Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bước chậm để quý hơn những giây phút bình yên

2016-07-05 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Quá khứ đi qua, dù là vấp ngã hay sai lầm đau thương cũng không thể sửa chữa được nữa. Vậy nên tôi học cách trân trọng những điều nhỏ nhoi mà mình đang có được. Tôi không háo hức trên con đường phía trước, không chạy nhảy chỉ biết hướng tới tương lai của bản thân mà quên mất đi mình đã vụt qua bao nhiêu điều thực quan trọng đời. Tôi tựa đầu vào vai cha hàng ngày, nằm lặng trong lòng mẹ mỗi tối, tâm sự cùng anh chị lúc vui hay buồn, trò chuyện với tụi em khi chúng còn đang dần tập lớn. Và đôi khi dạo quanh phố phường với đám bạn thân mà in hằn nụ cười nở rạng rỡ trên môi.

***

Ấu thơ, là những ngày tháng trèo cây vặt quả, là những tháng ngày tắm mưa dưới hiên. Tôi nôn nao chạy những bước chân bé xíu để háo hức chờ đợi ngày một lớn. Dần lớn lên tôi càng cảm thấy bản thân ngày một khác đi.

Khi lớn, bước vào quãng đường học lại nóng ruột chờ đến ngày trưởng thành để có chút thành tựu cho bản thân. Những bước chân trên con đường học hỏi khiến đôi khi tôi ước rằng mình được trưởng thành nhanh chóng hơn. Rồi khi lớn lên tôi lại mong bản thân được trở về thời thơ bé.

Nhớ những cái thơm lên hai má phúng phính của cha mẹ, nhớ cả mấy đứa bạn suốt ngày nô đùa trên sân trường.

Ta muốn rong chơi, nhưng rồi sau đó là những tháng ngày bình yên bên cạnh gia đình. Quá khứ, hiện tại và tương lai cũng vậy. Và điểm khác biệt giữa điều đó chính là ta không thể quay lại quá khứ được nữa. Nhưng ta vẫn có thể quay trở về nhà bên những người ta yêu thương và có thể ôm trọn ta vào lòng khi họ còn có thể.

 Bước chậm để quý hơn những giây phút bình yên

Quá khứ đi qua, dù là vấp ngã hay sai lầm đau thương cũng không thể sửa chữa được nữa. Vậy nên tôi học cách trân trọng những điều nhỏ nhoi mà mình đang có được. Tôi không háo hức trên con đường phía trước, không chạy nhảy chỉ biết hướng tới tương lai của bản thân mà quên mất đi mình đã vụt qua bao nhiêu điều thực quan trọng đời.

Tôi tựa đầu vào vai cha hàng ngày, nằm lặng trong lòng mẹ mỗi tối, tâm sự cùng anh chị lúc vui hay buồn, trò chuyện với tụi em khi chúng còn đang dần tập lớn. Và đôi khi dạo quanh phố phường với đám bạn thân mà in hằn nụ cười nở rạng rỡ trên môi.

Tôi bước đi chậm, đủ để lưu giữ lại những hồi ký tuyệt vời ở sâu trong trái tim tôi, để cảm nhận những điều đáng trân trọng trong cuộc đời mà khi chúng đi mất. Tôi biết sẽ chẳng bao giờ tìm kiếm lại được nữa. Nên tôi sẽ cố gắng để bản thân mình không phải hối tiếc hay hối hận bất cứ điều gì nữa. Vì tôi hiểu sẽ đau đớn và thiếu sót ra sao khi bỏ lỡ mất chúng. Những khoảng khắc mà có đi đến đâu tôi cũng không thể tìm lại được.

© Nguyễn Tuyết Băng – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Đi tìm bình yên




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top