Thèm một gói xôi sáng!
2009-11-11 17:01
Tác giả:
Blog Việt
Trận gió bấc đầu tiên tràn về trong đêm, mới hôm qua còn mặc áo cộc, mà sớm nay ra đường ai cũng xúng xính áo khoác đủ màu.
Đi làm qua cổng trường Võ Thị Sáu thấy học sinh xúm xít mua xôi. Những thúng xôi đủ màu, còn nóng giẫy, thơm mùi nếp mới. Lại nhớ ngày còn bé, ở với bà Ngoại, Ngoại cũng nấu xôi bán, vào mỗi mùa thu cho đến đầu mùa xuân. Đó là những ngày vui vẻ trong chuỗi tuổi thơ đầy màu sắc của tôi.
![]() |
| Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Ngày đó cuộc sống còn nhiều khó khăn, ăn sáng còn là khái niệm khá xa xỉ với đa số người. Thế nhưng gánh xôi của ngoại lúc nào cũng rất đắt hàng. Phần vì ngoại nấu xôi ngon, cẩn thận. Phần vì xôi của ngoại rẻ. Trẻ con chỉ 200 đồng là có nắm xôi chắc dạ đến trường. Người lớn chỉ 500 -700 đồng là có thể yên tâm làm việc đến trưa.
Để có thúng xôi bán vào mỗi buổi sáng, công việc của người nấu xôi phải bắt đầu từ chiều hôm trước. Nhặt sạn ở nếp, ở đậu. Ngoại tôi tính cẩn thận làm cái gì cũng chu đáo. Gạo nếp trắng phau , tròn căng như con ong non, đổ ra sàng nhặt hết sạn, hạt mốc, hạt hỏng. Lần lượt đến đậu xanh, bắp (ngô), đậu phộng (lạc) cũng vậy.
Sau đó nếp, bắp được cho vào ngâm, các loại đậu thì lúc gần nấu mới bỏ ngâm.
Nhiệm vụ chính của tôi là lau lá. Đầu thu lá sen còn nhiều, trong các loại lá gói xôi, gói xôi bằng lá sen là thơm nhất. Mùi thơm thanh, dịu của lá sen "rước" mùi nếp mới là một sự kết hợp hoàn hảo. Cuối thu sen tàn hết, tôi phải đi xin lá chuối khô của hàng xóm, về lau bằng khăn ướt cho sạch, tách ra từng tấm nhỏ, xếp vào bó để mai ngoại gói xôi. Tôi thích nhất là đi xin lá, vốn dĩ "khôn lỏi" tôi thừa sức "dụ" lũ trẻ trong xóm cắt lá chuối của nhà chúng cho tôi. Tha hồi làm "thủ lĩnh", mà chiều tối vẫn có từng ôm lá đã lau, xếp sạch sẽ thành từng bó. Cứ thế mùi hung húc của lá chuối khô trở thành một phần trong tuổi thơ tôi.
![]() |
| Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Từ 3 giờ sáng, khi trời còn tối đen, tôi còn say ngủ. Ngoại tôi thức dậy: ngâm đậu, đãi đậu, luộc bắp và đậu phộng. Cái bếp cứ đỏ lửa từ lúc đó cho đến sáng.
Khi sương giăng giăng ngoài ngõ, là lúc xôi chín. Mùi xôi quyện với mùi hành phi thơm phức, xuyên qua lớp sương dày ở sân, bay đến tận giường.
Tôi nằm trong chăn mà biết ngay ngoại đang xúc xôi nào ra thúng: xôi vò thơm mùi đậu xanh, thoáng chút vani rất ngọt. Xôi đậu phộng ít mùi, chỉ thấy beo béo, dìu dịu. Xôi trắng nấu toàn bằng nếp thơm mùi rất thanh. Xôi bắp ngoài mùi nếp, còn có mùi bắp non vừa thơm mát. Thỉnh thoảng ngày rằm, ngoại nấu thêm xôi gấc tôi cũng biết ngay, ngoài mùi gấc đặc trưng xôi này còn có mùi beo béo ngọt ngọt của đường mỡ. Cũng có khi ngoại nấu xôi đậu đen, xôi mì (sắn) dù cùng từ nếp, nhưng mỗi loại có mùi rất riêng mà chẳng bao giờ tôi lẫn được.
Mỗi sáng, riêng chuyện chọn một gói xôi để ăn cũng là một công việc khó khăn đối với tôi (tôi vốn "nghiện" của nếp). Xôi bắp với những hạt bắp trắng, mềm xen lẫn những hạt nếp thật dẻo, đậu xanh mịn, lại bùi, hành phi vừa thơm vừa giòn. Xôi vò vàng óng như nắng thu, chẳng hạt nào dính vào hạt nào, mỗi hạt được phủ một lớp đậu xanh mịn, thêm chút hành phi tóp mỡ ăn rất ngon chỉ tội hơi khô.
Xôi đậu phộng tuy màu sắc không hấp dẫn, lại ăn không chẳng có gì kèm nhưng rất bùi mà ít ngán.
Thỉnh thoảng đổi món ăn xôi trắng với chút hành phi, vừa nhẹ bụng cũng rất ngon.
