Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân phải có khó khăn để trưởng thành

2017-09-19 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Ở ngưỡng qua tuổi 25, tôi đã có những lúc dám sống tự lao vào vũng bùn khó khăn, không biết trước kết quả như thế. Và ba năm sau, vẫn có những khó khăn khác và tôi vẫn chọn đối diện với nó. Nhưng tôi của hôm nay đã chẳng còn như ngày ấy, cùng với nhiệt huyết tuổi trẻ, giờ được thêm vào sự điềm tĩnh, khôn ngoan và kinh nghiệm sau những va vấp.

***

 Thanh xuân phải có khó khăn để trưởng thành

Tôi vừa ở ngưỡng qua tuổi 25. Tôi đã có những lúc dám sống tự lao vào vũng bùn khó khăn, không biết trước kết quả như thế. Và ba năm sau, vẫn có những khó khăn khác và tôi vẫn chọn đối diện với nó. Nhưng tôi của hôm nay đã chẳng còn như ngày ấy, cùng với nhiệt huyết tuổi trẻ, giờ được thêm vào sự điềm tĩnh, khôn ngoan và kinh nghiệm sau những va vấp.

Tuổi thanh xuân, theo tôi là giai đoạn đẹp nhất của đời người, dù đó có thể không phải là giai đoạn thành công nhất, không phải là lúc bạn đạt được đỉnh cao sự nghiệp, danh vọng lẫn hạnh phúc mĩ mãn. Nhưng thành công có thể đến muộn, còn ý chí không thể bị bào mòn ở những con người kiên cường. Ở tuổi thanh xuân, có những thứ không thể dùng tiền hay bất cứ thứ gì đánh đổi được. Đó là sức trẻ, là nhiệt huyết của cái tuổi hăng hái, sung sức nhất, khi ta vừa bước vào tuổi được công nhận là “người lớn”, với những háo hức được thể hiện, được cống hiến, được thực hiện ước mơ của mình.

Tuổi trẻ, khi người ta đang có sức khỏe, với tất cả sự hăng hái lẫn ngang bướng, bốc đồng muốn thể hiện mình. Là quãng thời gian những thanh niên ít từng trải khó chấp nhận lí thuyết suông, dù đó là bài học được đúc kết từ kinh nghiệm đau thương của người đi trước. Và như thế tôi đã tự quăng mình vào khó khăn, lăn lóc trầy trật trong đó, để rồi lại bước ra khỏi đó, biết rằng mình đã được thêm, tương xứng với những thứ đã đánh đổi.

Khi trải nghiệm càng nhiều, làm nhiều công việc, đi nhiều nơi, học hỏi nhiều lĩnh vực, tiếp xúc với nhiều loại người, tự nhiên mình biết phải thay đổi như thế nào. Trưởng thành hơn trong suy nghĩ, chững chạc hơn trong ứng xử, vững vàng hơn trong chuyên môn. Không phải biến mình thành một con người hoàn toàn khác mà là một con người hiểu biết hơn, tiến bộ hơn.

Tuổi thanh xuân tôi không ngừng học hỏi. Tôi yêu thích học hỏi kiến thức mới, mở rộng hiểu biết trên nhiều lĩnh vực. Mỗi năm tôi đều tìm cho mình ít nhất một điều mới để học. Khi học một ngoại ngữ mới, cảm giác như một thế giới mới mở ra trước mắt. Tôi tiếp cận những lĩnh vực mới. Tôi thử qua nhiều môn thể thao, vừa để rèn luyện sức khỏe đều đặn, vừa để trải nghiệm và kết thêm bạn mới.

