Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thế giới sau con hẻm

2020-10-24 01:35

Tác giả: Trí


blogradio.vn - Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

***

Quán cà phê nơi tôi làm thêm nằm đối diện với một con hẻm nhỏ. Con hẻm này trước giờ chẳng có ai đi lại, đơn giản vì nó hẹp chỉ vừa đủ một người lách qua. Nó nằm kẹt giữa những tòa nhà cũ kĩ, hoàn toàn bị lãng quên giữa thành phố ồn ào này. Vỏ bánh, chai lọ các thứ người ta tiện tay ném qua cửa sổ vô tình khiến con hẻm trở thành một ngõ rác, ẩm thấp và bốc mùi. 

Một chiều thứ Bảy nắng dịu, tôi vừa bê mấy chậu diên vĩ từ lan can ra sân tắm nắng thì bắt gặp một chiếc mũ cói nhỏ nhấp nhô giữa con hẻm không người. 

Tôi tò mò bước ra, nheo mắt nhìn kĩ thì bắt gặp một cô bé đang lom khom cúi người nhặt từng chiếc vỏ chai cho vào túi tải. Đây là điều khiến tôi ngạc nhiên nhất từ lúc tới đây làm việc vì con hẻm này trước giờ, ít nhất là trong mấy tháng này, hoàn toàn đã bị lãng quên. 

Trí tò mò không cho phép tôi tiếp tục làm việc, tôi cứ đứng ở cửa quán nhìn chăm chăm vào cô bé đó, hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, nhiều đến nỗi chẳng biết phải sắp xếp và bắt đầu từ đâu. 

vungbinhyen

Hình như cảm nhận được có người đang nhìn, cô bé ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt chúng tôi bắt gặp nhau, vẫn chằm chằm không chớp. 

Rồi chẳng nói chẳng rằng, em tiến về phía tôi, ánh mắt vẫn không đổi hướng, tiếp tục cắm thẳng vào đôi đồng tử của tôi. Em càng tới gần, tôi càng trở nên bối rối. 

“Em... em đang làm gì vậy?”.

“Nhặt rác”. 

Một câu trả lời kém thiện cảm. Lần này thì em không nhìn tôi nữa, lại cúi người nhặt cái vỏ lon cách chân tôi vài mét. Cái vỏ ấy tôi đã thấy từ lúc trưa nhưng nghĩ mình không có bổn phận phải dọn dẹp cả ngoài ngõ nên tôi vẫn tiếc công không nhặt. 

“Em... nhặt làm gì vậy?”

Thật sự em chẳng có vẻ gì giống một người túng thiếu cả. Khuôn mặt sáng sủa, váy voan màu xanh trời nhạt, đi một đôi sandal trắng và đội chiếc mũ cói rộng vành màu vàng. 

Em không quá xinh nhưng vẫn khá ưa nhìn, tất nhiên rất dễ gây thiện cảm. Nhưng cách trả lời cộc cằn của em vài phần khiến tôi cảm thấy khó hiểu. 

“Bán”.

“Em nhặt ve chai sao?”.

Lần này cô bé không còn lúi húi với đống rác nữa mà ngửa đầu nhìn tôi.

cogai23

“Cứ phải là nhặt ve chai thì mới được nhặt à?”.

Nói rồi em cầm lấy túi tải lẳng lặng đi khỏi, tôi chỉ kịp nhìn theo tà váy em khuất dần dưới ánh nắng chiều nhạt nhẽo. 

Ngày hôm sau tôi tới tiệm cà phê sớm hơn một chút, con hẻm nhỏ đối diện hôm qua đã được dọn sáng nay lại đầy những túi nilon và chai lọ. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, tôi cầm một cái túi đi vào hẻm, nhặt hết rác. Đầu kia hẻm là nơi tôi chưa bao giờ đặt chân tới, không phải vì đó là cấm địa, chỉ bởi lối đi duy nhất có thể thử trước nay tôi chưa từng có ý định bước chân vào. 

Không biết do tôi cảm nhận hay vốn thực sự như thế nhưng thế giới phía bên kia con hẻm hình như thoáng đãng hơn, trời cũng cao hơn, nắng chan hoà ấm áp hơn thế giới tôi đang sống nhiều lần. 

Đặt túi rác xuống đất, tôi nhắm mắt ngửa đầu hít thở bầu không khí trong lành ngay giữa lòng thành phố đầy khói bụi này. Chút dư vị đầu ngày khiến tâm hồn tôi trở nên nhẹ bẫng, bao mệt mỏi áp lực trong cuộc sống bỗng chốc được xoa dịu. 

“Làm gì vậy?”

Tôi giật mình nhìn xuống, cô bé hôm qua đang đứng trước mặt tôi, vẫn đội chiếc mũ cói ấy, vẫn những lọn tóc loăn xoăn xõa trên vai và tay cầm túi tải, em xuất hiện ngược ánh mặt trời khiến tôi cảm thấy như em đang phát sáng. 

“À... Anh”.

couple_(1)

Tôi lại bối rối. Chẳng hiểu sao khi đứng trước mặt em tôi lại luôn cảm thấy bản thân thật bối rối. Em thấp hơn tôi gần một cái đầu nhưng lại khiến tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Nhỏ bé cả về tâm hồn lẫn cảm xúc. 

“Nhặt rác sao?”.

Em lại hỏi. Lần này em không nhìn tôi, ánh mắt em dừng lại ở túi rác bên cạnh, khoé miệng bất giác cong lên.

“Anh cũng là người nhặt ve chai à?”.

Tôi nghe em nói, tự thấy hổ thẹn, đỏ mặt. Câu hỏi mà tôi từng đặt ra hôm nay lại vấn vít lấy tôi, khiến tôi phải lặng người suy nghĩ rất lâu. Không phải cứ nhặt vỏ chai thì phải là người nhặt ve chai. 

“Nắng đẹp không?”

Câu hỏi của em kéo tôi thoát khỏi chuỗi suy nghĩ lan man, lại mở ra một vấn đề mới và lại làm tôi phải tiếp tục đăm chiêu. Tôi không hiểu vì sao em lại hỏi như vậy. 

“Lòng nhẹ, cuộc sống cũng trở nên dễ thở hơn, nhỉ?”.

Lần này, em cười. Một nụ cười rạng rỡ. Nắng trên kia thì sao chứ, có trong trẻo được như nắng trên môi em không. Tâm hồn em cao rộng, càng nhìn càng cảm thán, muốn sờ thử nhưng lại chẳng biết phải chạm tới bằng cách nào. 

co_gai_dep_(1)

Tôi rung động vì một cô bé chưa hề biết tên nhưng những giao thoa loạn nhịp của trái tim và cảm xúc khiến tôi chắc chắn mình đã phải lòng em rồi. Tôi thích chiếc mũ cói rộng vành của em, thích ngắm những lọn tóc loăn xoăn của em và trên hết, tôi thích tâm hồn em, nơi trong xanh và cao vút như một bầu trời thu nhỏ. 

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

© Trí - blogradio.vn

Xem thêm: Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Trí

Đơn giản

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top