Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tia nắng cuối ngày

2021-08-19 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Xóm lao động nghèo mùa dịch yên ắng hẳn. Dịch bùng, nghe trên báo đài, mấy gã đàn ông cũng chẳng dám tụ tập rượu chè. Lâu rồi, xóm này không nghe âm thanh karaoke nào. Thi thoảng, giữa không gian tĩnh lặng có tiếng con nít thét lên. Xé nát. Sau đó vài tiếng bộp bộp liên tục. Vậy là nín dứt. Mọi thứ im lìm…

***

Một tuần, hai tuần trôi qua, cuộc sống khu trọ hoàn toàn khác. Mấy gã đàn ông thất nghiệp nhàn rỗi, ngồi trong phòng rỉ rả điếu thuốc. Thuốc xong đến cà phê. Rồi đi ra đi vào, chậc lưỡi... Nghe tin giãn cách, mấy bà trong xóm lo cuống cuồng, sợ con virus từ phương trời nào rủi cái… dính vào người, sợ tụ tập bị phạt, trong bữa cơm cứ mắng chồng ở nhà cho yên.

Tôi đẩy cửa nhẹ, khẽ xỏ chân vào dép định bước ra tạp hóa. Chị hiền vừa về tới xuống xe, từ ngoài cổng đã vội chào:

- Em đấy à! Cả tuần này làm gì mới gặp?

- Em trốn dịch chị ạ! Sợ dịch... bắt - Tôi nói vội và bào chữa cho thói ngại giao tiếp của mình.

Dẫn xe đến cửa phòng, trên tay vẫn cầm giỏ xách với mớ rau héo, chị nói bằng giọng mệt nhọc:

- Dịch buôn bán ế ẩm quá em! Chợ vắng. Mấy hôm rày chị không bán được gì. Đồ tồn đó. Anh vẫn còn cố ngồi trông, xem có được thêm bao nhiêu.

- Thế mai chị vẫn bán à?

- Ừ, xem sao đã. Không bán sao mà sống...

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kéo dài thêm dăm phút. Bé Thanh ùa đón mẹ. Nó nhanh nhảu cầm lấy giỏ đồ, khoe hôm nay sang phòng bác Kính chơi được ăn chè đậu rất ngon. Chị về. Tôi bước ra. Ngược hướng. Chị nói vọng lại, bảo tối sang phòng ăn cơm cho vui.

Chị Hiền gốc Thái Bình, vào nam chục năm, sống chung với chồng và đứa con vừa lên lớp một. 3 giờ sáng, chị với anh lọ mọ dọn hàng ra chợ. Chị ngồi bán tới khi chiều tà mới về. Nhiều đêm dài không ngủ được, tôi vẫn nghe anh chị dọn hàng thì thầm, tiếng bê vác ì ạch.

Xóm lao động nghèo mùa dịch yên ắng hẳn. Dịch bùng lần này, nghe trên báo đài, mấy gã đàn ông cũng chẳng dám tụ tập rượu chè. Lâu rồi, xóm này không nghe âm thanh karaoke nào. Thi thoảng, giữa không gian tĩnh lặng có tiếng con nít thét lên. Xé nát. Sau đó vài tiếng bộp bộp liên tục. Vậy là nín dứt. Mọi thứ im lìm. Cả con người lẫn thời gian nơi đây như trôi chậm lại. Có thể ví như chiếc xe máy hết xăng, cần nạp nhiên liệu hoặc tưởng tượng chiếc xe ấy đang bon bon bỗng hư cái bánh, cái thắng phải thong dong đôi chút đợi thợ sửa chữa. Nhịp sống con người cũng đôi khi cần chậm lại, để nhìn về bản thân một chút, những được mất, những điều chưa tròn vành mà phấn đấu cho mai sau.

Hồi con virus chưa di cư đến thành phố, dãy nhà nhỏ xôn xao. Những buổi chiều cuối tuần, xong việc, cuộc sống dôi ra phút thảnh thơi, trên con hẻm trước cửa, mấy ông bày ghế nhậu, hát nghêu ngao. Bịch bánh snack, nửa con khô, trái xoài chấm muối ớt cũng đủ làm nên bữa tiệc vui giữa cuộc đời đầy ảo não. Đám con nít đạp xe trong khoảng sân chật chội. Thỉnh thoảng, mấy thằng nhỏ gân cổ hát theo bài ca mà cha chúng đang ngất ngây: “Ôi đàn bà là những niềm đau!”.

Ông cha ta dạy: “Ăn theo thuở, ở theo thời”. Lý thuyết ấy có lẽ mỗi người từ những cách khác nhau đã học được qua cuộc sống muôn vẻ muôn màu của họ, giờ là dịp để đem ra thực hành triệt để. Trong cơn tao đoạn, người ta càng dè xẻn, cố nhiên với kẻ nghèo càng chắt bóp, tằn tiện. Buổi cơm chiều hôm qua của nhà bác Tám Thìn, người ở ngay cổng ra vào chỉ có đĩa trứng chiên và trái cà tím luộc. Bình thường, bà con trong dãy kháo nhau nhà bác khá nhất. Trong phòng có sẵn tivi, tủ lạnh to bự đầy ắp đồ dự trữ. Nấu dư, bác hay bê sang cho những nhà có con đông. Bác gái chẳng bao giờ than thở với ai bởi bác sợ người ta khinh khi. Người trong xóm trọ vẫn tin bác thảnh thơi. Vậy mà ban tối đi ngang phòng, vọng nghe tiếng bác nói chuyện với ai trong điện thoại rằng ông nhà làm bảo vệ bị cho thôi việc nửa tháng qua vì nhà hàng đóng cửa, nợ nần tới kỳ lãi chưa đủ trả…

Trời xám xịt. Thành phố đã vào mùa mưa. Nhiều hôm, độ tan tầm, mưa cứ ầm ầm như thác đổ thành thử người đi làm về nhẹp cả áo quần. Con đường từ nhà ra quán thật mát mẻ. Những cơn gió luồng theo hướng dãy nhà thổi phà vào mặt. Tóc tai dựng lên cả. Trong gió đã chất đầy hơi nước.

