưỡng vọng. Tôi muốn ngắm nhìn thành phố rực rỡ dưới bầu trời đêm. Tôi muốn nhìn ngắm những con người ăn mặc thời thượng... Và cả những ý nghĩ vô cùng non nớt. Rằng khi vào thành phố sẽ không ai có thể quản mình nữa. Tôi sẽ thỏa sức làm những điều tôi muốn. Tôi sẽ không còn phải nghe những lời cằn nhằn của mẹ, cả những dặn dò lặp đi lặp lại như một cái máy mỗi ngày của bà. Tôi đã từng nghĩ vậy đấy!

Rồi sau đó ư? Thì tôi đã trải nghiệm mọi “sự tự do” như tôi đã từng viễn tưởng. Tôi phát hiện ra cuộc sống nơi thành thị khắc nghiệt như thế nào. Ở đây có đủ các thế loại người: Cướp giật, lừa đảo, trộm cắp,... Có cả những con người ngoài mặt thì tỏ ra ân cần và chu đáo, nhưng khi mình quay đi là con người ấy liền thay đổi tức thì. Nhiều lúc tôi sợ hãi khi phải một mình đối diện với chốn phồn hoa đô hội này. Tôi muốn trở về mái nhà của mẹ.

Muốn phụ mẹ nấu cơm, lau dọn nhà cửa và cùng mẹ ăn cơm tối. Muốn những buổi chiều muộn, mượn chiếc “supercup” của mẹ chạy lên con đập trên rẫy, xem người ta câu cá, thả lưới. Muốn được “sự đón chào” của con Lu, con Ki mỗi khi đi học về. Tôi muốn được quay lại những khoảnh khắc bình yên mà tôi đã từng rất nhiều lần bỏ lỡ. Nhưng có lẽ không còn có thể nữa rồi. Vì thời gian làm sao quay ngược được, phải không?




Mọi thứ cũng đã thay đổi rất nhiều kể từ ngày tôi xa nhà, xa quê. Lúc còn ở nhà, mỗi tối vẫn có thói quen nghe radio, nhưng lúc đó thấy lòng mình thênh thang và nhẹ nhàng. Còn bây giờ, thói quen nghe radio của tôi vẫn giữ. Tuy nhiên, khi nghe tâm sự của các bạn, các anh chị, trong lòng tôi lại có cảm giác nhớ nhung da diết, đôi khi thấy xót xa và tủi thân, nhiều lúc còn rất buồn nữa. Nghe những lời tâm sự của người khác mà cứ cảm thấy như là mình chính là những nhân vật trong câu chuyện của họ. Dần dần radio trở thành nơi mà bản thân tôi cảm thấy mình được an ủi nhiều nhất, được động viên nhiều nhất. Nó giống như người bạn tri kỉ của tôi trong những bộn bề cuộc sống và những nỗi cô độc...

Sau một năm trải nghiệm cuộc sống tự lập. Tôi dần phát hiện ra những mối quan hệ quan trọng trong cuộc đời mình, những tình cảm sẻ chia và ấp ôm của những người thân trong gia đình. Tôi trân trọng hơn những bữa cơm sum họp. Tôi bắt đầu biết quý trọng những ngày về thăm nhà với những buổi chiều bình yên trên con đập, sự thanh bình, yên ả chốn quê nhà. Và tôi đã biết thương mẹ nhiều hơn, đồng thời cũng học cách quan tâm bà, nói những lời yêu thương với bà, bên cạnh bà để lắng nghe bà mỗi khi có dịp. Vì những khoảnh khắc vui vẻ bên bà trong cuộc đời của tôi có lẽ cũng không còn nhiều nữa, khi mà mỗi năm tôi chỉ có thể về nhà được hai lần. Quan trọng hơn nữa là tôi đã hiểu rằng chỉ có gia đình mới cho con người ta niềm ủi an to lớn vô điều kiện, thứ mà xã hội ngoài kia không bao giờ có thể cho bạn một cách đủ đầy và chân thành như thế!

Nếu như có ai đó hỏi tôi rằng điều tôi muốn nói với mẹ tôi nhất lúc này là gì thì có lẽ là câu: “Mẹ ơi! Con biết con sai rồi!”

© Di Nhiên – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top