Tuổi thanh xuân tôi có sức khỏe để dịch chuyển, khám phá và chinh phục. Hãy cứ đi thật nhiều khi còn trẻ. Chúng ta biết rằng “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” mà. Đến một vùng đất mới, tận mắt ngắm những cảnh đẹp kì vĩ, thưởng thức các món ẩm thực đặc trưng, gặp gỡ người địa phương, đó là những trải nghiệm đáng nhớ của tôi. Tôi biết thêm về lịch sử, văn hóa, học được vài câu ngoại ngữ. Đi càng nhiều, tôi nhận ra mình quá nhỏ bé trong thế giới này, còn rất nhiều điều thú vị đang đợi tôi khám phá, biển kiến thức mênh mông ngoài kia tôi cần không ngừng góp nhặt cho mình. Đây cũng là phương thuốc tự nhiên giúp tôi giải tỏa căng thẳng, quên đi lo âu giữa cuộc sống xô bồ. Sau mỗi chuyến đi, tôi như được nạp thêm năng lượng cho tinh thần, để khi trở về tôi lại hăng hái tiếp tục “chiến đấu”.

 Thanh xuân phải có khó khăn để trưởng thành

Tuổi thanh xuân là những vùng vẫy và liều lĩnh. Tôi tự cho mình quyền thử làm và quyền mắc sai lầm. Bởi giai đoạn đó, tôi đang căng tràn nhiệt huyết cùng với sự hăng hái đủ để theo đuổi điều mình muốn làm một cách không mệt mỏi. Cũng chỉ có lúc ấy tôi mới còn thời gian và cơ hội để làm lại nếu thất bại.

Bạn cho rằng điều gì là quyết định khó khăn khó khăn nhất? Tôi cảm nhận rất rõ ràng khi dám từ bỏ khi đạt được một thành tựu đang ở trên đà tiếp tục phát triển để xây dựng thành tựu mới từ đầu. Tôi luôn nhắc nhở mình bằng câu “Hơn thua so với chính mình. Hôm nay mình phải hơn mình hôm qua”. Đã có rất nhiều lời khuyên, nhiều câu hỏi rằng tại sao đang yên ổn, đang tốt đẹp mà lại dừng lại, mà phải chuyển đổi, mà bắt đầu một thứ khác chưa biết sẽ ra sao. Tuổi trẻ, không thể chỉ dừng ở một đỉnh cao, nếu không muốn mình mãi ngủ quên trên chiến thắng. Thế nên tôi tiếp tục đi, mở rộng tầm nhìn của mình trên những đỉnh núi cao hơn, khám phá những cảnh quan mới.

Tôi có niềm tin mình có thể làm được nhiều chuyện hơn, tiến xa hơn nữa. Chính nhờ tư tưởng này mà tôi đã trở nên mạnh mẽ, sẵn sàng chấp nhận thử thách, vật lộn với khó khăn để đi tới tận cùng con đường mình chọn. Cho dù kết quả mĩ mãn hay không như ý, tôi đều đón nhận một cách nhẹ nhàng. Quan trọng hơn hết, tôi hài lòng khi mình đã dám sống hết mình.

Tuổi thanh xuân là con đường trưởng thành, hoàn thiện bản thân. Tôi rất tâm đắc với câu nói “Nếu nghĩ bản thân đã là giỏi nhất thì sẽ không thể phát triển hơn được nữa”. Mỗi khi năm hết xuân về, tôi dành cho mình một khoảng thời gian yên tĩnh, ngồi uống trà nhìn lại hành trình một năm qua. So với tôi của ngày này năm trước đã tiến bộ hơn những gì, có điều gì không hài lòng và lên kế hoạch cho năm mới.

Tuổi thanh xuân tôi đã không phải hối tiếc. Chúng ta không thể thay đổi những lá bài đã được chia, chỉ có thể thay đổi cách chơi bài. Thế nên tôi tin rằng dù xuất thân, hoàn cảnh mỗi người khác nhau, chúng ta vẫn có quyền chọn thái độ và cách sống để ta có thể tự hào mỗi lần kể lại. Hãy sống hết mình bằng tấm lòng và nhiệt huyết bạn nhé!

© Lily Vàng – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

back to top