Nhưng ngon nhất phải kể đến món xôi gấc, thứ xôi chỉ có trong tuần rằm hoặc cưới hỏi. Tôi say mê màu đỏ sậm quyến rũ của nó, cái màu khi nhìn thấy nó nhiều cô thiếu nữ đã mơ về mơ về hạnh phúc lứa đôi. Gấc thấm sâu vào từng hạt gạo để khi nấu lên hạt nào hạt nấy căng mọng, đỏ tươi. Thơm mùi gấc. Món này ăn không, nhai thật mềm, lại beo béo ngòn ngọt rất tuyệt. Ngoại nắm cho tôi một nắm bọc trong tấm lá chuối khô cho tôi mang đến trường còn người tất tả gánh hàng ra chợ.
![]() |
| Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Ngày nay cùng với sự phát triển của kinh tế, cái ăn cũng dễ dàng hơn. Ăn ngon trở thành nhu cầu. Cùng với vô số các loại thức ăn sáng ra đời, bữa sáng ngày nay trở thành bữa chính. Riêng xôi, ngoài những loại truyền thống giờ có nhiều món xôi mới sang trong hơn, ăn kèm xúc xích, lạp sườn, chả, thịt gà, thịt kho…Vào bất cứ lúc nào: sáng sớm, trưa muộn, chiếu tối, thậm chí cả đêm khuya. Mẹ tôi công việc bận bịu chẳng có thời gian nấu cho gia đình một bữa xôi sáng. Ngoại tôi đã quá già để nấu được một nồi xôi, già đến nỗi thỉnh thoảng không cả nhận được ra tôi.
Sáng nay đi qua hàng xôi, thèm một nắm xôi gói trong lá chuối lại thương ngoại rưng rưng.
- Gửi từ email Hoàng Giang – ngoalong27
Chia sẻ của bạn đọc:
Trưa hè: cầu thang gỗ, sàn gác gỗ, tủ sách cũ, những giò hoa lan vũ nữ vàng và mỏng như nắng ngoài ban công....nhà ngoại tôi ở đó.
Cuoc song thay doi nhieu, doi khi muon tim lai cai du am cua tuoi tho cung khong kho, hi vong chung ta cung nhau giu gin nhung net van hoa rat rieng ma cung rat dac trung cua que huong, mot nam xoi lua buoi sang.... Dung de van hoa cua ta bi hoa tan theo xu huong thoi dai ....
Bài viết nhẹ nhàng cho ta cảm giác thèm xôi ngô, xôi sắn ...vào sáng và chiều tối cuối mùa Thu và Đông Hà nội. Tôi thực sự thèm lắm.
nhung gi cua xua da xa that roi,nhung hoi uc do khong biet con song duoc bao lau.........!
Ngoại tôi đã quá già để nấu được một nồi xôi, già đến nỗi thỉnh thoảng không cả nhận được ra tôi.
Sáng nay đi qua hàng xôi, thèm một nắm xôi gói trong lá chuối lại thương ngoại rưng rưng.
Cac ban con co 1 nguoi ba de thuong ,de nho .Tuoi tho toi troi qua khong co hinh anh nguoi ba nhu vay .Toi danh di thuong men ba cua nhung nguoi ban toi .Va thay buon .
o xu nguoi nhung toi van thinh thoang nau xoi ,nhat la xoi vo cac con toi rat thich,nha toi cung ban xoi may chuc nam ,nhung bay gio me da gia ,,con cam on me vi nhung ganh xoi do da cho con co ngay hom nay
Tôi say mê màu đỏ sậm quyến rũ của nó, cái màu khi nhìn thấy nó nhiều cô thiếu nữ đã mơ về hạnh phúc lứa đôi.
Mùa cưới rộn rã, kẻ cô đơn chợt thấy lao xao.
Mơ về 1 mùa đông, mơ 1 ánh lửa hồng!
Nhớ những buổi sớm, sương giăng giăng ngoài ngõ, đã dậy rồi có nằm ở trong giường lắng nghe tiếng dép chậm và nhẹ của bà đi ra rồi đi vào hết quét nhà lại đun ấm nước, tiếng củi khô tí tách, tiếng nước reo......ngày như bình yên ơi, giờ xa quá đỗi!
ừh nhỉ! bắt đầu mùa đông rồi.
Bài này viết chỉ về xôi, mà cũng thấy cô đơn mới lạ!
Đọc bài này mình nhớ đến 2 câu thơ rất hay!
Nhớ ai Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
Đọc xong bài viết của bạn tôi cảm thấy được mùi thơm và hơi nóng của nếp xôi đang lẩn quất xung quanh tiết trời thu. Nhớ, nhớ cách làm xôi bằng nếp lẫn sắn của mẹ trong những ngày gian khó. Nếp thì ít mà sắn thì nhiều. Nhớ, nhớ lắm mẹ ơi!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.





Mùi xôi của ông tôi không chỉ có mùi của gạo,của lá của đậu phộng hay của gấc... nó còn có mùi của gio hay đôi khi là cả mùi khét nhưng nó là món ăn ngon nhất mà cả đời dù có đi đâu tôi cũng không bao giờ được ăn lại. Nó là món ngon độc nhất vì còn có những gia vị đi kèm mà chỉ ông tôi có. Một khuôn mặt nhem vì khói , một nụ cười, và câu nói: "Mai ông sẽ làm ngon hơn".