Mụ chủ quán đưa tiền thối xong thì mưa to. Thế là không về được. Quán xá ngày dịch cũng chỉ có thằng khách quen mặt mấy năm và vợ chồng gia chủ. Mụ vợ tranh thủ lúc gió giông, bày ra đếm tiền. Mụ đóng cửa nhà, mặc cho người mới mua hàng vừa xong đứng bên ngoài lạnh căm. Mưa, đất trời trắng xóa. Nửa tiếng, nước đã dâng lên con hẻm. Người trong xóm này ai cũng hiểu một chuyện, cứ mưa là tranh thủ đi về trước đó hoặc sau đó rất lâu. Vì nước ứ ùn. Bỗng từ ngoài đầu đường có chiếc xe cứu thương rẽ vào, chạy phá ở giữa. Dòng nước văng tung tóe hai bên. Xe dừng trước con hẻm nhỏ lối vô nhà trọ. Có ai đó bồng bế người nào lên xe…

- Chết mất! Thế này thì chết thôi! - Bác Tám gái nói trong lo lắng.

Ông tài xế trên xe gào to:

- Nhanh lên mấy chị ơi. Rồi ai đi với bé này?

Ngoài xe, người cầm dù che. Kẻ đứng ướt như chuột lột cạnh cửa. Mọi người bàn tán: “Điện giật thế kia”. “Mẹ nó sát bên”. “Có ai điện cho thằng cha nó hay chưa?”. “Lúc đó, mẹ nó đang tắm…”. Những câu nói xen nhau. Chị Hiền chạy ù, gương mặt tái bệch. Tôi đội mưa về nghe loáng thoáng giữa tiếng gầm, tiếng sét, vậy là, tôi hiểu cơ sự. Cầm chặt túi đồ, chị Hiền leo vội lên xe. Người phụ nữ nghèo khổ mắt đỏ hoe nhưng cương quyết để không rơi giọt lệ nào. Lúc này, tôi sực nhớ lời chị tâm sự rằng hàng bán không được, vốn còn nằm đó. Tôi chạy ra, giúi vô tay chị mớ tiền sẵn trong túi, chỉ kịp nói: “Chị cứ giữ lấy”. Cửa xe đóng gầm. Trời vẫn mưa tầm tã.

Chúng tôi biết nhau từ hồi đứa con gái bé bỏng đang nằm bất động trên xe kia, chị còn mang trong bụng. Ngày đó, thai được bốn tháng. Tôi dọn đến với đống đồ lỉnh kỉnh, chị hăng hái ra chào đón người hàng xóm mới. Bụng to vẫn gắng phụ bưng bê. Sống trong khu trọ, quanh năm, nhà chị chẳng cự cãi với ai. Nghèo nhưng có tình, có nghĩa. Ngày chị đau bụng đẻ, tôi cũng có mặt dìu chị ra xe vào viện. Còn giờ đây…

Xong xuôi, ai về chốn nấy. Mấy chục căn phòng khép chặt cửa. Lặng căm. Phải mất mươi phút, tôi mới định thần, chậm rãi bước về hướng quen thuộc.

- Biết có sao không, con nhỏ ngay đơ ra? - bác Tám nói.

- Cha nó về chưa ông?

- Đi thẳng vào viện rồi.

Người đàn bà vừa hỏi xong đã đốt hương, thầm thì trước bàn thờ phật khấn xin. Bác trai ngồi bệt ngay cửa, châm điếu thuốc:

- Người ta khốn khổ mà thêm tai nạn.

Bà chủ nhà từ bên ngoài che dù chạy sang, đon đả. Người bà béo, bước đi khệ nệ. Bà dán thông báo, miệng luyên thuyên kêu tháng này giảm hai trăm ngàn đồng mỗi căn phòng. Bác Tám tiếp chuyện. Bà béo coi vậy mà tốt bụng. Mấy đợt dịch trước bà cũng giảm tiền cho tất cả. Trong đám lộn xộn vừa rồi, bà lúm xúm cầm dù, cầm khăn đưa cho bác sĩ trên xe. Khép cửa, tôi chợt nghĩ chỉ chốc lát mà sự việc đã hoàn toàn khác. Chuyện đời đổi dời mau lẹ!

Xế muộn, có tiếng bác Tám trai cười vang to: “Vậy được rồi! Mừng rồi!”. Bên ngoài, những tia nắng cuối ngày tạt vào cổng. Thứ ánh nắng sau cơn mưa giữa bầu trời khoáng đãng tuy không thấm vàng nhưng làm lòng người nhẹ nhõm, thanh thoát lạ chừng. Sau tối tăm trời lại tươi vui. Và đâu đó trong khu nhà nghèo khổ này cũng đang nhen lên một tia sáng vô hình.

Sài Gòn, tháng 6.2021

© Hùng Luân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top