Thanh xuân ấy chẳng biết có bao lần thấy lòng trống trải
2017-08-06 01:30
Tác giả:
Ai rồi cũng sẽ có cho mình những kỷ niệm ngọt ngào của một thời thanh xuân ngây dại. Kỷ niệm của mối tình đơn phương ngọt ngào chưa thể được tỏ bày, hay những câu chuyện tình dễ thương trên bục giảng... Dù cho thế nào, thanh xuân rồi cũng sẽ luôn giữ được cho mình một vị trí đặc biệt trong lòng của mỗi chúng ta có đúng không?
Nhớ cái thời học sinh ngây thơ, hồn nhiên đùa nghịch cùng bạn bè chẳng phải quan tâm hay lo lắng bất cứ điều gì trong cuộc đời này. Ngày ngày tới lớp, được ngồi vào đúng vị trí của mình. Một bên là bảng phấn và những dãy bàn học chạy dài – một bên là khung cửa sổ với khoảng trời xanh ngắt, những tán cây rộng vững chãi và tiếng chim hót líu lo. Tiếng giảng bài vang vang trên lớp, tiếng lũ bạn đùa nghịch dưới sân trường những giờ tan tiết. Lúc ấy, tâm hồn tôi như muốn thu nhặt, ôm trọn lấy từng âm thanh và từng nét hình ảnh vào lòng mà giữ cho riêng mình. Chỉ cần bấy nhiêu thôi thì đã thấy cuộc đời mình tươi đẹp biết nhường nào.
Có mấy ai đi qua cái thời thanh xuân nồng nhiệt của mình mà không thầm thương trộm nhớ một bóng hình. Có mấy ai mà không đi qua cái thời thanh xuân với hết thẩy những vui buồn – hờn giận ngây ngô, đủ đầy và trọn vẹn những cảm xúc của thứ tình cảm chóng vánh, vội vàng ngày ấy. Không biết bao nhiêu câu chuyện tình dưới những tàn cây trong sân trường, không biết bao nhiêu những lời hò hẹn, ngại ngần chẳng dám tỏ bày và thay vào đó là những cánh thư tay trong ngăn bàn xếp lại.

Tuổi trẻ của chúng ta hay mộng mơ và sống với những cảm xúc của mình, nhưng lại chẳng dám đem hết lòng mình mà sống vì những cảm xúc ấy. Chỉ đợi đến khi sau này mọi thứ đã an yên như chưa từng có thứ cảm xúc được giấu nhẹm trong lòng, tất cả mới được tỏ bày. Để rồi, lại có những câu than trách tiếc nuối.
Câu chuyện của tuổi trẻ vốn dĩ là câu chuyện dài, mà ngay lúc đó chúng ta không thể nào biết được rốt cuộc bản thân mình đang nghĩ gì và mình cần phải làm gì.
Tất cả như một thước phim được tua chậm lại, từng giây từng khoảnh khắc cứ hiện về trong tâm trí tôi khi rõ ràng đến từng chi tiết, khi thì chậm rãi và mờ nhạt khiến cho con người ta chỉ muốn ngay lập tức tìm về với tất cả những giây phút đó, của những tháng năm đó. Ngay lập tức tìm về với chính mình của ngày xưa.
Thanh xuân ấy, chẳng biết có bao nhiêu lần thấy lòng mình trống trải. Ấy vậy mà tôi vẫn luôn nở trên môi nụ cười niềm nở, nụ cười như đón lấy cả thế giới vào trong lòng mình rồi buộc lại thật chặt để chúng chẳng thể nào rời khỏi tôi. Để tôi chẳng phải thêm một lần nào luyến tiếc, chẳng phải thêm một lần nào cứ nghĩ ngợi xa xăm chỉ để quay về lúc ấy và vẽ lại cuộc đời mình một lần nữa.
Mọi người hay nói nhiều về thời “thanh xuân” của mình và những câu chuyện của thanh xuân bây giờ và mãi mãi về sau luôn là những câu chuyện chẳng bao giờ có hồi kết. Thanh xuân thực sự là một chuyến tàu nối dài quá khứ với thực tại và đi qua thời thanh xuân cũng giống như việc chúng ta ngồi trên khoan tàu, nhìn ra bên ngoài ô cửa kính. Cây cối, nhà cửa, cảnh trí...dù là đẹp rực rỡ hay hoang tàn, đổ nát... Tất cả rồi sẽ đều lùi lại phía xa và nhường lại chỗ cho những thứ mới đến. Thanh xuân có thể đã qua nhưng rất lâu sau đó, mùi của thanh xuân vẫn còn len lõi tận sâu đáy lòng mỗi con người.
Và với tôi, thanh xuân là vô hạn!
© Lam Nguyen – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 4)
Hắn đưa mắt nhìn quanh, như lúc này mới nhận ra mình đã quá vội. Có lẽ vừa nghe thím Năm nói chuyện cưới hỏi, hắn liền hấp tấp tìm đến mà chưa kịp nghĩ kỹ.







