Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thế giới sau con hẻm

2020-10-24 01:35

Tác giả: Trí


blogradio.vn - Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

***

Quán cà phê nơi tôi làm thêm nằm đối diện với một con hẻm nhỏ. Con hẻm này trước giờ chẳng có ai đi lại, đơn giản vì nó hẹp chỉ vừa đủ một người lách qua. Nó nằm kẹt giữa những tòa nhà cũ kĩ, hoàn toàn bị lãng quên giữa thành phố ồn ào này. Vỏ bánh, chai lọ các thứ người ta tiện tay ném qua cửa sổ vô tình khiến con hẻm trở thành một ngõ rác, ẩm thấp và bốc mùi. 

Một chiều thứ Bảy nắng dịu, tôi vừa bê mấy chậu diên vĩ từ lan can ra sân tắm nắng thì bắt gặp một chiếc mũ cói nhỏ nhấp nhô giữa con hẻm không người. 

Tôi tò mò bước ra, nheo mắt nhìn kĩ thì bắt gặp một cô bé đang lom khom cúi người nhặt từng chiếc vỏ chai cho vào túi tải. Đây là điều khiến tôi ngạc nhiên nhất từ lúc tới đây làm việc vì con hẻm này trước giờ, ít nhất là trong mấy tháng này, hoàn toàn đã bị lãng quên. 

Trí tò mò không cho phép tôi tiếp tục làm việc, tôi cứ đứng ở cửa quán nhìn chăm chăm vào cô bé đó, hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, nhiều đến nỗi chẳng biết phải sắp xếp và bắt đầu từ đâu. 

vungbinhyen

Hình như cảm nhận được có người đang nhìn, cô bé ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt chúng tôi bắt gặp nhau, vẫn chằm chằm không chớp. 

Rồi chẳng nói chẳng rằng, em tiến về phía tôi, ánh mắt vẫn không đổi hướng, tiếp tục cắm thẳng vào đôi đồng tử của tôi. Em càng tới gần, tôi càng trở nên bối rối. 

“Em... em đang làm gì vậy?”.

“Nhặt rác”. 

Một câu trả lời kém thiện cảm. Lần này thì em không nhìn tôi nữa, lại cúi người nhặt cái vỏ lon cách chân tôi vài mét. Cái vỏ ấy tôi đã thấy từ lúc trưa nhưng nghĩ mình không có bổn phận phải dọn dẹp cả ngoài ngõ nên tôi vẫn tiếc công không nhặt. 

“Em... nhặt làm gì vậy?”

Thật sự em chẳng có vẻ gì giống một người túng thiếu cả. Khuôn mặt sáng sủa, váy voan màu xanh trời nhạt, đi một đôi sandal trắng và đội chiếc mũ cói rộng vành màu vàng. 

Em không quá xinh nhưng vẫn khá ưa nhìn, tất nhiên rất dễ gây thiện cảm. Nhưng cách trả lời cộc cằn của em vài phần khiến tôi cảm thấy khó hiểu. 

“Bán”.

“Em nhặt ve chai sao?”.

Lần này cô bé không còn lúi húi với đống rác nữa mà ngửa đầu nhìn tôi.

cogai23

“Cứ phải là nhặt ve chai thì mới được nhặt à?”.

Nói rồi em cầm lấy túi tải lẳng lặng đi khỏi, tôi chỉ kịp nhìn theo tà váy em khuất dần dưới ánh nắng chiều nhạt nhẽo. 

Ngày hôm sau tôi tới tiệm cà phê sớm hơn một chút, con hẻm nhỏ đối diện hôm qua đã được dọn sáng nay lại đầy những túi nilon và chai lọ. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, tôi cầm một cái túi đi vào hẻm, nhặt hết rác. Đầu kia hẻm là nơi tôi chưa bao giờ đặt chân tới, không phải vì đó là cấm địa, chỉ bởi lối đi duy nhất có thể thử trước nay tôi chưa từng có ý định bước chân vào. 

Không biết do tôi cảm nhận hay vốn thực sự như thế nhưng thế giới phía bên kia con hẻm hình như thoáng đãng hơn, trời cũng cao hơn, nắng chan hoà ấm áp hơn thế giới tôi đang sống nhiều lần. 

Đặt túi rác xuống đất, tôi nhắm mắt ngửa đầu hít thở bầu không khí trong lành ngay giữa lòng thành phố đầy khói bụi này. Chút dư vị đầu ngày khiến tâm hồn tôi trở nên nhẹ bẫng, bao mệt mỏi áp lực trong cuộc sống bỗng chốc được xoa dịu. 

“Làm gì vậy?”

Tôi giật mình nhìn xuống, cô bé hôm qua đang đứng trước mặt tôi, vẫn đội chiếc mũ cói ấy, vẫn những lọn tóc loăn xoăn xõa trên vai và tay cầm túi tải, em xuất hiện ngược ánh mặt trời khiến tôi cảm thấy như em đang phát sáng. 

“À... Anh”.

couple_(1)

Tôi lại bối rối. Chẳng hiểu sao khi đứng trước mặt em tôi lại luôn cảm thấy bản thân thật bối rối. Em thấp hơn tôi gần một cái đầu nhưng lại khiến tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Nhỏ bé cả về tâm hồn lẫn cảm xúc. 

“Nhặt rác sao?”.

Em lại hỏi. Lần này em không nhìn tôi, ánh mắt em dừng lại ở túi rác bên cạnh, khoé miệng bất giác cong lên.

“Anh cũng là người nhặt ve chai à?”.

Tôi nghe em nói, tự thấy hổ thẹn, đỏ mặt. Câu hỏi mà tôi từng đặt ra hôm nay lại vấn vít lấy tôi, khiến tôi phải lặng người suy nghĩ rất lâu. Không phải cứ nhặt vỏ chai thì phải là người nhặt ve chai. 

“Nắng đẹp không?”

Câu hỏi của em kéo tôi thoát khỏi chuỗi suy nghĩ lan man, lại mở ra một vấn đề mới và lại làm tôi phải tiếp tục đăm chiêu. Tôi không hiểu vì sao em lại hỏi như vậy. 

“Lòng nhẹ, cuộc sống cũng trở nên dễ thở hơn, nhỉ?”.

Lần này, em cười. Một nụ cười rạng rỡ. Nắng trên kia thì sao chứ, có trong trẻo được như nắng trên môi em không. Tâm hồn em cao rộng, càng nhìn càng cảm thán, muốn sờ thử nhưng lại chẳng biết phải chạm tới bằng cách nào. 

co_gai_dep_(1)

Tôi rung động vì một cô bé chưa hề biết tên nhưng những giao thoa loạn nhịp của trái tim và cảm xúc khiến tôi chắc chắn mình đã phải lòng em rồi. Tôi thích chiếc mũ cói rộng vành của em, thích ngắm những lọn tóc loăn xoăn của em và trên hết, tôi thích tâm hồn em, nơi trong xanh và cao vút như một bầu trời thu nhỏ. 

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

© Trí - blogradio.vn

Xem thêm: Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Trí

Đơn giản

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top